KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

CHẾT, NGỦ, THỨC

Ba trạng thái luôn xảy ra trong sinh hoạt của đời sống con người bình thường. Trừ cái chết, là điểm kết thúc của nhục thân, ngủ và thức luân phiên can dự và ảnh hưởng đến đời sống vật chất, tinh thần và tâm linh của con người.

Riêng đối với đời sống tâm linh ở mức tuyệt đối của Trí, không còn sự luân phiên, đối đãi của hai trạng thái “chết, sống” hoặc “ngủ, thức”, mà nó là sự đồng nhất (cái Một) của sự sống và chết, (nửa sống, nửa chết) và của sự ngủ và thức (nửa ngủ, nửa thức) của trạng thái vô ngã (1).

Trong sự chết của nhục thân, không có, hay là không còn ý thức về sự đau đớn của nhục thân, không có sự thống khổ của Tâm Trí liên quan đến nhục thân.

Trong cái ngủ, một phần giống sự chết, nhưng có nhiều hiện tượng xảy ra mà Tâm cảm nghiệm, và Trí ý thức được.

Những hiện tượng siêu hình và vô hình này là những kiến thức. Chúng góp phần vào sự tiến hóa của con người.

Còn lúc con người thức, mà không có sự đau đớn của nhục thân, không có sự thống khổ của Tâm Trí, chủ quan hoạt động, lúc đó, con người cảm thấy mình đang sống hạnh phúc.

Nhưng, khách quan mà quan sát, Trí khôn mới khám phá ra sự kỳ diệu xảy ra trong giấc ngủ, như không có tâm trạng, thu hồi năng lực hao tán, sự tăng trưởng nội lực, hoạt động của Tâm Trí trong mơ, mộng v.v…

Nhưng trong giấc ngủ thật, đó là trạng thái ngưng động các chức năng liên quan đến sinh hoạt của Thân, Tâm, Trí và cũng là trạng thái vô ý thức. Nó không làm cho trí năng phát triển được, và Tâm không hoạt động, nhưng không hoàn toàn hóa giải được tâm trạng.

Nhờ vào ngủ nhiều, trẻ con không bị tâm trạng dao động lâu dài, nên Khí, Huyết mạnh. Do đó, chúng mau lớn và nhục thân khỏe mạnh, không bị bệnh do tâm trạng gây ra.

Người lớn, nếu không có tâm trạng, nội lực không hao tán, và mạnh dần. Khí, Điện, Sự Sáng mạnh và tỏa ra ngoài nhục thân.

Sự châu biến của thể nào mạnh hơn, thì loại thân tương quan (khí thân, điện thân hoặc quang thân) đó được hoạt động trong mộng và trong tiên cảm.

Tóm lại: “trẻ con không tâm trạng, mau lớn, và ngược lại, người lớn có tâm trạng, nên mau già”.

Sự ngủ được coi như là chết phân nửa của nhục thân, vì hệ thần kinh giao cảm (hệ động vật) không được chủ động hoạt động, chỉ có hệ đối giao cảm (hệ thực vật) hoạt động.

“Năng lực hao tán được phục hồi, và do đó con người bình thường không chết trong khi ngủ”.

Nếu trong trạng thái nửa thức, nửa ngủ như trong đại định, Sự Sáng của Trí hoạt động trong khi hệ thần kinh giao cảm ngưng hoạt động, con người có thể thu nhập năng lượng tiên thiên của vũ trụ một cách chủ động.

Sự thu hút này căn cứ trên chức năng phục hồi năng lượng do hệ thần kinh đối giao cảm.

(Điều khiển được hệ thần kinh đối giao cảm qua chức năng của hô hấp, hay của tuần hoàn, hành giả làm chủ được sự sống, sự chết, tăng mức trường thọ cho nhục thân, cải lão hoàn đồng v.v… Vì sao? Vì nó liên quan trực tiếp đến năng lực tiên thiên).

Trong lúc ngủ, Thân Tâm Trí, không hoạt động, con người xã hội không còn, thì giấc ngủ ngon. Nhưng có mơ, mộng, đó là sự hoạt động của Tâm Trí trong khi nhục thân ngưng nghỉ.

Trong mơ (chiêm bao), Trí nhớ còn hoạt động, thì những hình ảnh và ký ức của quá khứ hiện ra.

Nếu Trí nhớ, Trí suy nghĩ còn hoạt động, thì khí thân hoạt động, thấy lại những hình ảnh cũ, và còn ký ức của quá khứ.

Trong mộng: Siêu Trí hoạt động vượt quá giới hạn của Thủy, Khí, Điện thân sinh hoạt ở cõi siêu nhiên với 3 trực giác quan.

Hiện tượng này là những loại thân nhẹ hơn nhục thân hoạt động.


(1) “Trạng thái vô ngã” là bước đầu của đời sống tâm linh để vào mức tuyệt đối. Với trạng thái này, hành giả có thể điều khiển và làm chủ cả sự chết giả tạm, ngủ tạm thời. Trong cái chết giả tạm, hai hệ thống hô hấp và tuần hoàn được điều khiển để tạm ngưng. Trong cái ngủ tạm thời, 5 giác quan ngưng hoạt động, tức là Trí tạm thời tách khỏi nhục thân.

Đã sao chép liên kết!