KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NHỮNG SINH ĐỘNG VÔ HÌNH TRONG CON NGƯỜI

Những bộ phận, cơ quan, chức năng nào có trong con người mà Trí điều khiển, chủ động được, thì chúng thuộc về quyền sử dụng trực tiếp của con người.

Những gì con người không hoàn toàn chủ động được trong mọi thời gian, mà chúng vẫn tự động hoạt động…, thì chúng thuộc về năng lực của vũ trụ sinh động trong con người một cách vô hình. Tất cả những sinh động vô hình trong con người đều là sự huyền bí.

Như hệ thần kinh giao cảm (động vật) và đối giao cảm (hệ thần kinh thực vật); hệ thần kinh đối giao cảm hoạt động một cách tự động và thụ động. Tính cách thụ động này nhờ ở năng lực của vũ trụ tiềm ẩn sinh động trong thân người.

Sự sinh động vô hình mang tính huyền bí, con người có thể khám phá, và sử dụng nó được không?

- Tùy người và mục đích muốn đạt, Trí khôn con người có thể chủ động điều khiển được sự sinh động và hoạt động của những cơ quan liên quan đến hệ thần kinh đối giao cảm (là tim và phổi), đưa chúng đến trạng thái ngưng động trong một khoảng thời gian.

Với hiệu quả của sự điều khiển này, con người hòa nhập năng lượng của mình vào năng lượng của vũ trụ. Và do đó, có thể khám phá hay nhận ra được phần nào sự huyền bí trong những biến đối và những hiện tượng bên trong nhục thân.

Năng lượng của vũ trụ hằng sinh động, hằng sống, con người theo sự hòa nhập đó có sự biến đổi khác thường mà bộ phận trở nên hằng sống là Trí (và các loại Trí: Trí, Siêu Trí và Tuệ), tức là Sự Sáng của Trí, Tuệ trở nên hằng sinh động.

Từ sự hòa nhập này, sự sinh động vô hình ở dạng năng lượng của vũ trụ là Sự Sáng của Trí Tuệ trở nên rộng lớn như vũ trụ.

Vũ trụ rộng lớn bao trùm tất cả những gì có tính cách toàn diện, đó là tính của vũ trụ ở thể sáng của Trí, Tuệ trong con người, với tính toàn diện của vũ trụ là Toàn năng, Toàn tri và Toàn giác, nhờ năng lực bao trùm tất cả mọi năng lực, mọi lực, là Sự Sáng.

Vì vậy, Toàn năng là năng lực toàn diện. Nó bao trùm tất cả mọi năng lực khác và đồng thời sinh động trong mọi năng lực (ở phương diện nhỏ hẹp như bầu khí quyển và nước trên địa cầu. Khí bao trùm tất cả mọi khối nước, đồng thời nó cũng có trong nước và sinh động trong đó).

Toàn tri là biết tất cả những gì vũ trụ đang chứa đựng.

Toàn giác là Hiểu tất cả những Lý được sinh hóa ra từ Nguyên Lý của vũ trụ và Hiểu mãi mãi.

Có một sự biến đổi khác thường, khi con người ở trong trạng thái này, là bản ngã xã hội không còn nữa, chỉ còn lại sự sinh động của Sự Sáng thuần túy vô nhiễm trong tiểu vũ trụ.

Hay là, “chỉ còn lại sự sống sinh động trong sự ngưng động của những sức sống”. Nói cách khác, duy nhất “chỉ có Sự Sáng sinh động, nó hòa nhập vào Sự Sáng vũ trụ, trong khi đó Thủy (Huyết), Khí, Điện ngưng nghỉ trong tiểu vũ trụ”.

Như vậy, chẳng còn tiểu vũ trụ hoạt động riêng rẽ nữa. Nó hòa nhập vào đại vũ trụ, chỉ có cái đại ngã này mới Toàn năng, Toàn tri và Toàn giác. Và Sự Sáng, sự sống của tiểu vũ trụ trở nên bất diệt, bất tận… như đại vũ trụ vậy.

Nhờ ở sự hòa nhập của Sự Sáng của con người vào đại vũ trụ mà những sinh động vô hình trong đó, Trí khôn dần dần khám phá ra, những ơn ích vô tận trong đại vũ trụ.

Ơn ích vô tận này do Tạo hóa ban cho tạo vật muôn loài thì vô tận. So với lợi ích con người giúp cho con người rất giới hạn. Ơn ích này chỉ có thể giúp cho một vài người, hay một số người, nhiều hơn là một địa phương, một dân tộc.

Tại sao gọi là “ơn ích vô tận”?

- Đại vũ trụ có những gì, con người có tất cả. Và những ơn ích đó có tính toàn diện và luôn mãi cho đời sống con người với ba nhân tố là Thân, Tâm, Trí.

Chúng được nuôi dưỡng và tăng trưởng.

Thân được lớn lên nhờ thực phẩm. Những thực phẩm không được con người nuôi, trồng, chúng đã sẵn có trên Đất, dưới nước…

Tâm được phong phú nhờ ở sự rung cảm của tình cảm.

Trí được thông minh nhờ ở chức năng suy nghĩ, suy luận mà có được sự Biết, Hiểu…

Cả 3 nơi (3 cõi giới) Thân, Tâm, Trí hoạt động, sinh động mãi mãi, tiến hóa không ngừng, không bị trở ngại.

Đó chẳng phải là ơn ích vô tận hay sao, dù cho nó chỉ xảy ra trong một con người nhỏ bé.

Đối với con người, nếu có lòng vị tha, bác ái, sự giúp đỡ cũng có giới hạn dù cho điều đó ở một qui mô lớn như sự thiếu thốn của một cộng đồng dân tộc trải qua chiến nạn, thiên tai…

Sự giúp đỡ con người với con người chỉ có tính cách giai đoạn, tạm thời, không có tính cách trường kỳ, và chẳng bao giờ đầy đủ cả…

Trong đời sống, ta thường thấy của và cách giúp đỡ của con người với con người là:

- Được một ít của bố thí, được một bửa ăn: chỉ đỡ đói.

- Được việc làm: để nuôi thân.

- Được nghề: để tạo nên sự nghiệp.

- Được kiến thức: để tiến bộ v.v…

Với ơn ích vô tận, Tạo hóa tạo nên loài người, đã tạo nên vô số thực phẩm, thực vật. Chúng sinh sản, sinh hóa mãi mãi, và lúc nào cũng đầy đủ cho cả loài người (trên mặt đất, trong đất và trong biển cả vô tận…).

“Sự sáng tạo chỉ một lần”, nhưng vật thụ tạo vẫn sinh tồn do sự di truyền của tạo vật.

Loài người chẳng bao giờ thiếu thốn, chỉ do con người làm mất đi, nên mới xảy ra hoàn cảnh đó mà thôi.

Sự sáng tạo những ơn ích vô tận quá lớn lao, nhãn quan giới hạn của con người không thể thấy hết được, chỉ có Trí con người mới nhận ra khi tầm cỡ của Sự Sáng của Trí được mở rộng ra cả không gian và thời gian của vũ trụ.

Đã sao chép liên kết!