KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

CÁI “CÓ” KHÁC THƯỜNG CỦA MỘT SINH LINH

Người đời, ai cũng muốn có, hy vọng làm chủ được một điều gì đó, như làm chủ, hay sở hữu một số tài sản vật chất.

Số khác, sinh hoạt liên quan đến Tâm, Trí, làm chủ đời sống tinh thần và tâm linh. Họ không màng đến tài sản vật chất, đời sống của họ nhẹ nhàng ở Tâm, lạc quan ở Trí.

Vì sao họ muốn làm chủ đời sống tinh thần và tâm linh?

- Vì những gì có trong đời sống này, tuy “có” nhưng vô hình và siêu hình, không một thiên tai, địa ách nào hủy diệt được nó, và không một ai có thể chiếm hữu được nó.

Đặc biệt trong cách sống tâm linh, là dùng Trí thông minh vào việc tìm Đạo, Hiểu Đạo và sống Đạo suốt mọi thời, cho đến khi làm chủ được tiểu vũ trụ.

Con người làm chủ được tiểu vũ trụ, là lúc nào cũng điều khiển được ba cõi giới của mình (Thân, Tâm, Trí).

Sự tiến hóa tuyệt đối này là sự diễn tiến của sự sinh hóa từ một thụ tạo hữu hình là nhục thân đến những bộ phận vô hình khác như Tâm, Trí, Tuệ, liên quan đến chúng là tâm hồn, linh hồn, tánh v.v…

Hay là, từ sinh hoạt có giới hạn của nhục thân quanh địa cầu đến vô giới hạn của sinh hoạt của Tâm, Trí, Tuệ.

Trong đời sống hữu hình, muốn điều khiển được một xe gắn máy, trước hết người điều khiển phải rõ từng chức năng và khả năng của mỗi bộ phận để điều khiển được nó. Nếu không làm chủ được nó, chính nó sẽ gây ra tai nạn cho người điều khiển.

Cũng vậy, biết rõ từng chức năng, khả năng, sinh hoạt, trạng thái sinh động, năng lực, tầm hoạt động của những bộ phận vô hình liên quan đến 3 cõi giới…, thì con người tu có kết quả, mới tiến hóa và làm chủ tiểu vũ trụ. Và từ đó mới trở thành một sinh linh thật thụ.

Một sinh linh khác với phàm nhân ở chổ nào?

- Sinh linh khác với phàm nhân, là có những cái mà phàm nhân không thể có được.

Đó là sự kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm sinh động trong trạng thái chơn không của những bộ phận vô hình:

Tâm chơn không: mức kỳ diệu.

Trí chơn không: sinh động linh thiêng.

Từ sự linh thiêng: siêu ý, siêu siêu ý khởi sinh sự mầu nhiệm.

Hay là:

- Tâm vô tâm trạng (cũng như khi ngủ), không có sự xúc tác của hóa chất ở nhục thân. Các bộ phận, cơ quan hoạt động bình thường. Và những gì không bình thường sinh ra bệnh, trở lại hoạt động bình thường (1), nhục thân khỏe mạnh. Đó là sự kỳ diệu.

- Trí chơn không: các chức năng liên quan đến sinh hoạt (quan sát, nhớ, suy nghĩ) ngưng hoạt động, chỉ còn Sự Sáng của “Trí thông minh” sinh động.

Sự Sáng thuần túy của Trí thông minh rất linh thiêng.

(Người thông minh có tánh linh do ở Sự Sáng thuần túy sinh động. Sự sáng suốt của Trí qua hành động bên ngoài từ Thuần Trí hay từ Lương Tâm và Trí… biểu hiện sự linh thiêng của Trí bên trong).

Nhưng, nếu còn tâm trạng dao động, còn tính khí, thì Trí thuộc về phàm ngã, mức hơn kém, có thể thực hiện dễ dàng.

Tất cả những gì có từ con người (Thân, Tâm, Trí, Tánh, và những gì phát sinh từ những nhân tố này) đều thuộc về con người bình thường.

Khi một trong các nhân tố này sinh động trong sinh hoạt, thì sự mầu nhiệm không phát sinh, không xảy ra.

“Ngưng tất cả những gì thuộc về con người với bản ngã, thì những gì thuộc về vũ trụ có trong con người mới sinh động”, tức là Thiên Tuệ, (sinh động trong Thiên Lý, Thiên Cơ, Thiên Năng có trong Dương và Âm trong vũ trụ)… trong Sự Sáng thuần túy của các loại Trí thông minh, lúc đó, con người mới cảm nhận được sự sinh động đó trong trạng thái vô ngã của một sinh linh.

“Vô ngã” là không còn bản ngã của con người xã hội. Cho nên, vô ngã cũng đồng nghĩa, đồng trạng thái với “xuất thế” (xuất thế gian).

Thế nào mới thật là xuất thế?

- Chẳng còn sự sinh động của bản ngã nữa, thì chẳng còn gì để nói, để suy nghĩ về bản ngã nữa. Đó mới thật sự là xuất thế.

Chẳng phải vào ở một nơi vắng vẻ, không có ai, mới gọi là xuất thế.

Nếu tâm tư (tâm trạng, tư tưởng) còn sinh động, dao động hay ngấm ngầm hoạt động…, thì vẫn chưa xuất thế.

Cho nên nói rằng: “Vô ngã là xuất thế” và sống bất cứ ở môi trường nào cũng được. Hay là, “vô bản ngã là xuất thế”, và lúc đó “sự sống thật” mới bắt đầu sinh động.

Sự sinh động của “sự sống thật” bắt đầu trong một đời sống mới trong chơn ngã của một sinh linh.

Sinh linh trở nên linh thiêng, mầu nhiệm do một năng lực, năng lượng trong vũ trụ là Sự Sáng (thể sáng hay sự sống).

Sự Sáng “Sinh” và “sinh hóa” mãi. Nó không bị diệt.

Nhờ sinh hóa mãi mà sự linh thiêng và mầu nhiệm của sinh linh tăng mãi.

Sự tiến hóa này vô hình, nhãn quan con người khó nhận ra.


(1) Sự Sáng thuần túy sinh động, hóa giải hóa chất do tâm trạng và tư tưởng của bản ngã sinh ra.

Đã sao chép liên kết!