KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TÍNH SIÊU NHIÊN TRONG ĐỜI SỐNG TINH THẦN

Những gì vượt quá khả năng của giác quan nó phải rộng lớn hơn thế giới hữu hình, và những gì vượt quá sự bình thường, dĩ nhiên, nó phải khác thường. Nhưng nó là sự thật, là thực tế, và cũng là một thực thể.

Như vậy, cõi giới mới mà con người có được từ trạng thái chơn chính có một “sự sống mới” và “sức sống mới” nảy sinh từ không gian và thời gian vô tận, và đồng bộ sinh động.

Cõi giới siêu nhiên có sự sống siêu nhiên này là sự đồng nhất của một tiểu ngã với đại ngã. Đây là cái cực nhỏ lồng vào cái cực to, nhưng cả hai cùng một bản chất, bản tính và tính năng, nghĩa là cái gì đại vũ trụ có, thì tiểu vũ trụ cũng chứa đựng như vậy, và sinh động trong nó.

Những gì xuất nguồn từ sự siêu nhiên bên trong, nó cũng mang tính chất siêu nhiên được biểu hiện trong mọi sinh hoạt bên ngoài. Nó xóa bỏ thời gian điểm và không gian điểm của sự, việc. Hay là, những tư tưởng hay phương pháp, hoặc tâm trạng nào… không thuộc về thời điểm, không gian điểm, hết tính đối đãi, mâu thuẫn, những thứ đó mới thuộc về đời sống này.

Nhục thân sinh động tự nhiên, sự chơn chính của chơn tâm sinh động một cách siêu nhiên.

Sự kỳ diệu trong cảm giác của nhục thân sinh động một cách tự nhiên. Nhưng đức tính trong chơn tâm thì linh thiêng, chúng ảnh hưởng luôn cả nhục thân.

Siêu nhiên có thể kết hợp với tự nhiên, nhưng không hòa hợp với tự nhiên. Sự sinh động siêu nhiên đương nhiên tách khỏi sự sống tự nhiên.

Cũng như tính siêu việt của những gì siêu nhiên được biểu hiện từ những bộ phận, cơ quan vô hình có trong nhục thân.

Chẳng có gì siêu việt trong cõi hữu hình. Như vậy, nhục thân con người không phải là nơi chứng thực được sự siêu việt, sự linh thiêng. Nhưng chỉ có 2 nơi, 2 bộ phận, cũng là hai phương tiện để biểu lộ sự siêu việt của những cơ quan vô hình là chơn Tâm và chơn Trí, đó là mắt và miệng.

- Ánh mắt biểu lộ trạng thái hư vô của Tâm, sự sinh động của sự thông minh của chơn Trí.

- Miệng: qua ngôn từ, biểu lộ sự siêu việt của Thiên Lý.

(Chính ở phương tiện này, ta có thể nhận ra sự cao thượng, sự vĩ đại tương đối và tuyệt đối.

Thấy được sự cao thượng, sự vĩ đại mà còn so sánh được, thì những điều đó chưa tuyệt đối cao thượng, vĩ đại.

Sự cao thượng, vĩ đại nhận thấy được và không còn gì so sánh, nó mới tuyệt đối).

Tóm lại:

- Thân: hữu hình không thể trở nên siêu việt được.

- Tâm, Trí: vô hình, khi chúng không còn bị nhiễm bởi ngoại cảnh, chúng có thể trở nên siêu việt được.

(Tính siêu việt trong việc làm của những cơ quan vô hình mang tính “vô vi”. Làm mà như không có làm, gọi là vô vi, nhưng nó có sức tiến hóa những bộ phận vô hình của tha nhân và những tạo vật khác, mới được gọi là công đức.

Việc làm diễn tiến như sau:

Chẳng phải cứ phải nói ra trước, rồi việc mới được làm sau.

Công đức vô vi, làm chẳng cần nói ra. Người đời chẳng biết được, nhưng Lương Tâm mình biết. Lương Tâm mình biết thì Trời, Đất biết.

Vì vậy, phàm phu làm, thì lòng muốn thiên hạ biết, đạo nhân làm, thì cứ làm, chẳng quan tâm đến thiên hạ phải biết đến).

Tính siêu nhiên trong đời sống tinh thần tỏa ra từ sinh hoạt bên ngoài có một sự khác thường luôn mang tính ổn định, mà ta nhận ra được ở chơn tài.

Trong chơn tài năng, đức tính sinh động trong nhân tính. Sự chơn thật luôn được biểu lộ ra ngoài với một thái độ duy nhất không thay đổi đối với mọi người, bình đẳng trong mọi tư tưởng, hành động, mà không cần đến sự gắng gượng.

Thái độ chơn chính đó toát ra từ sự thật, cho nên không có sự đối đãi, đối nghịch giữa Tâm người và Tâm mình, giữa Trí người và Trí mình. Sự an nhiên, tự do, tự chủ trong chơn tài năng hiện ra trên diện mạo.

Những yếu tố này trong chơn tài làm chủ được mọi trạng huống, mọi hoàn cảnh và làm lắng dịu được tâm trạng động loạn của tha nhân với nét thanh cao trong sinh hoạt.

Nhân tính và nhân tình vẫn toát ra từ sự siêu nhiên trong đời sống bình thường. Lời nói ra từ lòng yêu thương, nhân hậu thì êm ái; vì giáo huấn, thì minh bạch, dễ hiểu; vì khiển tránh, thì nghiêm trang; vì sự nghịch lý, bất công, thì cương quyết, mạnh mẽ.

Cao cả hơn, lời nói có hiệu quả thay đổi cả thân phận, định kiến của con người mà không cần đến sự thuyết phục, đó là danh ngôn vừa là chơn ngôn (lời nói xuất nguồn từ tính siêu nhiên trong chơn tâm).

Chơn ngôn là phương tiện Tâm truyền Tâm. Người được nghe dùng Tâm để nghe, tự cảm nghiệm, tự đổi thay lấy sự suy nghĩ của mình.

Đây là phương pháp giáo dục kỳ diệu. Nhờ ở những đức tính, sự cao thượng, sự siêu nhiên trong chơn ngôn trực tiếp soi sáng cho tâm hồn. Người nghe, chú ý nghe, tâm hồn được thư giãn, được chuyển biến vì ảnh hưởng của những đặc tính siêu nhiên. Và sự chuyển biến có tính tức thì.

Đã sao chép liên kết!