KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ TÍCH CỰC TRONG TÂM LINH

Trong đời sống của xã hội văn minh vật chất, với nhu cầu cần liên hệ rất nhiều giữa người với người, nếu chẳng ai hiểu được mình, thì con người cảm thấy cô đơn. Nhưng trong đời sống tâm linh sự cô đơn là một lý tưởng của đời sống.

Vì sao?

- Vì chỉ có mình tự hiểu lấy mình, nên không cảm thấy cô đơn.

Có thể nói, không cần tìm bạn hữu nữa theo sự sống của người thường, vì chính mình đã tìm được “nhân tính, nhân tình” (tính của nhân loại và tình cảm nhân loại) ngay trong con người của mình.

Và đó là chân tình, nên không bao giờ bị thất vọng vì một vọng cầu nào hết.

Vui vẻ, pha trò, hoạt bát… là sự sinh động, sự tích cực bên ngoài của đời sống xã hội.

Nhưng im lặng, suy nghĩ về cái Lý là sự tích cực bên trong của nội tại, của đời sống tâm linh.

Sự tích cực bên ngoài của đời sống xã hội mang tính bộc phát do đối tượng, hoàn cảnh nên không thường xuyên. Và mức độ tích cực cũng xảy ra do tính quan trọng, hay bình thường của đối tượng mà con người xã hội tiếp xúc, tức là mức độ tích cực có tính tương đối.

Cái gì có trong tương đối luôn làm con người thất vọng, bất mãn…, vì nó còn chỗ để so sánh.

“Tương đối” có trong thế giới hữu hình, trong đời sống vật chất, và tinh thần.

Chỉ có trong đời sống tâm linh, điều làm cho con người luôn An, Lạc, đó là sự tuyệt đối, có nghĩa sự tích cực trong tâm linh là tuyệt đối. Nó sinh động mãi như than hồng cháy càng lâu càng tăng nhiệt độ, không như lửa rơm bừng cháy, rồi tàn ngay, sức nóng không lâu.

Sự tích cực bên trong và ngoài của các đời sống cũng vậy.

Sự tích cực bên trong do những sinh hoạt liên quan đến những bộ phận vô hình như Tâm, Tánh, Trí, Tâm hồn, Lương Tâm… dùng để ứng xử với con người, và linh hồn cảm ứng và ứng xử với sinh linh.

Chúng chủ động trong mọi sinh hoạt. Những sinh hoạt này đều có tính cách vô vi (1), vô hình. Nhục thân chỉ hiện thực.


(1) Vô vi: là việc làm vô hình, có làm nhưng giác quan con người không thấy được. Đó là việc làm của những bộ phận vô hình. Đây là năng lực tiên thiên, năng lực của vũ trụ sinh động trong những bộ phận vô hình. Sinh động trong hoạt động con người để tạo nên Đức, Đạo hay là Ác đức, Ác đạo.

Đã sao chép liên kết!