KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ SINH ĐỘNG TRONG NĂNG LỰC NGUYÊN THỦY

- Sinh hóa: từ sự sống mà những sức sống khác được tạo nên càng nhiều. Hay là, từ sự sáng mà những thể khác (Điện của vũ trụ, Khí, Thủy) được tạo nên.

Từ sự sáng của vũ trụ, cái “Một” mênh mang cực lớn sinh hóa ra vô tận tạo vật. Và những tạo vật này lại tiếp tục sinh hóa ra những tạo vật khác.

Như sự sáng và điện của vũ trụ sinh hóa ra hành tinh. Và sau đó, các hành tinh sinh hóa ra vô số các tạo vật khác sống trên chúng. Cũng vậy, trong con người, sự sáng của Trí khôn sinh ra tư tưởng. Tư tưởng là tạo vật của Trí khôn, nó tiếp tục sinh hóa ra tình cảm, và tình cảm là tạo vật của tư tưởng và Trí khôn. Nó sinh ra cảm giác. Cảm giác được sinh tạo bởi tình cảm.

Cảm giác, tình cảm, tư tưởng đều là sức sống. Dù chúng có thời hạn sống khác nhau; cảm giác có sức sống ngắn hơn tình cảm, và sức sống của tình cảm không lâu hơn tư tưởng. Nhưng tất cả ba loại sức sống này đều do sự sống, sự sáng của Trí khôn mà ra. Hay là, mỗi loại thể (Huyết, Khí, Điện) đều do sự sáng mà ra.

Trong cả hai vũ trụ, sự sáng (sự sống) sinh hóa ra sức sống và các thể khác:

Hiện tượng vật lý của sự sinh hóa:

Từ cực to sinh hóa ra những thể với thể tích, năng lực và lực nhỏ và yếu hơn.

BẢNG

Hiện tượng vật lý của sự chuyển hóa là:

“Thể chuyển hóa” lớn và mạnh hơn thể chứa đựng nó

Sinh hóa: to sinh hóa ra nhỏ.

Chuyển hóa: nhỏ chuyển hóa ra to.

Từ cái “Một” (sự sống) sinh hóa ra vô tận sức sống. Và chính sự sống đó lại sinh động trong những sức sống do nó sinh hóa ra, cũng như hạt nhân, nó có sức mạnh nhất nằm trong những sức khác ở bên ngoài nó.

Hạt nhân sinh động trong hạt nhân “thực lực (nội lực) trong lực” sinh động cực nhanh trong sự sinh động tương đối nhanh hay chậm hơn. Như tần số cao chuyển động trong tần số trung và thấp. (Tần số cao, nhanh trong thời gian, nhưng lại bằng nhau về không gian của tần số trung và thấp).

Trong con người, thực lực sinh động trong lực cũng vậy:

Khí là thực lực (nội lực hay là hạt nhân) của Thủy. Điện là hạt nhân của Khí và Thủy. Sự sáng là sự sống.

“Sự sống” bằng với “sức sống” của nó, nên không có sự chuyển động một chiều chỉ có sự sinh động của chính nó.

Sự sinh động của nó không tỏa ra những lực khác để xúc tác.

Xúc tác những lực khác thì có sinh hóa và chuyển hóa.

Không có sự xúc tác những lực khác, thì sự xúc tác tự chính nó mới sinh ra sự bức xạ.

Cho nên nói rằng:

“Sự bức xạ tự động” là do nơi sự xúc tác của chính năng lực đó

“Sự bức xạ tự động của một năng lực làm cho năng lực đó là một năng lực tự tạo”.

Một lực mạnh hơn sinh động trong một lực yếu hơn, thì bản tính của một năng lực mạnh hơn cũng sinh động trong bản tính của một lực yếu hơn.

Bản tính của 4 thể sinh động trong hai vũ trụ (to và nhỏ) là: kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.

Trong cái bình thường bên ngoài có sự sinh động của sự kỳ diệu. Sự linh thiêng nằm trong sự kỳ diệu và bình thường. Sự mầu nhiệm sinh động trong sự linh thiêng, kỳ diệu và sự bình thường.

Bình thường: thuộc về bên ngoài, thuộc về nhục thân.

Kỳ diệu: thuộc về ngũ tạng, lục phủ (khí, huyết), cảm giác, tình cảm; thuộc về tâm hồn (Tâm và Trí)

Linh thiêng: thuộc về tư tưởng (điện), linh hồn (Siêu Tâm + Siêu Trí)

Mầu nhiệm: thuộc về sự sáng, sự sống, liên quan đến Trí, Siêu Trí và Siêu Siêu Trí (Tuệ), đến Tánh của vũ trụ trong nhân tánh.

Đối với các Lực liên quan đến mỗi trạng thái (bình thường, kỳ diệu, linh thiêng, mầu nhiệm) cũng vậy, Lực này lồng vào lực khác, hay là nhiều loại nội lực lồng và sinh động bên trong của một lực bên ngoài.

Điều kỳ diệu trong sự sinh động chung của vũ trụ là bản chất này sinh động trong bản chất khác, bản tính trong bản tính khác, tính năng này trong tính năng khác. Hay là hạt nhân tiềm ẩn sinh động trong hạt nhân; nhân tố sinh động trong nhân tố; năng lực sinh động trong Lực.

Năng lực tiềm ẩn sinh động bên trong năng lực chứa đựng nó luôn có cường độ cao hay mạnh hơn năng lực chứa đựng nó.

Và khi năng lực chứa đựng nó bị tan vỡ, thì cường độ của năng lực mới, lúc đó mới tỏa ra được.

Thí dụ: Thủy đang sinh động, thì Khí, Điện, sự sáng cũng tiềm ẩn sinh động, nhưng Lực của chúng chưa được bộc lộ ra.

Thủy: sinh động, Lực của Thủy được bộc lộ ra, trong khi đó:

BẢNG HÌNH

Nếu Thủy bị tan biến, Khí bộc lộ ra lực của nó, Điện và sự sáng vẫn tiềm ẩn sinh động trong Khí.

Khí: sinh động, Lực của Khí được bộc lộ ra.

BẢNG HÌNH

Đối với Điện và sự sáng cũng vậy.

Trong sinh hóa, sự sống luôn sinh động trong sức sống.

Khi một sức sống được tạo ra, thì trong sức sống đã tiềm ẩn một sự sống. Và từ sự sống đó hình thành một tạo vật mới, dù cho tạo vật đó vô hình đối với nhãn quan của nhục thân.

Thí dụ: tình cảm và Tâm.

Tình cảm được sinh ra từ cảm giác. Bản chất của tình cảm là Khí. Tình cảm là sức sống, chính trong sức sống tiềm ẩn sự sống là Tâm. Khi Tâm có sự sống rồi, thì sự sống đó tự sinh động, và tự nó lại tạo ra tình cảm.

Như vậy, Tâm là một tạo vật mới, một tạo vật vô hình có sự sống tự sinh động. Theo vật lý, “vật nào tự sinh động để sống, để tăng trưởng Lực cho nó, thì vật đó là một năng lực tự tạo”. Như vậy, “Tâm cũng là một năng lực tự tạo”.

Tóm lại:

“Những tạo vật nào có năng lực tự tạo, tức là có sự sinh động vĩnh cửu, thì tạo vật đó thuộc về vũ trụ, vì nó giống bản chất, bản tính và tính năng của vũ trụ”.

“Tâm cũng thuộc về vũ trụ” (1) mặc dầu nó được chứa đựng trong nhục thân nhỏ bé so với vũ trụ.

- Chuyển hóa: từ những sức sống, trong đó sinh động sự sống, tất cả đều tăng trưởng để góp năng lực, năng lượng tích lũy về cho năng lực nguyên thủy. Hay là, sự sáng tích lũy trong Thủy, Khí, Điện sinh động, sự sáng hòa nhập vào sự sáng của vũ trụ.

Từ những tạo vật hữu hình trong đó năng lực chuyển hóa sang những tạo vật siêu hình và siêu siêu hình (ta quen gọi là vô hình).

Trong con người, sự chuyển hóa này dễ nhận ra, là những bộ phận được sinh ra sau, lại ưu việt hơn những bộ phận sinh ra nó, như Thân sinh ra Tâm; và Tâm sinh ra Trí.

Nhờ đâu mà chúng ưu việt hơn Thân?

- Tuy được sinh ra sau, nhưng nhờ vào tầm cỡ châu biến năng lực, sinh hoạt rộng lớn hơn, có cường độ mạnh hơn bộ phận sinh ra nó, tức là từ cái tự nhiên sinh ra cái siêu nhiên. Và từ cái siêu nhiên sinh ra cái siêu siêu nhiên. Cuối cùng, cái siêu siêu nhiên bao trùm lấy cái siêu nhiên và tự nhiên và sinh động trong chúng.

Trong chuyển hóa, có “thể” chuyển hóa đơn độc, hay có hai hoặc nhiều thể tập hợp lại với nhau để tạo ra những thể khác, hoặc một thể khác.

Thể được tạo nên, tốt và đẹp hơn một thể đơn độc.

Thí dụ: móng (cầu vòng) có nhiều màu sặc sở là do ánh sáng mặt trời chiếu vào hơi nước. Điện là do đồng và nam châm…

Nhãn quan con người không thể nhận ra được sự chuyển hóa trong những hiện tượng siêu hình và siêu siêu hình trong vũ trụ. Nhưng trong tiểu vũ trụ, tâm hồn (Tâm + Trí) con người trực tiếp cảm nghiệm những chuyển hóa, những biến đổi ngay trong sinh hoạt của đời sống từ thời thơ ấu đến trưởng thành.

Trong khoảng thời gian này, con người bắt đầu sống bằng cảm giác, dần đến tình cảm, đến tư tưởng và cuối cùng là sự hình thành Trí khôn. Sự chuyển hóa này tương quan với sự diễn tiến của sự tiến hóa trong đời sống từ sự cảm nhận của nhục thân đến Biết, ý thức rồi cuối cùng là Hiểu, để tạo nên Trí khôn.

Đối với năng lực cũng vậy, từ ngoại lực chuyển vào sự sinh động gần như thường xuyên của nội lực, tức là sự sinh động của Huyết (cảm giác) chuyển sang sự sinh động của Khí (tình cảm) của Điện (tư tưởng) và cuối cùng là sự sáng (Trí).

(1) Tâm, Tánh, Trí, Lương Tâm… là những bộ phận vô hình đưa con người vào sự sống của vũ trụ.

Đã sao chép liên kết!