KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

CHỨC NĂNG CỦA LƯƠNG TÂM

Sự “tự hữu” sẵn có trong Lương Tâm, với Sự Sáng trong đó tiềm ẩn Thiên Tánh, Thiên Tuệ, và luôn cả hai chức năng sinh hóa và chuyển hóa mọi bộ phận vô hình để tiến hóa.

Từ đó xuất nguồn mọi sáng tạo liên quan đến cái Lý (Thuận Lý, Chơn Lý, Đạo Lý) để tiến hóa đời sống tinh thần và tâm linh con người.

Đây là sự sáng tạo từ những tinh hoa của Thiên Lý chứa đựng trong thể sáng nguyên thủy xúc tác vào Tâm Trí con người.

Hiệu quả của sự xúc tác này là do ở mức tiến bộ của Tâm, Trí con người, theo tuổi tác, và sự vận dụng của Trí với những chức năng của nó, đặc biệt là chức năng suy nghĩ của Trí khôn.

(Mọi tạo vật đều tự động tiến hóa, nhưng chỉ những sinh linh, trong đó có con người với Trí khôn mới có thể chủ động tiến hóa đến mức hằng sống nhờ vào năng lực tự tạo. Đó là Sự Sáng (sự sống) của vũ trụ sinh động trong não bộ con người. Sức sống có giới hạn ở nhục thân, và nhục thân phải chết và tan rã, nhưng chỉ còn Sự Sáng sinh động tồn tại…).

Sự xúc tác của Thiên Lý vào con người cũng là sự xúc tác của đại vũ trụ vào tiểu vũ trụ. Nó có định hướng của sự toàn hảo vào sự bất toàn của con người để đạt đến sự thuần nhất.

Bởi vì, với kiến thức, kinh nghiệm của chừng một vạn năm, và sự chủ quan của bản ngã của mỗi cá nhân, chỉ tạo ra sự tiến bộ khác nhau trong đời sống tinh thần. Nó có vẻ đẹp và cái “Hay” của mỗi mức độ của đời sống, nhưng không tiến hóa theo cái mẫu chung của vũ trụ được.

Sự can dự của Lương Tâm vào tâm hồn con người tùy theo mức sáng suốt của Trí khôn.

Mức sáng suốt của Trí khôn tùy thuộc ở mỗi cá nhân, mỗi lứa tuổi, ở môi trường sinh hoạt… liên quan đến sự can dự của Lương Tâm. Hay là “Lương Tâm xúc tác vào Trí khôn tùy theo mức phát triển của sự suy nghĩ của Trí”.

- Trí khôn con người phân biệt được sự Tốt xấu; Đúng sai; Phải trái… của cảm giác, dục cảm, nhục cảm, khoái cảm của tình cảm…, thì từ Lương Tâm tạo ra Luân Lý. Từ đó, những nghi thức, nghi lễ trong phong tục, tập quán… được phát sinh.

- Khi Trí khôn con người biện biệt được sự Tốt, Đẹp của Tâm hồn, thì từ Lương Tâm, Trí khôn con người tạo ra Triết Lý. Từ đó, những đức tính được dùng trong sinh hoạt với cái Tốt, vẻ đẹp trong đời sống tinh thần.

(“Tốt”, “Đẹp” là nhân tố của tính “Thiện”. Một nền văn minh sinh hoạt bằng đời sống tinh thần với cái Tốt, Đẹp…, thì một xã hội, hay một cộng đồng, sống không có phiền não, không nhiễu hại lẫn nhau, không làm khổ cho nhau, mà con người chỉ làm vui cho nhau…

Văn học, nghệ thuật là những ngành quan trọng của đời sống tinh thần. Cái Tốt, Đẹp, cái Hay, và tính Thiện của hai ngành này, làm rung động tâm hồn con người, xóa tan sự Dữ, sự Độc, Ác trong Tâm.

Cho nên, sống bằng đời sống này, nghệ sĩ, nghệ nhân chân chính, cũng là “thiện nhân” vậy).

- Khi Trí khôn con người được tạo nên bằng sự toàn kiến của linh giác quan (Tuệ nhãn), sự giác ngộ của Tuệ, cảm nghiệm được sự toàn hảo trong Sự Sáng nguyên thủy…, thì từ Lương Tâm, sự sáng suốt cùng cực của Trí khôn xuất nguồn Đạo Lý.

Từ những mức độ xúc tác của Lương Tâm vào những bộ phận vô hình liên quan đến sự tiến hóa của con người trong đời sống tinh thần và tâm linh, hay khi một người biết dùng đến Lương Tâm rồi, thì Tâm Trí của mình lớn hơn bản ngã. Vì sự sinh động của Lương Tâm xóa đi đặc thù của tâm địa cá nhân.

Cho nên nói rằng: “Lương Tâm lớn hơn bản ngã”.

Lương Tâm lớn hơn bản ngã, nhờ vào những cái Lý của nó. Sự sinh động vô hình của cái Lý có sự chân chính bên trong.

Hay là “sự chân chính ở Lương Tâm”.

Khi con người sống hoàn toàn bằng Lương Tâm, bản ngã mất đi, đời sống con người sinh hoạt bằng chơn ngã.

Nhưng mỗi người đều có sinh hoạt riêng, nó có tính chủ quan.

Chủ quan ở tâm hồn con người, khách quan ở Lương Tâm. Do đó có sự hòa hợp giữa Trời và Người.

Nhưng chủ động trong mọi sinh hoạt là Lương Tâm, tức là Trời hướng dẫn Người.

Đây là đời sống của “chơn ngã nhập thế”, sống bằng Lương tâm của những bậc đạo nhân, thánh nhân, cư xử, ứng phó tức thì bằng Tình thương, không cần tư duy, cân nhắc… như những bậc quân tử, hiền triết.

Sự chân chính của Lương Tâm không thuần túy là một ngôn từ. Ngoài Tình thương chưa được nhận ra ở những sự, việc liên quan đến sự công bằng, thì nó là một sự sinh động bao gồm những tính Tốt, Đúng, Phải. Nhờ đó, tâm hồn con người luôn được Tốt, Đúng, Phải.

Trong sinh hoạt đối với tha nhân, sự sinh động này mang lại sự đổi mới trong đời sống với sự tiến hóa của Trí khôn, niềm An và Vui trong tâm hồn.

Và chúng là nền tảng của hạnh phúc trần thế (1).

“Hạnh phúc thật” của con người là “niềm An, Vui” sinh động mãi, xuất nguồn từ sự chân chính của Lương Tâm, không do đối tượng của ngoại cảnh tạo nên trong một thời gian có hạn…, như những niềm hạnh phúc ngắn hạn, căn cứ trên sở hữu mau biến đổi, gắn liền niềm Vui với sự thống khổ.

Cũng như vũ trụ, Lương Tâm con người đã chứa đựng “Đạo, Đức, Phước”, mà Phước, thì con người dễ nhận ra dưới dạng hữu hình. Một trong các nhân tố của Phước là sự may mắn.

Cho nên, khi Lương Tâm sinh hoạt, trong đó đã sắp sếp sự may mắn rồi. Sự may mắn này đem lợi ích cho con người, chẳng có thiệt hại, luôn được chẳng bao giờ mất.

Còn được, còn mất, hơn thua, thắng bại, do Trí con người.

Dùng Trí, phải suy nghĩ, tính toán, đó là việc làm của con người.

“Chẳng nghĩ, chẳng toan tính, mà may mắn vẫn đến, đó là việc làm của Tạo hóa từ Lương Tâm con người vậy”.

Biết rõ được những tinh hoa, quí hóa của Lương Tâm, và sống với những tinh hoa đó, con người mới trưởng thành hay thành nhân.

Sự vận dụng của Trí từ Lương Tâm làm thăng hoa nhân tánh bằng cách áp dụng sự Thuận Lý, tính Thiện và chí Thiện vào sinh hoạt.

- Thuận lý: nền tảng của nó là Tốt, Đúng, Phải, công bằng và chơn thật.

- Tính Thiện: có lòng thương xót, yêu thương nhân loại, tình yêu, đức tính…

- Chí Thiện: có lòng hiếu sinh. Yêu thương muôn loài, vạn vật…

Ba yếu tố này biểu lộ sự tiến hóa trong Lương Tâm.

Sự sử dụng sự tiến hóa trong Lương Tâm như sau:

Sử dụng Thuận Lý đến tính Thiện rồi chí Thiện.

Tuy nói vậy, nhưng tất cả những bộ phận vô hình đều không thấy được, chỉ cảm nhận là chúng có, tuy nhiên khó thăm dò, như Tâm người.

Cái Tâm con người đã sâu rồi, nhưng Lương Tâm sâu và rộng vô biên, trong đó có những sự sinh động vô hình.

Sự sinh động vô hình đó tiến hóa Tâm Trí (tâm hồn) con người. Nó là Đạo lý vậy.

Đạo lý có thể tiến hóa tâm hồn, nhưng không ảnh hưởng đến mọi cá nhân. Vì sao?

- Con người rất khó thuyết phục, vì khi đã có khả năng suy nghĩ rồi, thì họ không chịu nghe và làm theo sự suy nghĩ của người khác.

Muốn thuyết phục con người, chỉ có cách dùng cái Lý để đưa tâm hồn họ về Lương Tâm. Và con người, trong đời, ít ra cũng có một, hoặc vài lần, đã được nghe tiếng nói của Lương Tâm.

Nếu Lương Tâm mà hoạt động được, thì sinh hoạt của họ mới Đúng, Tốt, Phải.

Con người mới hiểu Thuận lý là gì? Và từ Thuận lý đến Đạo lý chẳng bao xa.

Trái lại, nếu độc tính và ác tính trong Tâm Trí (tâm hồn) mà sinh động, thì thiện tính ngưng động.

Thiện tính mà sinh động, là Lương Tâm hoạt động.

Lương Tâm hoạt động, con người được Thiện hóa và thánh thiện hóa.

Lương Tâm là nơi sinh động Thiện tính để thiện hóa và thánh thiện hóa nhân tính. Cho nên Lương Tâm con người mà xót xa, tức là Tạo hóa đau lòng vậy.

Trong sự tiến hóa, con người đã biết cách dùng Lương Tâm để thiện hóa và thánh thiện hóa tâm hồn và linh hồn của mình, tại sao không tự làm lấy, mà đa số cứ mãi đi tìm những việc lạ bên ngoài.

Chỉ khi nào, con người quên dùng Lương Tâm của mình, thì sẽ có những việc lạ lùng, mầu nhiệm bên ngoài xảy ra, để đánh thức hay khơi động Lương Tâm con người, dưới dạng “Thiện tai, hay Thiên tai”.


(1) Hạnh phúc của vũ trụ trong các loại thân của con người, hay là “hạnh phúc của quang thân”, “từ sự hợp nhất của Dương và Âm của thể sáng trong Tuệ (và các loại Trí)” là sự cực lạc sinh động mãi mãi, tỏa ra cho các loại thân khác.

Đã sao chép liên kết!