KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NĂNG LỰC TỰ TẠO TRONG CON NGƯỜI

Trong vũ trụ, năng lực nguyên thủy là năng lực tự tạo.

Trong con người, Sự Sáng (thể sáng) là sự sống. Nó sinh động trong Trí con người.

“Sự sống” hay là “sự sinh động vô tận” cũng là năng lực tự tạo lấy năng lực cho chính nó.

Khi nào năng lực này có thể tự tạo lấy năng lực cho chính nó?

- Khi năng lực này hoàn toàn tụ về não và luôn cả sự Biết, Hiểu cũng tụ về não luôn. Lúc đó Sự Sáng sinh động và tự tạo thêm năng lực cho chính nó.

Sự Sáng tăng lên, do tự nó sinh động, thì khả năng Biết và Hiểu cũng do sự sinh động đó mà tăng theo.

Nếu lúc đó, tim ngưng đập, phổi ngưng thở, thì điện thân xuất hiện, các trực giác quan hoạt động, sự Biết và Hiểu lúc đó thuộc về siêu Trí, chúng liên quan đến thế giới siêu nhiên.

Khác với sự sống, “bất cứ một năng lực nào còn liên quan đến thời gian (của địa cầu hay của bất cứ hành tinh nào), thì năng lực đó thuộc về sức sống.

Khi Sự Sáng của Trí được hướng vào bên trong vỏ não, thì sự Biết, Hiểu chỉ là chức năng thuần túy, không còn ý thức những thông tin của hệ thần kinh sọ (các dây thần kinh) và tất cả những dây thần kinh của ống tủy sống. Hay là, lúc đó Trí không còn ý thức những thông tin từ ngoài da của toàn thân cảm nhận, và những thông tin của ngũ giác quan thu nhận.

Thêm vào đó, nếu tình cảm (Tâm) và tư tưởng (Trí suy nghĩ) hay là Khí và Điện không dấy động lên, lúc đó các trực giác quan hoạt động, và “siêu Trí” ý thức được những thông tin do các trực giác quan cảm nhận (hay thu nhận) được.

Sự Biết, Hiểu này của Siêu Trí liên quan đến sự rung động của Điện trong thế giới siêu nhiên.

Ba chức năng của trực giác quan là Thấy, Nghe, Hửi đều bằng sự rung động điện và bên trong sọ não.

Hiện tượng sinh lý cũng là vật lý xảy ra: là “Sự Sáng của Trí hoàn toàn tập trung vào não và vẫn sinh động. Nó hoàn toàn cách ly với thế giới tự nhiên, với ngũ giác quan và hệ thần kinh ngoại biên và luôn cả các dây thần kinh của sọ”.

Đối với đời sống con người, năng lực tự tạo quan trọng như thế nào?

- Năng lực tự tạo là sự sống, và nó cũng là sở đắc tuyệt đối của con người.

Trong điều kiện và trong trạng thái nào, Sự Sáng mới tự sinh động để trở thành năng lực tự tạo?

- Khi Sự Sáng sinh động liên tục và không còn can hệ vào một chức năng nào của Thân, Tâm, Trí (1)…, bắt đầu từ lúc đó, nó trở thành năng lực tự tạo, tức là nó trở nên năng lực tự tạo của vũ trụ, có khả năng sinh hóa ra mọi tạo vật như chính vũ trụ vậy.

Cái gì “không còn can hệ” vào các chức năng của Trí?

- Chỉ có “sự Hiểu”, cũng là “sự sinh động tiềm tàng sinh động trong Sự Sáng” là không còn can dự vào những chức năng của Trí nữa… Và đó cũng là cái tuyệt đối để con người có thể giác ngộ được nguyên lý của vũ trụ.

“Sự Hiểu” có thể được coi như hạt nhân cuối cùng sinh động trong nhiều loại hạt nhân bao quanh chuyển động bên ngoài. Cũng có thể nói, nó là năng lực tuyệt đối mạnh sinh động bên trong những năng lực tương đối mạnh bao quanh nó, và đang sinh động cùng lúc với nó.

“Khi sự Hiểu sinh động tiềm tàng một cách vĩnh cửu trong Sự Sáng”, sở đắc của con người là gì?

- Khi sự Hiểu tiềm tàng sinh động một cách vĩnh cửu trong Sự Sáng, thì con người đắc được sự sống vĩnh cửu. Đó cũng là sự hằng sống, chẳng còn hiện hữu của sức sống nữa, tức là chẳng còn sự chết nữa, hay là không còn thời hạn của sức sống nữa (2).

Người giác ngộ lấy Sự Sáng (sự sống) từ đâu?

- Người giác ngộ (Hiểu tức thì Nguyên Lý của vũ trụ không qua chức năng Biết) lấy Sự Sáng trong trạng thái đại định qua sự sinh động của cái Hiểu. Người này lấy sự sống (Sự Sáng) từ não để nuôi dưỡng những sức sống khác nằm trong nhục thân (và các loại thân khác).

Đối với con người bình thường, Sự Sáng (thể sáng để con người có khả năng để Hiểu) có lúc liên quan đến con người, có lúc đến vũ trụ, hay là năng lực tự tạo có 2 mối liên quan.

Sự Sáng ở khắp cả vũ trụ, sinh động mãi nhưng tại sao có lúc liên quan đến con người có lúc chỉ liên quan đến vũ trụ?

- Liên quan đến con người, đến cá nhân, bản ngã, khi Sự Sáng còn liên hệ đến Thủy (Huyết), Khí, Điện… trong con người, trong chức năng của nhục thân, Tâm, Trí con người. Hay là, sự sáng còn liên quan hoạt động với cảm giác, tình cảm, tư tưởng của mỗi các nhân.

- Liên quan đến vũ trụ, khi Sự Sáng không còn liên hệ hoạt động đến những thể linh thiêng, là Thủy (Huyết), Khí, Điện trong con người…, thì Sự Sáng trong con người hòa nhập vào Sự Sáng của vũ trụ. Và nó cũng là Sự Sáng, sự sống của vũ trụ, và trở nên sinh động…

Hay là:

- Khi nào “Ta chỉ thấy Ta”, “Ta chỉ biết có Ta”…, thì “Ta chỉ là Ta”, Ta không thể hòa nhập vào vũ trụ được.

Trái lại, nếu “Ta không thấy Ta nữa”. Thì “Ta không còn là Ta nữa”, lúc đó “Ta cũng là vũ trụ”, chỉ còn lại sự Hiểu sinh động trong Sự Sáng của Trí hòa nhập vào Thiên Lý, Thiên Ý sinh động trong Sự Sáng của vũ trụ mà thôi.

Sự Sáng, năng lực tự tạo, là “thể xúc tác tuyệt đối mạnh” để sinh hóa và chuyển hóa những thể linh thiêng khác trong con người và mọi năng lực để sinh ra hóa chất.

Trong thế giới tự nhiên, hữu hình. Một trong những nguồn gốc chính xúc tác để biến hóa thành hóa chất là ánh sáng mặt trời trong đó, thể xúc tác chính vẫn là Sự Sáng…

Xúc tác, là tạo nên Lực hoặc năng lực trong chức năng sinh hóa, chuyển hóa trong trạng thái “Động, Tĩnh”.

Trạng thái “Động”:

Một thể dao động hoặc chuyển động, đó là lực hay sức sống của thể đó. Thể này sinh hóa.

Trạng thái “Tĩnh”:

“Động trong Tĩnh” là “sự sống” của thể đó, cũng gọi là sự sinh động của thể đó.

Sự sinh động kéo dài, thì sức sống của sự sống tăng – Nếu sức sống của sự sống tăng mãi để thành sự sinh động tự tạo (hay là sự sống tự tạo lấy năng lực cho nó) thì sự sống đó thành sự hằng sống.

Sự hằng sống của Sự Sáng vũ trụ có sự mầu nhiệm tuyệt đối cao hơn hết so với sự mầu nhiệm và linh thiêng của những thể sinh động trong vũ trụ.

Mỗi thể linh thiêng đều có tính cách liên quan cảm ứng với nhau (như Khí và Thủy) nhờ vào sự hiện hữu tiềm ẩn của một thể nhẹ sinh động trong một thể nặng hơn nó (Khí hòa nhập được với Thủy, vì trong Thủy đã sẳn có Khí như một phân tử nước là H2O).

Hai thể hòa nhập vào nhau, thì năng lực của hai thể (hay là thực lực của hai thể) cộng hưởng, chúng tạo nên một thực lực mới.

Cường độ của nó kém hơn cường độ của một thể nhẹ, và mạnh hơn cường độ của một thể nặng.

Thí dụ: Khí trong cơ thể hòa với máu đen, sinh hóa ra máu đỏ.

{Khí + Thủy Âm (máu đen) = Thủy Dương.

{Khí + máu đen = máu đỏ (3)

Thí dụ khác: Thanh khí Dương ở vùng cao nguyên nhiều hơn ở thành phố lớn (có nhiều trược khí), thì máu đỏ trong con người ở vùng cao có cường độ mạnh hơn những người ở thành phố. Nhờ đó, những người ở vùng cao nguyên có sức đề kháng tốt và sống lâu.


(1) Nếu Sự Sáng còn can hệ vào các chức năng, liên quan đến Thân, Tâm, Trí… thì Sự Sáng này chỉ có sức sống trên 100 ngàn năm. Vì nó là Sự Sáng của Trí được tạo nên qua các chức năng của Trí, chưa thành năng lực tự tạo lấy năng lực cho chính nó.

(2) Thời hạn của mỗi sức sống tạo nên “sự Sinh rồi Diệt”. Bắt đầu thời hạn của sức sống là Sinh, cuối thời hạn là Diệt. Có vô số tạo vật, thì cũng có vô số “Sinh, Diệt”, liên quan đến tạo vật.

(3) Tỷ lệ mầu nhiệm của máu đỏ (1/64 so với Sự Sáng) cao hơn máu đen (1/128) và thấp hơn Khí Âm (1/32). Tỷ lệ mầu nhiệm cao, thì mức linh thiêng cũng cao theo.

BẢNG HÌNH

Đã sao chép liên kết!