KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SINH HOẠT CỦA MỖI MẪU NGƯỜI

Những gì có nhiều, và xảy ra nhiều, ta mới thấy được sự phong phú của nó. Nếu trong đó có những điều, những cái có thể so sánh được, từ đó ta nhận ra được đặc thù, đặc tính, sự dị biệt trong sự tổng hợp đó.

Sinh hoạt của con người cũng vậy, có tính chung, và cũng có những sinh hoạt với giá trị khác nhau của mỗi mẫu người, như của phàm tâm, khoa học gia, của đạo nhân v.v…

Sinh hoạt bên ngoài, nhưng trong đó có ảnh hưởng của tâm trạng, đó là sinh hoạt của người thường.

Sinh hoạt, hoạt động với Tâm hư vô, chỉ có sự sáng suốt của Trí trong đó, là sinh hoạt của nhà khoa học.

Sinh hoạt với Tâm hư vô, với Thuần Trí sinh động bằng Đạo lý, đó là sinh hoạt của đạo nhân.

Những gì xảy ra, mà mắt thấy, tai nghe, là sự bình thường, ai cũng biết, ta không cần nói đến, vì đã có nhiều người nói. Nhưng, điều gì mà ít người biết, thì nó lạ, cần được nói ra để Trí người khác được tiến hóa. Hay là, những gì con người đã sẵn có, nhưng chưa biết đến, chưa vận dụng được, như sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Nó là giá trị của đời sống tinh thần và tâm linh mà người sống bằng đời sống vật chất không cảm nghiệm được.

Người có đời sống tinh thần hưởng thụ được sự kỳ diệu trong thế giới và cõi giới tự nhiên, và sự linh thiêng trong thế giới và cõi giới siêu nhiên.

Sử dụng được những chức năng của Tâm và Trí (chức năng quan sát, nhớ, suy nghĩ…) nhưng chưa biết vận dụng thường xuyên và hiệu quả để tiến hóa chúng.

Với đời sống tâm linh, hành giả hưởng thụ được sự kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm của ba cõi giới và trong ba thế giới.

Làm chủ và tiến hóa được mọi chức năng của Thân, Tâm, Trí. Hay là, làm chủ được tiểu vũ trụ, bằng cách chỉ sử dụng một thể duy nhất là Sự Sáng để điều khiển mọi sinh hoạt của đời sống.

(Làm chủ được tiểu vũ trụ xảy ra trong hai trạng thái khi đức tin, hay lòng xác tín đạt đến mức tuyệt đối trong Tâm Trí, và khi chơn ngã hoạt động. Bản ngã con người xã hội tan biến, chỉ còn lại Sự Sáng (thể sáng), sự sống sinh động với sự linh thiêng và mầu nhiệm trong đó.

“Linh thiêng”, vì con người không còn cảm giác, tình cảm, ký ức riêng của cá nhân.

“Mầu nhiệm”, vì trong tư tưởng của chơn ngã có sức mạnh siêu nhiên và siêu siêu nhiên để hiện thực tức thì những ý muốn đó.

Thái độ biểu lộ ra bên ngoài là sự khiêm tốn, khiêm nhường và hiền lành).

Bộ phận tiến hóa để điều khiển Sự Sáng trong trạng thái hư vô là linh hồn. Nó vận dụng Sự Sáng để hiện thực bằng siêu ý và siêu siêu ý.

Cho nên lời nói từ linh hồn biểu lộ mức linh hoạt cao, vì nó chỉ còn lại sự Biết và Hiểu. Đây là hai chức năng của mọi sinh linh và con người được tạo nên từ những sinh hoạt qua sự cảm nhận và sự thọ cảm của nhục thân.

Sự Biết và Hiểu, từ Sự Sáng của Trí tạo nên, có sức sống và sự sống riêng. Nó có thể hoạt động một cách tự động, khi sự cảm nhận và thọ cảm của nhục thân không còn, hay không có.

Ở mọi người, chức năng này giống nhau, nhưng khả năng của chức năng lại khác nhau.

Vì có sự khác biệt, nên có sự so sánh. Có so sánh, mâu thuẫn phát sinh đối đãi, cố chấp.

Cố chấp vào sự khác biệt, bản ngã được tạo nên.

Với con người xã hội, đời sống tinh thần là cao quý, nhưng bản ngã vẫn tồn tại, vẫn làm chủ đời sống (đặc biệt trong ước vọng lưu truyền hoặc phổ biến danh hiệu, danh xưng).

“Khả năng Biết, Hiểu” thuộc về cá nhân, nó là nền móng tạo nên bản ngã.

“Còn chức năng Biết, Hiểu”, thuộc về cái chung của loài người, của năng lực vũ trụ, tạo thành vô ngã (chơn ngã), vì không có sự so sánh trong chức năng.

Đời sống tâm linh khác xa với đời sống tinh thần, vì trong đời sống này không còn bản ngã hoạt động, chỉ có sự Biết, Hiểu của linh hồn hoạt động.

Đã sao chép liên kết!