KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TÂM HỒN VÀ SỰ ĐAM MÊ

Người thường sống bằng tâm hồn của bản ngã dễ rơi vào sự đam mê.

Vì tâm hồn (Tâm Trí) hướng ra ngoài, gắn bó với vật và người, cho nên bị mê hoặc bởi vẻ đẹp bên ngoài của vật và người.

Chỉ khi nào, linh hồn con người gắn bó hoặc cảm nghiệm được sự linh thiêng và mầu nhiệm thường xuyên…, thì linh hồn đó được thánh hóa bằng “Đức tin” hoặc bằng “tình thương vô nguồn gốc thế gian”.

Tâm hồn hoạt động thuộc về đời sống tinh thần. Đời sống này vẫn bị đam mê, cám dỗ. Nhưng đời sống tâm linh, thì linh hồn hoạt động. Chính lúc đó, tính chất siêu nhiên và siêu siêu nhiên sinh động trong con người, không có sự can dự của tâm hồn, nên linh hồn không bị đam mê.

Chơn tu sĩ là người sống bằng đời sống tâm linh, và sinh hoạt của đời sống này bằng linh hồn.

Một linh hồn trong sạch chỉ còn duy nhất Sự Sáng sinh động trong sự vô ngã. Từ sự vô ngã của linh hồn, mà mọi sự cám dỗ và đam mê của trần gian không lung lạc được chơn tu sĩ.

Nhờ sự hiểu biết của linh hồn, mà đời sống tâm linh mới tiến hóa được qua sự linh cảm, tiên cảm, tiên kiến, tiên tri v.v…

Nét biểu hiện bên ngoài của đời sống tâm linh, của sự thánh thiện là sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Hai đặc tính này làm cho người đi tìm chơn lý, đi tìm Đạo… rõ được Đạo và Đời.

Cái tinh hoa của Đời mới đạt đến sự kỳ diệu. Còn Đạo, cái tinh hoa của nó là sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Sự cảm nghiệm của sự linh thiêng và mầu nhiệm loại bỏ sự đam mê của tâm hồn con người.

Sự mầu nhiệm xảy ra dưới nhiều dạng, ngay trong bản thân và cuộc sống, từng phần hay toàn diện:

Từng phần:

Thân không còn bệnh tật (thuộc mãn tính).

Tâm được bình an.

Toàn diện:

Thân: hết bệnh, hết đau đớn.

Tâm: bình an.

Trí: sáng suốt; hơn nữa, được ơn soi sáng.

Sự chứng thực này không phải xảy ra cho tất cả mọi người. Chỉ một số ít, sống trong “vô ngã”, nhanh hay chậm cũng cảm nhận, cảm thấy được sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Từ sự cảm nhận xảy ra ít nhiều trong đời họ, nên lòng họ được biến đổi mà trở nên Thiện, hoặc Thánh thiện.

Không phải người trí thức, người có của cải, hay có địa vị trong xã hội… là có thể trở nên thánh thiện…, nhưng là người ít học, dốt nát… mà Lương Tâm luôn sinh động, thì thế nào họ cũng cảm nhận được sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Cho nên, “khi nào có sự mầu nhiệm xảy ra trong đời, họ luôn suy niệm về tính Thiện, về sự Lành đó. Suy niệm tức là nuôi dưỡng, và từ sự Lành đó, mà sự may mắn sẽ đến”.

Sự may mắn hiện thực từ sự mầu nhiệm tạo cho con người lòng tin.

Lòng tin của sự mầu nhiệm xảy ra bên trong con người. Lòng tin mà quay vào trong, tức là linh hồn sinh động, về bản thể, cũng là sự sinh động của Điện và Sự Sáng.

Điện và Sự Sáng sinh động hoàn toàn bên trong, không hao tán ra ngoài bằng tình cảm và cảm giác, thì sự sinh động này hòa nhập vào Sự Sáng của vũ trụ, trong đó có sự tác động của Thiên Tuệ.

Nhờ vào sự hòa hợp này, linh hồn mới có Thiên Ý xuất hiện trong đó.

Nhưng, nếu con người không hiểu được luật sinh hóa và cấu trúc huyền vi của những bộ phận vô hình, thì sự vận dụng của tâm hồn và linh hồn sẽ không có hiệu quả trong sinh hoạt.

Trong cấu trúc huyền vi bao gồm những bộ phận vô hình sinh động trong nhau, như linh hồn cốt lõi của tâm hồn, còn sự “Hiểu, Biết” là mầm sống của linh hồn.

Nếu sự “Hiểu, Biết” còn tồn tại, thì linh hồn vẫn tồn tại.

Như vậy, nuôi dưỡng sự “Hiểu, Biết”, cũng là nuôi dưỡng linh hồn và tâm hồn vậy.

Trong đời sống xã hội, nếu sự “Hiểu, Biết” được Trí khôn vận dụng trong sinh hoạt, nó sẽ trở nên những kiến thức.

Trái lại, nếu nó được Lương Tâm nhào nắn, Trí khôn con người sẽ khám phá ra được các loại Lý trong đó. Và, sự sinh động của Lương Tâm mới Thiện hóa được tâm hồn, và thánh thiện hóa được linh hồn.

Nhưng, làm sao biết Lương Tâm sinh động?

- Có rất nhiều trạng thái, trong đó Lương Tâm sinh động, nhưng khó nhận ra. Nhưng, đa số con người trong đời mình, ít nhiều, cũng có lần quay vào trong để nghe sự Phán, Xét, Thưởng, Phạt… của Lương Tâm, trong việc xét mình và xét tha nhân.

Như, khi nào con người nhìn việc làm của quá khứ, mà cảm thấy hối hận, thì chính lòng mình công nhận sự lầm lỗi, tội lỗi của mình gây ra. Nếu thêm sự ăn năn, thống hối, thì Lương Tâm đang hiện hữu sinh động.

Nhờ đó, tâm hồn được thiện hóa. Tâm hồn được thiện hóa, tiến hóa, thì linh hồn được mạnh.

Nếu Lương Tâm không còn sinh động nữa, thì linh hồn trở nên yếu đuối. Tâm hồn hoang mang, dù cho Trí khôn có cố gắng cưỡng Lý, nhưng Nghịch Lý lại làm cho con người mất đi nhân phẩm.

Lương Tâm hoạt động là Trí quay vào trong để quan sát, hoặc lắng nghe Lương Tâm.

Nhưng, nếu con người, mắt tuy nhắm, lòng vẫn bực, vì hình ảnh còn hiện nơi Tâm, ắt tâm trạng vẫn còn. Cho đến khi nào tâm trạng hoàn toàn ngưng, không còn tính chủ quan của bản ngã nữa, tiếng nói của Lương Tâm mới có hiệu quả.

Nhờ Trí quay vào trong, Lương Tâm và Tâm không hoạt động, chỉ còn thể sáng sinh động, trong không gian và thời gian hợp nhất, đó là trạng thái của “hiện tại chơn không”, thì linh hồn hoạt động.

Nói một cách khác “hiện tại chơn không” là trạng thái vô cảm giác, không còn hình ảnh trong, ngoài, không có sự dấy lên của tư tưởng, tức là, “ở hiện tại, Thân, Tâm, Trí đều chơn không”, thì linh hồn mới ý thức được.

Đây là “ý thức của linh hồn” trong cõi giới siêu nhiên khi nhục thân còn sinh động ở thế giới tự nhiên.

Hay là “trong hiện tại chơn không, linh hồn vẫn hoạt động được”.

Tóm tại:

Khi linh hồn linh cảm, trực kiến sự, việc qua sự châu biến năng lực của nó, thì tâm hồn không còn vướng vào sự đam mê nữa, và linh hồn có khả năng thăng hoa, tiến hóa, trong khi nhục thân chết, ngủ hay thức.

Đã sao chép liên kết!