KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

HIỆU QUẢ CỦA SỰ TIẾN ĐỔI CỦA ĐỜI SỐNG NỘI TẠI

Danh nhân hân hoan trong Tâm, Trí với sự ca ngợi, náo nhiệt bên ngoài, duy chỉ có đạo nhân mới hưởng sự cực lạc trong linh hồn, trong Tánh của vũ trụ và Tuệ, với sự cực tĩnh bên ngoài của cuộc sống.

Nếu ta lấy đời sống nội tại, đời sống tâm linh để tiến hóa đời sống tinh thần và vật chất, thì rất Thuận lý.

Hễ những gì Thuận lý, chúng thuận theo Thiên lý, có nghĩa là Đạo lý hướng dẫn Đời, thì mọi sự, việc đều được yên, vui.

Ngược lại, dùng Đời mà hướng dẫn thì sẽ hỗn loạn. Vì sao?

- Vì Đời chứa những sai, trái, xấu xa, tội lỗi… Mọi thứ này do nghịch lý sinh ra… Con người sống trong Nghịch lý, làm sao không xảy ra hỗn loạn, bất đồng.

Trong xã hội, và ngay cả trong gia đình cũng không có được sự thuần nhất về cách ứng xử. Điều này do ở sự tiến hóa không cùng một tiến độ của Trí khôn và sự ứng dụng khác nhau ở mỗi người, như tâm hồn, Lương Tâm, linh hồn, tình thương v.v… trong mỗi đời sống.

Như, đời sống vật chất phải thuận với Thuận lý. Con người đối xử với nhau bằng sự Tốt, Đúng, Phải.

Đời sống tinh thần sinh hoạt và hoạt động từ chơn lý (nguồn gốc của mọi Triết lý) và Thuận lý. Nó sẽ toát ra cái Hay, Đẹp của tâm hồn.

Đời sống tâm linh dựa trên Đạo lý. Đạo lý bao gồm cả Chơn lý và Thuận lý.

Đời sống tâm linh sống bằng sự toàn hảo của Lý (Đạo lý, Chơn lý và Thuận lý), ta gọi là sống Đạo. Con người tạo công đức cho nhau.

Đến đây, ta nhận ra sự thuần nhất trong mỗi đời sống, nhưng nó chưa phải là sự thuần nhất của mọi đời sống, vì mỗi người theo quan niệm sống của mình, họ có thể sử dụng riêng rẽ từng bộ phận, cơ quan vô hình. Như:

- “Tâm hồn” đem ra dùng, thông cảm được với con người

- “Lương Tâm” được đưa ra ứng xử, thì đạt được sự công bằng, chính trực, nhân, nghĩa.

- “Linh hồn” đem ra dùng, con người cảm ứng và linh cảm được với thế giới siêu nhiên.

- “Sống bằng linh hồn trong sinh hoạt”, nhục thân thoát khỏi vòng Phước, Họa… vì sinh hoạt thuộc về điện thân, khí thân.

- “Sống bằng Trí”, có tiến bộ. Nhưng đối với tha nhân, còn hơn thua, tranh chấp.

- “Sống bằng Lý”, có tiến bộ. Đối với tha nhân, giúp họ tiến hóa.

- “Sống bằng tình thương”, thì hiệu quả ra sao?

Mọi tạo vật đều tiến hóa, tăng trưởng trong những thể linh thiêng. Đối với con người Tình thương cũng được tăng trưởng, tiến hóa.

Tình thương càng tăng, thì lòng tha thứ, thương xót càng tăng theo.

Tha thứ lỗi lầm của người khác, vì cố ý hay không biết mà lỗi lầm. Nếu tha thứ, mà không giải bày chỉ dẫn, thì người lầm lỗi không được tiến hóa.

“Tha thứ” là tâm hồn rộng lượng, quảng đại… nhưng không chỉ dẫn, dạy dỗ, thì Tình thương không tiến hóa, thăng hoa đức tính.

Chỉ dẫn, dạy dỗ… là phương thức làm tăng thêm Tình thương.

Đối nghịch với sự quảng đại, là lòng hẹp hòi, ích kỷ, vị kỷ, mà dấu hiệu bên ngoài là sự khó chịu, khó khăn, trách móc.

Sự tiến đổi trong đời sống nội tại đưa đến sự trưởng thành trong tâm linh mà trách nhiệm là hướng dẫn, dạy dỗ cho những tâm hồn ấu trĩ, cho hậu sinh.

Người trẻ tuổi, hay trẻ con, nếu không được hướng dẫn về con đường Đạo, Đức, chúng sẽ đi theo con đường xấu, độc ác, hung dữ.

Muốn hướng dẫn người khác, hoặc muốn tiến hóa cả người và mình, đức tính đầu tiên là sự siêng năng.

Sự siêng năng cộng với sự suy nghĩ trong việc làm giúp cho người ta trở nên thông minh, trở thành Trí thức.

(Siêng năng có nhiều phương diện: thân thể hoạt động và chịu đựng. Trong sự chịu đựng, nẩy sinh sự kiên nhẫn, nhẫn nhục. Kiên nhẫn, nhẫn nhịn, nhẫn nhục tạo nên ý chí kiên cường.

Hiệu quả của sự siêng năng làm cho Thân, Tâm, Trí phát triển, tiến hóa).

Người trưởng thành trong tâm linh hướng dẫn, chỉ dạy sự Tốt, Đúng, Phải, nhưng đối với trẻ con, trước hết phải được hướng dẫn và thực hành sự siêng năng, chúng mới trở nên thông minh được.

Hễ thông minh, thì linh hoạt (hoạt bát, nhanh nhẹn, chính xác).

Hay ngược lại, chỉ cần thấy được sự linh hoạt trong sinh hoạt, người đó chắc chắn thông minh và siêng năng.

Hiệu quả của sự hướng dẫn, chỉ dạy, một phần quan trọng tùy thuộc vào âm thanh của tiếng nói.

Tiếng nói của Đạo, Đức từ não đưa ra, không có nhấn âm. Hay là, tiếng nói hoàn toàn của Trí, của linh hồn không có nhấn âm.

Nó là tiếng nói của tư tưởng thuần túy, không có tâm trạng sinh động trong tư tưởng (bản chất là Điện và Sự Sáng), vì vậy ngoài con người ra, sinh linh khác cũng nghe được.

Thực chất, đó là tiếng nói của Dương và Âm, không có âm thanh của ngũ tạng khí, của ngũ hành.

Tiếng nói của tâm hồn (Tâm, Trí) còn trong vòng sinh động của ngũ hành, liên quan đến con người.

Không vướng ở ngoại cảnh, tiếng nói của linh hồn (Siêu Tâm, Siêu Trí) thuộc về sinh động của Dương và Âm. Nó cảm ứng và cảm thông được với sinh linh trong cõi siêu nhiên và siêu siêu nhiên.

Vô tâm trạng trong âm thanh, nên tiếng nói không ảnh hưởng đến tâm hồn, người nghe hiểu trực tiếp tư tưởng và ý nghĩ của người nói, do đó hiệu quả truyền đạt cao.

Ngoài những điều để nói trong sự tiến hóa con người, thái độ của người truyền dạy không cố tâm thận trọng, nhưng vẫn luôn được thận trọng trong sự đơn sơ.

Trong xã hội, không có sự việc nào được nói trước đối với người sống bằng đời sống nội tại.

Vì vậy, “chẳng có gì để nói trước về lời hứa, lời nói của một người”, chỉ khi nào, việc đã xảy ra rồi, mới có điều để nói.

Hay là, “chỉ khi nào, lời hứa và lời nói của một người đã được hiện thực, thì từ việc đã xảy ra rồi, mới có điều để nói”.

Và những điều nói ra luôn minh bạch, đó là hiệu quả của sự truyền đạt do sự sáng suốt của Trí thông minh trong mọi thời gian.

Có thể nói, là “sự sinh động của đời sống tâm linh là sự hiện hữu của sự sáng suốt của Trí thông minh trong mọi thời gian”.

Ngược lại mà nói, thì sự sáng suốt của Trí thông minh trong mọi thời gian là biểu hiện bên ngoài của đời sống tâm linh.

Sinh hoạt của đời sống tâm linh là “sự sinh động đồng bộ của Trí và Lý trong mọi thời gian”.

Đã sao chép liên kết!