KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ SUY NGHĨ TRONG SỰ SÁNG CỦA TRÍ VÀ TUỆ

Sự suy nghĩ của con người căn cứ trên những hiện tượng trưng thu và cảm nhận từ 5 giác quan, 3 trực giác quan hay từ linh giác quan.

Từ đó, sinh ra nhiều cách nhìn của mỗi cá nhân, nhưng chỉ quy vào cái nhìn của Đời và Đạo, hay rõ hơn là của phàm phu hay đạo nhân.

Đời sống luôn gắn liền với bản ngã, người bình thường hay lấy cái bên ngoài để so sánh, nên mâu thuẫn phát sinh. Càng so sánh càng rõ tính phàm phu, và dễ nhận ra sự suy nghĩ luôn hướng ra ngoài.

Bản ngã là nền tảng của lòng vị kỷ (vì mình). Bản ngã là gốc của sự mâu thuẫn, còn lòng vị kỷ tạo ra sự phức tạp trong đời sống, từ đó sinh ra phiền não.

Đạo nhân nhìn vào bên trong mà so sánh, nhận rõ được mức tiến hóa của đời sống tinh thần và tâm linh của mình. Do đó, chẳng có mâu thuẫn phức tạp, nên đời sống đơn giản. Và mọi lúc, mọi nơi, luôn làm chủ được sự suy nghĩ của mình.

Đối với người quan tâm đến sự suy nghĩ, nếu biết được sự suy nghĩ trong sự, việc của một người, thì người đó thấy được tương lai của thân phận người kia.

Sự suy nghĩ ở mỗi cá nhân trong đời sống quá nhiều, huống gì là sự suy nghĩ của cả loài người.

Có người:

“Việc nhỏ thì coi to, việc lớn lao lại coi nhỏ. Quan tâm đến việc nhỏ, nên việc lớn bị che lấp”.

“Có người rất chú ý, tỉ mỉ trong việc nhỏ, nhưng thờ ơ, bất cẩn trong việc lớn. Quan trọng trong giao tế, trong sự tạo nên thiện cảm, nhưng lại quá coi thường nghề, sự nghiệp”.

Có thể nói, những người như vậy chỉ thấy gần, mà chẳng thấy xa, thấy rộng.

- Tâm Trí dò được cái cạn, nhưng không hiểu được ngững gì sâu sắc (nông cạn biểu hiện bên ngoài bằng sự lịch thiệp, lễ độ trong giao tế; sự sâu sắc trong đức tính, với thời gian quá ngắn trong sự gặp gỡ khó biểu lộ ra).

- Thấy được đời sống hữu hình, nhưng không rõ được đời sống siêu hình và siêu siêu hình.

- Thấy rõ Đời, nhưng chẳng biết Đạo (1).

- “Thấy được việc Người làm, nhưng chẳng rõ được việc Trời làm”.

- Thấy được ở Đất, nhưng không thấy được ở Trời (ở vũ trụ).

- Biết được luân lý, nhưng Đạo lý thì không.

- Hoạt động tích cực với việc Đời là việc nhỏ, tích cực sống với Đạo, việc Đạo là việc lớn.

- Biết được tâm hồn con người (dù là từng trải), là việc nhỏ, rõ được Thiên Lý (toàn tri) mới là việc lớn.

Vì từng trải không bằng Toàn Tri. Hay là, “nhỏ ở Trí, to ở Tuệ”.

Nếu ta coi sự so sánh này là khả năng của hai thực thể (Trí và Tuệ), thì khả năng này phải được căn cứ trên sự suy nghĩ.

Suy nghĩ để Hiểu được, con người coi đó là khả năng của mình. Nhưng không suy nghĩ mà Hiểu được, điều này do đâu mà có?

- Con người suy nghĩ điều gì cũng phải có đối tượng, dữ liệu hay đề tài…, mới có thể suy nghĩ được. Tất cả những điều đó do từ 5 giác quan đưa vào Tâm, Trí. Con người phải cố gắng, tốn thời gian mới Hiểu được phần nào cái Lý của ngoại cảnh, của thế giới tự nhiên.

Tuy nhiên, có những điều phi thường có thể xảy ra không do sự cố gắng, cố sức thực hiện, đó là sự giác ngộ (là “sự hiểu biết tức thì” cái Lý mà không phải suy nghĩ từ một đối tượng nào thuộc hữu hình, siêu hình hay siêu siêu hình).

Điều duy nhất cần nhận thức là những gì không do con người làm ra mà chúng đã có sẵn, thì chúng thuộc về sự kiến tạo, cấu tạo của tạo hóa trong cấu trúc của tạo vật.

Thiên Lý (Đạo) dù vô hình, nhưng nó là sự sinh động vô tận.

Sự sinh động trong một vũ trụ rộng lớn, mênh mang mà Sự Sáng của Trí khôn con người hòa nhập vào cùng với sự Hiểu. Thiên Lý, với sự hòa nhập của Sự Sáng của Trí khôn vào sự sinh động đó, tự nó truyền sang sự Hiểu, sang bộ phận vô hình mà không cần đến chức năng suy nghĩ nữa.

Từ sự Hiểu có giới hạn của chức năng suy nghĩ đến sự “Hiểu toàn diện” của Trí thông minh về Thiên Lý làm cho con người thay đổi hoàn toàn.

(Thiên Lý cũng gọi là Nguyên Lý là nguồn gốc của mọi sự sinh hóa ra Thiên Cơ, Thiên Năng mà sự giác ngộ của Trí con người có khả năng và năng lực tuyệt đối vượt qua ảnh hưởng của Thiên Cơ và Thiên Năng).

Sự “Hiểu toàn diện” làm cho con người cảm nhận và thấu hiểu được mình là một tuyệt tác vượt qua mọi sinh vật, sinh tạo trên địa cầu được kiến tạo bằng Sự Sáng và sự sống với bản chất, bản tính và tính năng của vũ trụ.

Sự kỳ diệu mà con người có được là “cái cực nhỏ bé bằng với cái cực to”, đó là Sự Sáng (thể sáng) trong não bộ con người có thể bằng với Sự Sáng của vũ trụ.

Khi hai vũ trụ bằng nhau qua sự đồng nhất của bản chất, bản tính và tính năng của Sự Sáng, sự sống, ngay lúc đó, sự tự hữu (2) mới nảy sinh ở Sự Sáng của Trí (Siêu Trí, Siêu Siêu Trí) con người, tức là, lúc đó Sự Sáng chứa đựng sự mầu nhiệm và linh thiêng có khả năng tác tạo mọi hiện tượng, tạo vật mà các nhân tố của chúng thuộc về ba thể, Điện, Khí, Thủy.


(1) Đời con người quá ngắn, dù đã trải qua nhiều kinh nghiệm, sự hiểu biết này chẳng được bao nhiêu, còn Đạo (Thiên Lý) thì vô tận thời gian. Sống bằng sự vô tận, con người mới hằng sống. “Sự vô tận sống”, hay là “sự sống vô tận” ở đâu trong con người?

- Ở trong Sự Sáng của Tuệ, ở Lương Tâm.

- Thuộc vũ trụ (Trời) là Tuệ, thuộc về sự trưởng thành trong sự cư xử với người là Lương Tâm. Trời sinh động trong Đất (địa cầu) và ảnh hưởng đến Đất. Hay là Thiên Lý (Đạo) sinh động trong Lương Tâm vậy.

(2) Tự hữu: là sự tự có, tự sống mà không cần đến nguồn gốc sinh hóa ra nó. Và những gì từ nó sinh hóa ra đều nằm trong tầm hiểu biết của nó và trong ảnh hưởng của nó.

Cũng như sự sống, Sự Sáng của vũ trụ sinh hóa ra các sức sống có thời hạn sống khác nhau.

Sự sống sinh động trong mọi sức sống, đồng thời nó ảnh hưởng đến những sức sống đó.

Đã sao chép liên kết!