KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

DẤU HIỆU, SINH HOẠT BÊN NGOÀI BỘC LỘ SỰ TIẾN HÓA BÊN TRONG

Những bộ phận vô hình bên trong khó nhận ra, nhưng nhờ vào ánh mắt và âm thanh trong tiếng nói mà mức độ tiến hóa của một người có thể nhận ra được.

Trạng thái tâm hồn và linh hồn con người bộc lộ ra bên ngoài bằng ánh mắt, âm thanh (tiếng nói, tiếng cười, cách nói, ý nghĩa…).

Mức tiến hóa của con người từ lúc sơ sinh cho đến trưởng thành (của nhục thân cho đến Tâm, Trí…) từ cảm giác tiến hóa sang tình cảm, đức tính, đạo tính, Lý, Chơn lý, Đạo lý.

Nhìn vào sinh hoạt thuộc lãnh vực nào, ta nhận ra ngay trình độ tiến hóa của một cá nhân.

Trình độ tiến hóa từ ngoài vào trong Thân → Tâm → Trí → Siêu Trí → Tuệ. Những trình độ này tạo nên nhiều mẫu người như tiểu nhân, đại nhân, hiền nhân, thánh nhân v.v…

Tiểu nhân: không hẵn là người độc, ác…, gồm nhiều bậc, nhưng chung quy chỉ sống hoàn toàn cho chính mình (vị kỷ).

- Sống bằng cảm giác: muốn chiếm hữu những gì liên quan đến nhục cảm, dục cảm, cảm khoái của chính mình.

Từ ý muốn chiếm hữu sinh ra sự Ác. Sự Ác gây ra thiệt hại cho người khác, cho vật, gây ra sự đau đớn bên ngoài (của nhục thân).

Nếu có sự can dự của Trí khôn vào sự Ác, thì sự Ác đó biến thành Độc. Độc tính gây ra tai họa, sự đau đớn bên trong, sự thống khổ của tâm hồn.

Người có độc tính, Lương Tâm bất động, nên không Nhân, bất Nghĩa, bất Tín, Vô Lễ (nếu có, chỉ miễn cưỡng).

- Mẫu người tiến hóa hơn: sống bằng cảm giác và tình cảm.

Lòng muốn chiếm hữu để được vui, mừng. Chiếm hữu sự vui, mừng cho mình, không quan tâm đến người khác.

Tâm hồn không độc địa, Nhân, Nghĩa lúc có, lúc không. Không quan tâm đến người khác, thứ, bậc không phân minh, nên Thất Lễ.

- Sống bằng tình cảm có sự can dự của Lý Trí, mẫu người này làm chủ được một phần của chính mình.

Có Lý vào tình cảm, nên hợp với Luân lý. Hợp với Luân lý, là có thể hòa tình cảm vào tình cảm của người khác. Mẫu người này có Lễ, biết phân biệt được thứ, bậc, dễ thành đạt trong sự nghiệp vật chất, nhưng không thể tạo danh tiếng trong lãnh vực Luân lý, Đạo đức (1) cho mình được.

Dù những mẫu người kể trên còn trong vòng tiểu nhân, nhưng rõ rệt, có mức tiến hóa:

- Sống bằng cảm giác hoàn toàn (nhục thân).

- Sống bằng cảm giác và tình cảm (nhục thân và Tâm).

- Sống bằng tình cảm và Lý (Tâm và Trí).

* Đối với người sống hoàn toàn bằng cảm giác:

- Ánh mắt: hung hãn, thô bạo, không kiềm chế, liều lĩnh… Thần toát ra ngoài, dễ bị tai nạn, bất đắc kỳ tử.

- Âm thanh: ồn ào, nếu muốn chiếm hữu, hay muốn phần hơn, thì gầm thét trong tiếng nói. Vô ý tứ.

* Mẫu người sống bằng cảm giác và tình cảm: mẫu người này tiến hóa hơn, mặc dù vẫn còn trong vòng tiểu nhân, nhưng có sự rung động của tình cảm, của tâm hồn.

Chiếm hữu được: thì vui, mừng.

Không được: thì buồn.

Mất: sầu, khổ.

Nếu tình cảm động loạn, thì sơ ý. Sơ ý, nên thất Lễ.

* Mẫu người sống bằng tình cảm và Lý Trí: có Lý Trí can dự, nên được sáng suốt, phân biệt và biện luận được. Có ý tứ, nên thực hiện theo Luân lý, tuy nhiên vẫn còn vị kỷ.

Đại nhân: mẫu người này tiến hóa vào cõi siêu nhiên, và sống bằng sinh hoạt của cõi giới này. Sống cho người và cả cho mình nữa. Sự đồng nhất của tâm hồn loài người và Lương Tâm.

Sống cho mình bằng sinh hoạt cõi siêu nhiên. Sống cho người bằng cách tiến hóa tâm hồn người.

Sống bằng Lương Tâm trong xã hội, nên không có sự khác biệt về tình cảm cá nhân, mà sống bằng chơn tình cảm của loài người.

Từ sự đau khổ tâm hồn của tha nhân, “Lương Tâm xúc động” (2), đức tính nẩy sinh. Hay, vì muốn giúp đỡ tha nhân, mà đức tính trong Lương Tâm nảy sinh.

Nếu có Lý Trí và Lương Tâm hỗ trợ cho đức tính, thì sự tiến hóa trong cõi siêu nhiên càng nhanh.

Sinh hoạt bằng Lương Tâm, ánh mắt hướng vào trong, nên “mất cá nhân tính” trong ánh mắt, ánh mắt chan hòa trong hư không với sức sống siêu nhiên.

Âm thanh: ôn tồn nhưng có nội lực.

Cuộc sống gặp nhiều may mắn, ít tai họa, nếu có, cũng có người đến giúp.

Nhục thân, thuộc về phàm thân, nhưng Lương Tâm và Trí hoạt động bằng đức tính (hoặc chơn đức tính), đời sống thuộc về thần nhân rồi.

Tâm hồn: bình an, được ổn định, chẳng vui, mừng nhiều, cũng không sầu khổ quá đáng vì lòng đã vứt bỏ sở hữu vô thường, chỉ nuôi dưỡng cái chơn thường bên trong.

Thánh nhân: mẫu người tiến hóa nhất, chỉ sống cho người khác. Và lúc nào cũng để “Đạo” sinh động trong đời sống là:

- Luôn tự biết mình là sự thụ tạo, nhưng luôn luôn sáng tạo.

- Đạo lý luôn sinh động trong Trí.

- Thực hiện Đạo lý đối với tha nhân (dùng Đạo Bi, sự công bằng).

(Đạo Bi sinh động, Thiên Ân luôn có. Thiên Ân sinh động, may mắn luôn đến.

Những sinh động vô hình mang lại sự khôn ngoan, sự tốt lành cho đời sống con người. Đó là mầu nhiệm vậy).


(1) Danh tiếng chính đáng được người đời tôn trọng, tôn vinh xuất nguồn từ lòng Nhân, Nghĩa. Đức hạnh quảng đại từ lòng Nhân, được thể hiện bằng Nghĩa cử, mới tạo nên danh tiếng chính đáng.

Bất Nhân, bất Nghĩa cũng làm nên danh, nhưng người đời nhắc đến trong sự mạt sát, vì tài trí được dùng trong độc ác.

(2) “Lương Tâm xúc động” là “Đạo” được khởi phát trong con người, mà không qua tôn giáo. Nói rõ hơn, là người nào, mà Lương Tâm xúc động, là người đó đã có Đạo. Nhưng vì không hiểu, không biết vận dụng thường xuyên, nên chẳng có đạo hạnh, từ đó con người mới cần đến tôn giáo. Đạo lý của chơn giáo, chính giáo cũng chỉ đánh thức, khơi dậy Lương Tâm con người là chính.

Đã sao chép liên kết!