KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

Ý THỨC ĐƯỢC TÂM HỒN VÀ SỰ SỐNG

Trí được mở mang, nhờ ở kiến thức. Nhưng Tâm trở nên Thiện, Thánh thiện, là nhờ ở ý thức được tâm hồn của mình. Hay là, ý thức được sự nguy hại của tâm trạng nặng nề, của tư tưởng gây ra sự độc, sự ác… cho người và cho chính mình.

Vì vậy, người biết xét mình, tự phê phán có thể sửa đổi, tiến hóa được, có thể nuôi dưỡng tính thiện, và những đức tính.

Trái lại, chỉ xét đoán, phê phán người, mà không xét, không xử chính mình, thì hành động này là một trở ngại lớn cho sự tu tiến.

Thật vậy, hạnh phúc không hoàn toàn ở kiến thức, mà ở ý thức được tâm hồn của chính mình, và hơn nữa là cái gì có sự sống trong con người?

- Trong con người, cái gì có sức sống tồn tại và mang tính toàn diện, cái đó là sự sống.

Cũng vậy, sự sống (Sự Sáng) của vũ trụ cũng có tính toàn diện, và tồn tại mãi bằng cách tự sinh động để tồn tại trong sự toàn diện.

Như vậy, cái gì trong con người có sự sống?

- Đời sống của con người xã hội rất khác nhau. Có người cho sự cảm khoái là đời sống của mình, người khác coi tâm trạng là cuộc sống, và có người coi tư tưởng là sinh hoạt của đời sống. Số khác chỉ thích sống bằng ký ức.

Tóm lại, tất cả những gì liên quan đến Thân, Tâm, Trí…, người ta cho đó là đời sống của con người phải trải qua trong quá khứ, hiện tại và tương lai.

Nhưng, cảm giác, tình cảm và tư tưởng, luôn cả ký ức về chúng cũng không thể tồn tại mãi. Chúng sẽ lu mờ và mất dần, vậy mà con người vẫn bám vào chúng, và coi đó là cuộc sống.

Chỉ có một cái tồn tại, mang tính toàn diện ở loài người, liên quan đến sự toàn diện và tồn tại của vũ trụ, đó là cái “Biết và Hiểu về cảm giác, tình cảm và tư tưởng của chính mình”.

Ký ức giảm dần mức độ nhớ, hay là Trí nhớ giảm sức, để không thể nhớ lâu. Trái lại, cái “Biết và Hiểu” lại tăng thêm sức sinh động của nó, để tồn tại khi nhục thân chết và tan rã (1).

Lực nào có sức sinh động, nó là một năng lực.

“Sự Biết và Hiểu” là sinh động trong Sự Sáng (thể sáng), như vậy, chúng cũng là năng lực.

Nhưng, làm sao để cho sự “Biết và Hiểu” của con người nhập vào sự “Biết và Hiểu của vũ trụ”, hay là làm sao cho năng lực này nhập vào huyền năng của vũ trụ?

- Cùng một bản thể, bản tính và tính năng, thì các năng lực cùng loại hòa nhập vào nhau. Cũng vậy, “Biết và hiểu” là Sự Sáng, khi chúng không còn dính dáng đến cảm giác (Huyết), tình cảm (Khí), tư tưởng (Điện) có nghĩa là, khi chúng tách ra khỏi 3 yếu tố này, thì chúng hòa nhập vào vũ trụ, tức là “Sự Sáng của Biết và Hiểu hòa nhập vào Sự Sáng của vũ trụ để trở thành sự toàn diện của vũ trụ.


(1) “Luật tiến hóa của vũ trụ về năng lực” trong chức năng chuyển hóa của Vận trong Thiên Cơ, là khơi động năng lực trong con người, để có thể đạt đến mức “năng lực tự tạo” là nhờ vào chức năng (cũng là năng lực), đó là sự “Biết và Hiểu”.

Đó cũng là “Sự Sáng sinh động trong Huyết, Khí, Điện” (trong cảm giác, tình cảm, tư tưởng) còn tồn tại trong sự chuyển thể (biến thể) của chúng mà thôi.

Đã sao chép liên kết!