KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

ĐẠO LÝ

Xuất nguồn từ sự sáng tạo ra vũ trụ, từ sự hình thành đầu tiên của tạo vật, của các năng lực có sức sống, có nghĩa là từ “Thiên Tuệ”, do đó mà Đạo Lý có sự toàn hảo.

Sự toàn hảo này sinh động mãi mãi trong vũ trụ, trong Sự Sáng, trong năng lực nguyên thủy.

Tính cách tuyệt đối của Đạo Lý do ở sự sinh động vô tận của sự toàn hảo từ nguồn gốc sinh hóa đến mọi tạo vật được sinh hóa, đến mỗi giai đoạn sinh hóa ra 3 thế giới. Đối với con người, sự toàn hảo lan tỏa ra 3 cõi giới Thân, Tâm, Trí để tiến hóa, nhưng ít người cảm nhận được.

Hay ngược lại và cũng đồng thời, “sự toàn hảo hóa” từ sự sinh động vô tận là sự chuyển hóa và tiến hóa mang tính cách tuyệt đối của Đạo Lý.

Nó đưa Sự Sáng của Trí khôn con người vào sự toàn thiện, về vật lý là “mức cực sạch của Sự Sáng, sự sống trong Trí khôn con người”.

Như vậy, có sự chủ đích tiến hóa (1) trong Đạo lý.

Đạo lý có từ đâu?

- Đạo lý vô hình, khởi sinh từ Thiên Tánh, Thiên Tuệ, tiềm ẩn sinh động trong sinh linh.

Trong con người, Đạo lý xuất nguồn từ Lương Tâm. Và Lương Tâm xuất hiện khi con người có Trí suy nghĩ. Trí suy nghĩ hoạt động do ở Sự Sáng (thể sáng). Sự Sáng hoạt động được nhờ ở Dương và Âm của Sự Sáng.

Đạo lý sinh động trong Sự Sáng, chỉ hòa nhập vào Sự Sáng của sinh linh, của con người khi nào Trí con người quay vào Lương Tâm (2).

Các loại Lý có làm đổi thay con người không?

- Nhờ vào Hiểu được Lý mà đời sống con người đổi thay rất nhiều.

Thông thường, sự, việc xảy ra, người ta mới có điều để nói, nhưng với Lý, lúc nào cũng nói được, và những điều nói ra luôn được đổi mới, không nhàm chán.

Như vậy, tại sao chúng ta không nói đến cái Lý, hay nói những điều phát sinh từ Lý để cho Trí được sáng, được khôn ra, nhưng lại luôn xét đoán về sự, việc chưa xảy ra để phải bận tâm và sinh ra nhiều chuyện bận tâm, phiền não.

a. Trong vũ trụ, Thiên Lý là một động lực vô hình sinh động mãi mãi bao gồm 2 diện, là trạng thái và thực thể.

Trạng thái: nguyên thủy là sự sinh động trong Thái Cực để sinh hóa.

Thực thể: là Dương và Âm của Sự Sáng đang hợp nhất với Đạo tính và Đạo lý.

Sau đó, sự sinh động tiếp diễn, sinh hóa ra Thiên Cơ, và từ Thiên Cơ sinh ra Thiên Năng.

Thiên Cơ: sự sinh động của Dương và Âm cùng với Đạo tính và Đạo lý trong đó.

Thiên Năng: năng lực chuyển động, sinh hóa, chuyển hóa trong:

- Sự chuyển động của năng lực tiên thiên (Điện và Sự Sáng).

- Sự chuyển động của năng lực hậu thiên (Thủy, Khí trong đó sinh động Điện và Sự Sáng). Trong con người, chúng chuyển động trong các tạng, phủ.

Động lực vô hình của Thiên Lý cũng là một chức năng tác động trong sự sinh hóa và chuyển hóa để tiến hóa mọi tạo vật, và có trong tạo vật có chứa đựng Sự Sáng.

Hay là, mọi tạo vật được tạo nên từ Thiên Lý, tương tự như Lý Trí con người tạo ra tạo vật cho chính nó, và những người khác.

Tạo vật vô số, vô tận, nhưng cũng cùng một nguồn sinh hóa, hay là “những gì xuất nguồn từ Nguyên Lý” đều là tạo vật, dù cực lớn như vũ trụ, dù hữu hình, siêu hình và siêu siêu hình, cho đến những tạo vật cực nhỏ.

Những tạo vật cực to có sức lớn, chúng ban sức sống cho những tạo vật nhỏ hơn, như Sự Sáng, sức nóng của mặt trời nuôi sống những tạo vật trên các hành tinh. Biển cả sinh hóa và nuôi sống các thủy sinh vật.

Tất cả đều được tạo nên cùng một nguồn sinh hóa.

b. Trước khi mọi tạo vật được hình thành đã có Thiên Lý rồi.

Thiên Tuệ tác động Sự Sáng để biến Sự Sáng thành 2 dòng năng lực, Sự Sáng Dương và Sự Sáng Âm, thì Thiên Lý đã tiềm ẩn sinh động trong đó.

Khi tạo vật được hình thành, trong sự sống của tạo vật đã có Thiên Lý.

Muốn cảm ứng được sự hằng hữu của nguyên lực sáng tạo, Sự Sáng của Tuệ của con người phải giác ngộ Thiên Lý trước đã.

Và khi con người đã sống bằng cái Lý rồi, thì đời sống trở nên vô biên.

Mọi “Lý” xuất nguồn từ Thiên Lý đều có sự sống. Có sự sống, là có Sự Sáng, sự sáng suốt.

Trong tình cảm có sức sống của Khí, Điện và Sự Sáng, vì vậy mà Lý luôn bao trùm mọi tình cảm – Hay là, Sự Sáng, sự sống luôn bao trùm cả mọi tình cảm.

Người thường dùng Lý, dù thân thể đã già, nhưng trong lời nói, hành động vẫn biểu lộ sự sinh động, linh hoạt.

c. Chỉ cái “Một” (Thiên Lý) mới có sự tuyệt đối và không còn gì để so sánh. Nhưng, từ Thiên Lý mà sinh hóa ra, tạo nên, những cái đó có thể so sánh, có thể nhận rõ được, nhất là chúng thuộc về hữu hình, ngay cả sự sinh sản của con người.

Người được sinh ra, nhân tướng đã hiện “Vận”. Và “Vận” diễn tiến ra thân phận trong tương lai.

Vận gồm có 3:

Do Nghiệp (do sự tiến hóa tự nhiên, tự động).

Do di truyền (do cha mẹ).

Do nguyên lực sáng tạo.

Do Nghiệp: trẻ được sinh ra không giống nhiều ở cha mẹ. Sự sinh ra này không thuần túy thuộc về tình yêu nhưng do tình dục nhiều hơn. Do đó, tính khí, tính nết của trẻ không giống cha mẹ. Chúng đã có những dấu hiệu liên quan đến Phước, Họa, Đức, Ác đức v.v…

Do cha mẹ: có đặc điểm di truyền rõ rệt ở cả Thân, Tâm, Trí. Trẻ giống nét của cha mẹ, tính khí cũng giống. Trẻ được tạo nên từ tình yêu.

Do Nguyên lực Sáng tạo: được sinh ra từ cha mẹ thế gian, nhưng có những hiện tượng và dấu hiệu siêu nhiên, lạ thường xảy ra, không giống gì cha mẹ để hoàn thành nhiệm vụ Đạo…


(1) Thiên ý chủ đích tiến hóa Trí khôn, Sự Sáng trong Trí của sinh linh bằng Đạo lý. Xuất nguồn từ Thiên ý, Đạo lý là vật thụ tạo, có khả năng khơi động Trí thông minh con người, sinh linh…

(2) Ngủ: Đạo lý không xuất hiện. Thú vật không có Trí suy nghĩ, chúng không có Lương Tâm.

Con người, lúc tĩnh thức, Trí soi vào Lương Tâm mới học và hiểu được Đạo Lý.

Ngày nay, chưa có một trường nào chuyên dạy về Đạo Lý, chỉ có Lương Tâm là trường đào tạo Nhân đạo, nhân bản, nhân cách từ Thuận Lý, Chơn Lý và Đạo Lý.

Con người học hỏi những điều cao siêu ngay trong mình.

Đã sao chép liên kết!