KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

HOẠT ĐỘNG CỦA NHỮNG BỘ PHẬN VÔ HÌNH

Những bộ phận vô hình, tuy con người không trực tiếp cảm nhận liên tục những hoạt động của nó bằng nhãn quan, nhưng nó liên quan đến nhiều yếu tố. Như sự tiếp diễn của sức sống và sự sống; sự trổi vượt của năng lực siêu nhiên bên trong so với lực tự nhiên của nhục thân bên ngoài; vị trí cao thấp của chức năng của những bộ phận vô hình; những loại tiên cảm; những phức hợp của những thể chính của một số bộ phận vô hình v.v…

Đến nay, đa số người sống chỉ quan tâm đến sự, việc trong đời sống hằng ngày. Nhãn quan luôn hướng ra ngoài với sự rung cảm của tâm hồn.

Số ít, tìm những hoạt động của những sinh động vô hình ở bên trong như sức sống và sự sống với sự tiếp diễn của chúng, và những nhân tố tạo nên sự phong phú trong đời sống tinh thần và tâm linh.

Ở mức tiến hóa thấp, có người tự hỏi trong đời sống con người, cái gì làm cho sức sống và sự sống tiếp diễn. Và đời sống con người gồm những gì?

- Trên bình diện của đời sống thông thường mà con người dễ nhận, là sự tổng hợp của Thân, Tâm, Trí sinh hóa ra 3 tác nhân (3 nhân tố có khả năng xúc tác): Thân, tâm hồn và linh hồn.

Chúng được xem như gì trong sự so sánh để dễ nhận biết?

- Thân, tâm hồn và linh hồn được xem như: Trái, hột, và sự di truyền của hột (sự tiếp diễn trong sức sống và sự sống trong hột).

Sức sống của tạo vật hay sinh vật liên quan đến thời gian, đến thời hạn của sức sống đó.

Trái: không thể cất giữ được lâu.

Hột: có thể giữ được lâu.

Sức sống trong hột: tiếp diễn để tồn tại sức sống và sự sống trong chức năng di truyền chủng loại.

Với con người cũng vậy, nhục thân dù cho được nuôi dưỡng, bồi bổ thật tốt, cũng chẳng sống được vài trăm năm, chỉ còn lại tâm hồn và linh hồn sau cái chết của nhục thân.

Tâm hồn con người được người đời ghi, giữ lại, nhắc nhớ qua các tác phẩm, sự, việc còn tồn tại tạo nên công ích cho nhiều người.

Tâm hồn (Tâm, Trí hay tâm trạng và tư tưởng, theo vật lý là Khí và Điện) có sức sống giới hạn sau cái chết của nhục thân, nó không có sự sống vĩnh cửu.

Chỉ có linh hồn (Siêu Tâm, Siêu Trí hay là Điện, Sự Sáng, sự sống) tự nó có sức sống.

Cho nên, những người am hiểu thời gian sinh động của những nhân tố này, họ nuôi dưỡng và quan tâm nhiều đến sự cải thiện tâm hồn hơn là thể xác.

Nếu tâm hồn được cải thiện, tiến hóa (1), thì linh hồn theo đó, được tiến hóa.

Muốn cải thiện và tiến hóa nó đến sự siêu việt là phải quan sát nó không rời từng sát na (đơn vị thời gian nhanh hơn sự nảy sinh của một tư tưởng).

Hai bộ phận vô hình (tâm hồn và linh hồn) là những thực thể, hay là những năng lượng tạo nên chúng.

Những “thể” chính hình thành tâm hồn là:

Hai thể này liên quan đến sinh hoạt của đời sống là:

Linh hồn là một thực thể tiến hóa hơn tâm hồn, dù nó được “sinh hóa từ tâm hồn” (2). Như “thể” chính hình thành linh hồn có năng lực mạnh hơn.

Sinh hoạt liên quan đến hai năng lượng này là:

Nhờ ở hai bộ phận vô hình này, sự giao tiếp giữa người và người, và với sinh linh mới thực hiện được. Và cái quý‎ nhất trong giao tế là sự thông cảm của tâm hồn, hay là sự thông cảm của tình cảm và tư tưởng giữa con người, nhưng quý‎ trọng nhau, do đức tính và tư tưởng cao siêu.

Sự cao thượng, siêu việt đưa con người lên một đẳng cấp cao.

Tâm hồn vượt qua thú tánh, nhờ linh hồn con người vượt qua nhân tánh.

Có đức tin, linh hồn có thể được mặc khải – một loại “ơn như không” giúp con người vượt qua sự tiến hóa tự động của luật sinh hóa và chuyển hóa.

Trong xã hội, có nhiều tầng, lớp, đẳng cấp… được đánh giá, sắp sếp theo sự thành đạt, may mắn, kiến thức, tài năng, nhưng trong bản thân của mỗi cá nhân, đẳng cấp cũng có, tuy nhiên, nó được coi như sự tiến hóa căn cứ trên những sinh hoạt, sinh động bên trong.

Đẳng cấp này dựa trên những yếu tố liên quan sinh động.


NHÂN

TÁNH

BỘ PHẬN

SỰ SINH ĐỘNG

Thú nhân

Thú tánh

Thân thể

Cảm giác

Phàm nhân

Nhân tánh

Tâm hồn

Tình cảm

Siêu linh

Siêu linh tánh

Linh hồn

Đức tính (ác đức tính)

Siêu siêu linh

Thiên tánh

Linh hồn

Đạo tính

Sự sinh động bên trong nhục thân thuộc loại sinh hoạt siêu hình và vô hình mà các loài cầm thú không có được.

Nhưng tại sao loài cầm thú không chiêm bao, không có mộng (linh kiến)?

- Vì chúng không có sự rung động của tâm hồn, linh hồn, chỉ có con người có. Đó là phương tiện đưa sự hiểu biết của con người vào thế giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên.

Chiêm bao: là sự tỉnh thức của tâm hồn (Tâm Trí) trong khi nhục thân ngủ. Sự tỉnh thức của tâm hồn liên quan đến khí thân. Do đó, trong chiêm bao có sự sinh hoạt của khí thân. Linh hồn tỉnh thức nhưng chưa tách khỏi tâm hồn.

Nhờ vào đó, Trí khôn con người biết được tình trạng yếu, mạnh của khí, huyết, của ngũ tạng, lục phủ (các cơ quan nội tạng).

Tình trạng thịnh suy (3) của khí, huyết ở nội tạng được biểu lộ trong các cảnh và tâm trạng, trạng thái liên quan đến nội tạng.

Linh kiến: là linh hồn hoạt động trong thế giới siêu nhiên, do sinh hoạt của điện thân. Trong sinh hoạt đó, có sự can dự của điện thân với huyền lực, và có luôn sự can dự của Siêu Trí trong mọi hoạt động.

Lúc tỉnh thức, nhục thân cảm thấy khỏe mạnh (khí, huyết đều mạnh), tức là khi linh hồn hoạt động, thì khí, huyết đều mạnh.

So sánh giữa chiêm bao và linh kiến (mộng): “chiêm bao là thân thể ngủ, linh hồn tỉnh thức, làm tỉnh thức luôn tâm hồn, khí thân hoạt động trong cảnh của giấc mơ (chiêm bao).

Còn “mộng”, hay linh kiến”: thân thể ngủ, linh hồn hoạt động, có Siêu Tâm rung động, Siêu Trí suy nghĩ. Điện thân hoạt động, ảnh hưởng đến nhục thân, cho nên Khí, Huyết đều mạnh.

“Mộng, linh kiến, chiêm bao”, dù thuộc siêu hình cũng chỉ là những sinh hoạt ở đầu, ở não bộ, ngay cả những bộ phận vô hình liên quan đến những sinh hoạt đó, là tâm hồn và linh hồn.

Mỗi bộ phận vô hình trong con người đều có một phương tiện để mở, để tiến hóa.

Như linh hồn là một bộ phận mầu nhiệm, vô hình. Và, phương tiện để vào linh hồn, là mộng, linh kiến.

Nhờ những phương tiện đó, con người biết có linh hồn và dùng được linh hồn, như các nhà nghệ thuật biết dùng tâm hồn trong sự sáng tạo vậy.


(1) Chơn lý: mục tiêu của nó là nhắm vào sự cải thiện tâm hồn và linh hồn. Nhưng từng giai đoạn, dùng Luân Lý để chế ngự thú tánh trong con người, sau đó dùng Chơn lý để mở rộng nhân tánh hẹp hòi, ích kỷ của cá nhân để vào vũ trụ Tánh (thánh thiện hóa).

(2) Loài thú không có linh hồn, vì chúng không có tâm hồn (không có tình cảm và tư tưởng). Do đó, chúng không thể tạo thêm năng lượng cho vũ trụ, dù chúng đang sống.

(3) Chiêm bao là khí thân hoạt động trong khi nhục thân ngủ.

Khí thân mạnh, lực vô hình trong khí thân mạnh. “Lực vô hình của Khí” trong khí thân là “Vía”, của Huyết trong nhục thân là Thần.

Vía mạnh: Trong chiêm bao, khí thân bay bổng. Nếu có siêu Trí điều khiển, khí thân biến hóa ra to, nhỏ, tùy theo siêu ý.

Thần mạnh: khí thân đánh đuổi được khí thân khác.

Đã sao chép liên kết!