KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NHỮNG TINH HOA TÂM LÝ

Tất cả những tinh hoa tâm lý mà loài người hiện có được con người tôn trọng, ngợi khen… đều xuất nguồn từ Lương Tâm.

Cho nên, khi Lương Tâm sinh động, thì mọi tinh hoa tâm lý cũng sinh động.

Nhờ vậy, ta có thể nhận ra, khi nào một người mà không có tinh hoa tâm lý xuất hiện qua ngôn từ, qua hành động…, thì trong thời gian đó Lương Tâm bị phàm tâm (Tâm cá nhân có bản ngã) che lấp, và con người không làm chủ được chính mình.

Nhưng, nếu sống bằng Lương Tâm, thì con người nhận ra được chính mình và người khác, nhờ vào sự sáng suốt của Trí khôn, không bị Tâm che lấp, nên phân biệt được tốt xấu, đúng sai, phải trái… trong tư tưởng, lời nói, việc làm của chính mình và của người khác.

Sự phân biệt đó nhờ vào sự sáng suốt của Trí khôn.

Con người còn sự sáng suốt của Trí khôn, là còn sự sinh động của Lương Tâm, tức là Thiên Ân đang đổ vào người đó.

Tinh hoa tâm lý cao cả hơn hết, xuất nguồn từ Lương Tâm, là Tình thương. Nó khác với Tình thương của một bản ngã.

Tình thương phát sinh từ Lương Tâm, có tính vô ngã, đạt đến mức tột cùng của nó, luôn nồng nhiệt như than hồng, không bùng cháy như lửa rơm.

Vì tình thương từ Lương Tâm, con người trở nên can đảm, với vô số những đức tính khác.

Và mức tột cùng của sự can đảm, là sự hy sinh (hy sinh tánh mạng, thân phận v.v…)

Can đảm sinh ra kiên nhẫn. Đức tính này sinh ra sự chịu đựng, sự cực nhọc của thân thể. Sự chịu đựng, cực nhọc tạo nên ý chí.

Ngược lại:

Người có ý chí, là người chịu đựng được sự cực khổ. Chịu đựng được sự cực khổ là người có lòng kiên nhẫn. Người có lòng kiên nhẫn là người can đảm. Người can đảm mới dám hy sinh. Người dám hy sinh, là người có Tình thương.

Cho nên, yêu thương người, thì đức tính nảy sinh. Còn yêu chính mình, thì đam mê xuất hiện. Hơn nữa, yêu thương mình nhiều, trong lòng sẽ yếu đuối, hèn nhát…

Tình thương từ Lương Tâm bao gồm nhiều đức tính, còn được gọi là Đức Bi.

Đây là sự tiến hóa của con người từ tình thương của bản ngã sang tình thương của nhân loại trong cá nhân; từ sự sinh động của ngũ hành sang Dương và Âm, nên không có sự khác biệt.

Trong Đức Bi, có sự cực hiền lành và lòng hay thương xót làm rung động luôn tâm hồn và Lương Tâm.

Tình thương này không có sự sinh động của ngũ hành, của ngũ tạng.

Nó sinh động ở đầu não, thuộc về Dương và Âm. Hay là, Tình thương này sinh động bằng Dương và Âm của Sự Sáng. Nó thuộc về vũ trụ và tồn tại mãi trong luật sinh hóa và chuyển hóa của vũ trụ.

Đức Bi có trong cá nhân tương đương với Đức Bi trong thế giới siêu nhiên.

Loài người, nếu thiếu đi một nhân tố này, đời sống sẽ bị lung lạc ngay.

Con người muốn dạy cho con người nhân đức. Nhưng nhân đức không thể tự có được, nếu chẳng có Tình thương. Và đó là sự cần thiết trong sự di truyền của loài người trong sự tiến hóa và hạnh phúc của gia đình và xã hội.

Nếu trong sự di truyền của con người, có một thời gian nào (như ngày nay) mà Tình thương mất hoặc yếu đi, thì trong đời sống con người sẽ xuất hiện thú tánh và quỷ tánh trong sinh hoạt, hay là Ác đạo làm cho Nhân đạo lu mờ đi.

Thú tánh trổi vượt, thì thân thể con người sẽ đau đớn. Quỷ tánh chiếm lĩnh, tâm hồn con người sẽ thống khổ, bệnh tâm lý sẽ lan tràn.

Thú tánh, quỷ tánh hoạt động trong Tâm, Trí con người… mở đường cho Ác đạo (1). Nhưng, làm sao có được vinh quang, danh dự và An, Vui trong Ác đạo?

- Những điều này chỉ nảy sinh từ Đức Bi, Đạo Bi. Và đó cũng là ân thưởng dành cho những người đã tạo nên đức hạnh và đạo hạnh trong đời sống. Hay là, chỉ những người hành Thiện, và tâm hồn lúc nào cũng sinh động tính Thiện mới hưởng được những ân thưởng đó.

Từ đó, con người có thể nhận ra được sự quan phòng và khuyến khích của Tạo hóa trong Lương Tâm, với con người có tính Thiện, và những trừng phạt cho gia đình, và con cháu của những người mở rộng Ác đạo.

Sự thưởng, phạt này liên quan đến hạnh phúc gia đình, và sự trường tồn của sự nghiệp lưu truyền đến nhiều thế hệ.

- Hạnh phúc gia đình bao gồm nhiều yếu tố, phương diện, nhưng nền tảng chính, vẫn là Tình yêu.

Trong những thành phần gia đình, khi Tình yêu càng sinh động bao nhiêu, thì hạnh phúc càng tăng bấy nhiêu.

Vượt qua giới hạn của gia đình, Tình yêu sinh động trong Lương Tâm mang hạnh phúc đến cho tha nhân.

Tình yêu là nguồn gốc hạnh phúc, khi nó tỏa ra đến đâu, thì hạnh phúc lan tỏa ra đến đó.

Sự thể hiện bên ngoài của Tình yêu là tình cảm mang lại sự Vui, mừng cho tha nhân.

Do đó, người đã thể hiện Tình yêu, thì luôn luôn cảm nhận được sự Thiện cảm từ những người khác.

Khi Tình yêu được duy trì trong nhiều thế hệ, nó tạo nên sự trường tồn của sự nghiệp do ở Đạo Đức bên trong, không hoàn toàn do hoàn cảnh bên ngoài, như ta đã thấy sự trường tồn của những triều đại trong lịch sử nhân loại.

Chẳng phải hoàn toàn do địa lý tốt mà một triều đại được trường tồn. Cung đình được xây dựng lên, chẳng phải do ngẫu nhiên, mà do sự quan sát kỹ lưỡng về địa lý theo sự hiểu biết của các nhà địa lý tài ba. Vậy mà vua vẫn phải gặp tai ương, biến cố, phiền não, khổ tâm…, vẫn bệnh, vẫn chết (có khi chết ở tuổi còn thơ…).

Như vậy, sự trường tồn của một triều đại không phải chỉ do ở địa lý, mà chính yếu, do ở Đạo, Đức của nhà vua, của những người cầm quyền, tức là do nơi Thiện tính của Tâm Trí con người vậy.

Nếu Thiện tính sinh động, thì Lương Tâm càng tăng sự Thiện, Lương Tâm An và Lạc.

Cái Vui (Lạc) của Lương Tâm, trong sự Thiện tăng cao, làm cho con người xúc động, phải rơi lệ.


(1) “Con đường Ác” này gồm nhiều nhánh, trong đó xuất hiện vô số nghề nghiệp, nhưng chung qui chỉ có sự Độc, Ác, Hung, Dữ… là mầm móng của tội lỗi. Như trong tứ đổ tường (gái, cờ bạc, rượu chè, hút xách…). Đúng ra, những người tổ chức và thu lợi trong tứ đổ tường, là người mở rộng Ác đạo.

Thật đáng thương, có người coi đó là tài năng, và sự khôn ngoan lôi cuốn được sự đam mê của người khác.

Đã sao chép liên kết!