KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

HIỆU QUẢ CỦA TÍNH SIÊU NHIÊN TRONG ĐỜI SỐNG TINH THẦN

- Thường nhân sống bằng bản ngã, Trí khôn lệ thuộc vào tình cảm và tư tưởng cá nhân, đời sống nội tâm là nguồn gốc phát sinh phiền não. Nhưng với đời sống tinh thần, đời sống nội tâm sinh động từ sự chơn chính của chơn Tâm, chơn Trí tạo ra sự An, Vui trong tâm hồn với một nội cảnh phong phú, sung mãn, phóng khoáng, tự do, tự toại.

Đời sống nội tâm từ sự chơn chính là sự sinh động của đức tính, và tính thường xuyên của nó mới tạo nên hạnh phúc của nội tâm được.

Đức tính sinh động, lan tràn đến nhiều nơi trong con người, cả Thân, Tâm, Trí, là 3 cõi giới đều cảm thấy nhẹ nhàng, thanh thoát. Đó là lòng được vui thích, tâm hồn, Trí khôn đều sung sướng.

Cuộc sống nội tâm của đời sống tinh thần thuần túy là một hạnh phúc thật, không một diễn biến phiền não. Nó tràn đầy những vẻ đẹp, điều hay, tốt lành; phóng khoáng cho ra những điều mình có, không lo lắng sự chia xẻ, vì chẳng vị kỷ, nên ích kỷ tiêu tan, không bị ngoại cảnh, sự, việc bên ngoài ràng buộc.

Đời sống này không thuộc về nhân tài, mà nó thuộc về của chơn tài. Hay là đức tính tạo nên chơn tài năng. Ta cũng có thể nhận ra điều này ở con người có Đức, có Đức ắt có chơn tài. Nếu tài năng chưa được, hay chưa có cơ hội để biểu hiện ra, thì lòng nhân hậu, yêu thương tha nhân vẫn luôn sinh động, hiện hữu trong sinh hoạt của đời sống.

Vì sao đức tính có thể đổi thay đời sống từ một cõi giới này sang một cõi giới khác?

- Mọi sự đổi thay trong dạng hữu hình, siêu hình hay vô hình không thể tự nó đổi thay được. Cũng vậy, mọi sự biến thể, biến tướng, biến thái phải có một lực xúc tác nó mới chuyển đổi được.

Như vậy, sự đổi thay từ một cõi giới này sang một cõi giới khác do đức tính cũng không ra ngoài qui luật này.

Đức tính không phải là một từ trừu tượng, nó là một năng lực vô hình thuộc năng lượng tiên thiên (Điện và thể sáng của vũ trụ).

Sự sinh động của nó khơi động các trực giác quan (thị, thính và khứu giác quan). Các trực giác quan này trở nên linh hoạt hơn, khi Tâm và Trí đều trong trạng thái chơn không.

Trong trạng thái chơn không này, khi đức tính hoạt động với cường độ cao, thì sự sáng suốt của Trí và Siêu Trí tăng lên.

Thể sáng trong sự sáng suốt của Trí và Siêu Trí là một huyền lực. Khi nào sự sáng suốt của hai loại Trí này tăng lên, thì huyền lực này cũng tăng lên.

Huyền lực không thuộc về Khí, Huyết tức là nó không phải là Tinh lực và Khí lực. Nó do Tâm và Trí tạo nên, mà bản chất của nó là Điện và Sự Sáng. Hai thể này sinh động trên địa cầu và cả trong vũ trụ.

Sự sinh động của huyền lực trở nên rộng lớn, thì đức tính và ảnh hưởng của nó cũng lan tỏa vào cả hai thể linh thiêng của vũ trụ là Điện và Sự Sáng có trong vũ trụ.

Như vậy, đời sống tinh thần không còn giới hạn ở thế giới và cõi giới tự nhiên, nó bao gồm cả 2 thế giới và cõi giới tự nhiên và siêu nhiên.

Sự đổi thay trong đời sống con người có tính cách mở rộng sự sinh hoạt, hoạt động của cả 3 cõi giới (Thân, Tâm, Trí), nhưng chơn Tâm, chơn Trí chủ động điều khiển cuộc sống, tức là những gì thuộc về siêu nhiên chủ động kiểm soát và điều khiển những gì thuộc về tự nhiên.

Hay là, tính linh thiêng trong đời sống tinh thần điều khiển những gì kỳ diệu trong nhục thân để hướng thượng và thăng hoa thêm sự kỳ diệu sẵn có trong đời sống con người.

Ứng dụng vào sự tiến hóa của cá nhân và xã hội, là dùng đức tính để thăng hoa cảm giác và tình cảm vào thuần phong mỹ tục, Luân lý và Thuận lý. Hay là, dùng đức tính trong sinh hoạt để chế ngự hay xóa bỏ thú tính trong cảm giác, sự nặng nề, thô bạo trong tình cảm thiếu tính nhẹ nhàng của những người sống bằng đời sống vật chất.

Sự tiến hóa nhanh trong đời sống tinh thần.

Sự chơn chính trong đời sống tinh thần giúp cho con người tiến hóa nhanh nhờ vào ứng dụng đức tính trong mọi sinh hoạt, hành động.

Đức tính càng sinh động, thì Siêu Trí càng tiến bộ, tiến hóa. Nhưng tiến hóa là cứu cánh của một sinh linh, còn tiến bộ là nhu cầu của cá nhân trong đời sống xã hội.

Tiến hóa của Siêu Trí nhờ vào chức năng mầu nhiệm tương đồng với chức năng của vũ trụ là sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ.

Sinh hóa và chuyển hóa của đức tính và Siêu Trí xảy ra như sau:

Đức tính khơi động các trực giác quan làm tăng sự sáng suốt của Siêu Trí. Và ngược lại, Siêu Trí sinh hóa ra đức tính.

Tương tự như Trí suy nghĩ của cá nhân tạo ra tư tưởng, đồng thời tư tưởng làm tăng thêm thể sáng và sự sáng suốt cho Trí khôn.

Như vậy, con người càng suy nghĩ nhiều, càng thông minh; và luôn dùng nhiều đức tính, thì Siêu Trí càng tiến hóa, tiến bộ.

(Sự đồng bộ sinh động trong chức năng sinh hóa và chuyển hóa có tính mầu nhiệm và linh thiêng trong đó.

Những bộ phận, cơ quan vô hình và mầu nhiệm sẵn có trong con người, muốn sáng tạo, con người không thể tạo ra những tạo vật được kết hợp bằng những chất liệu vô tri, vô giác, để có được tính linh thiêng và mầu nhiệm trong đó.

Tạo vật nhân tạo chỉ chứng minh được sự kỳ diệu của Trí khôn con người trong những cấu trúc của chúng mà thôi, nhưng hoàn toàn không có sự linh thiêng và mầu nhiệm).

Sự tiến hóa nhanh trong đời sống tinh thần do chức năng suy nghĩ của Trí suy nghĩ mang tính cách vật lý. Đó là sự tăng trưởng của Sự Sáng (thể sáng) từ sự hoạt động của chức năng suy nghĩ. Nhưng trong đó, nó không biểu hiện được sự công chính trong mức tiến hóa, khi Trí khôn con người còn dựa trên bản ngã.

Sự chơn chính trong sự tiến hóa của đời sống tinh thần phải toát ra từ sự sinh động của Lương Tâm của một chơn ngã. Nó khơi động Trí suy nghĩ con người từ Thiên Lý tiềm ẩn sinh động, khi bản ngã con người không còn chủ động.

Lương Tâm là bộ phận, cơ quan vô hình, Thiên Lý trong Lương Tâm cũng vậy. Nó tác động khi Trí trong trạng thái hư không (chơn Trí), không vương vấn những hình ảnh của cảm giác, dục cảm, khoái cảm, tình cảm và tư tưởng cá nhân.

Những hình ảnh hữu hình và siêu hình đó che lấp Lương Tâm, làm ngăn ngại sự sinh động, sự cảm ứng của sự linh thiêng và mầu nhiệm với vũ trụ.

Nếu Lương Tâm sinh động, thì sự linh thiêng và mầu nhiệm sinh động, tăng trưởng trong đời sống tinh thần.

(Lương Tâm bị Danh, Lợi, Tài, Sắc che lấp, nhưng nó không bị che lấp mãi. Có lúc con người thấy rõ lại tham vọng của mình. Lúc đó Lương Tâm hoạt động, thì phản động lực của tham vọng, của tội ác quật khởi, khiến cho Trí trở nên sáng suốt.

Cho nên, người biết ăn năn, hối hận làm cho Trí sáng suốt, còn sự thống hối làm cho Tâm trở nên Thiện).

Mức tiến hóa của Trí từ hoạt động của Lương Tâm như thế nào?

- Lương Tâm chứa đựng Thiên Lý, nhưng tùy theo sự phát triển, tiến hóa của Trí, mà con người khám phá, phát hiện được Đạo lý, Chơn lý và Thuận lý.

Trí rõ được Thuận lý.

Siêu Trí hiểu được Chơn lý.

Tuệ rõ được Đạo lý.

(Loài thú cũng có Trí, nhưng là Trí nhớ. Chúng không có Trí suy luận, nên không hiểu được Lý. Chúng sống bằng cảm giác thuần túy không có sự can dự của Tâm và Trí.

Đối với con người, cảm giác là bức màn vô hình che lấp sự xuất hiện của Lương Tâm.

Người có Trí, không thông được Thuận lý, không có Lương Tâm trong việc làm, thì việc làm của họ rất dữ, thâm độc và đại ác).

Sự chơn chính ảnh hưởng như thế nào đến cuộc sống?

- Lương Tâm chứa đựng Thiên lý và sự chơn chính trong đó ảnh hưởng đến sự toàn diện của sinh hoạt con người.

Sự chơn chính xuất nguồn từ Lương Tâm lan tỏa ra cả ba cõi giới (Thân, Tâm, Trí) và ảnh hưởng đến chúng.

Sự chơn chính ở nhục thân thì có sự chơn chính trong cảm giác. Cảm giác đó đúng với Luân lý, Thuận lý.

Sự chơn chính ở Tâm, thì trong tình cảm có sự chơn chính, từ đó trở nên đức tính.

Sự chơn chính ở Trí, thì tư tưởng toát ra từ Lý, tồn tại mãi do giá trị tuyệt đối của nó.

Sự chơn chính trong tâm hồn (Tâm Trí) là nền tảng của chơn tài năng. Nếu được phát triển, nhiều ngành nghệ thuật được phát sinh. Và những tác phẩm được tồn tại do giá trị chơn chính trong đó vượt thời gian.

Từ đời sống tinh thần, nếu sự chơn chính được sinh động liên lũy từ Lương Tâm, tất có đạo nhân xuất hiện.

(“Nhân đạo” phát sinh, hay là Đạo do con người biết và hiểu qua Lương Tâm con người, không phải từ Thiên Tuệ trực tiếp mặc khải).

Đã sao chép liên kết!