KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TÍNH VĨNH CỬU TRONG THỰC TẠI VÀ THỂ SÁNG

“Thực tại”, là “thực tế của hiện tại”. Thực tại của thể sáng mang tính vĩnh cửu. Vì Sự Sáng (thể sáng) là nguồn sinh hóa ra mọi tạo vật siêu siêu hình, siêu hình, và hữu hình. Nó luôn tồn tại, và từ thực tại vĩnh cửu này mà tất cả những gì có trong vũ trụ từ trước đến nay, và mãi mãi về sau, đều sinh động trong nó, luôn cả không gian và thời gian của địa cầu.

Con người của địa cầu sống với 3 yếu tố của thời gian, là quá khứ, hiện tại và tương lai. Đây là một quãng thời gian có giới hạn so với “thực tại của thể sáng”.

Đa số nhắm vào “tương lai hư ảo” để sống hơn là vui hưởng trong thực tại. Và một số khác, sống với sự “vô thường của quá khứ”.

Với người thường, vui hưởng trong thực tại, là sống trong thực tế hơn là nhắm vào tương lai để sống trong hư ảo, thế nhưng tương lai luôn tạo cho con người hy vọng.

Trong thực tại, hưởng những gì vui là tốt, tránh những gì gây ra buồn khổ, hơn là hy vọng nhắm vào cái vui tương lai.

Vì sao vậy?

- Vì quá khứ, hiện tại và tương lai, tất cả những gì có trong đời sống gian trần chỉ tương đối, không có gì là tuyệt đối cả.

Nhưng có một cái tuyệt đối.

Đó là nhận ra được sự tiến hóa và luôn sống bằng sự tiến hóa trong mình, và trong mọi thời gian.

Đây là một thực tế trong mọi thời không có sự hư ảo.

Từ thực tại dựa trên sự sinh động của thể sáng, Trí khôn con người khám phá ra nhiều hiện tượng siêu nhiên và siêu siêu nhiên… sinh hóa ra từ thể sáng, như sự thật của sự việc, các loại Vận, các cơ quan và chức năng vô hình v.v…

Sống trong thực tại với sự sinh động của thể sáng… thuộc hàng đạo nhân. Đó là mẫu người, suốt thời, luôn sinh hoạt bằng sự tỉnh táo của Trí thông minh, bằng Sự Sáng. Do đó, đời sống luôn biểu lộ được sự linh thiêng và mầu nhiệm, và “chỉ có Trí và Lý trong mọi sinh hoạt”.

Nhờ đó, Trí khôn con người khám phá ra được sự thật của sự, việc.

Thử hỏi, từ đâu con người thấy được sự thật của sự việc, và không thấy đúng được?

- Trí quan sát + sự, việc: là sự thật của sự, việc.

- Tâm + Trí quan sát + sự, việc: không còn sự thật của sự, việc… vì có tâm trạng, có phản ứng tâm lý, là có sự xét đoán, có định kiến về sự, việc phải được giải quyết theo sự chủ quan của bản ngã cá nhân.

Như vậy, sự thật mà mất đi, đó là mầm móng của sự sai, trái, xấu. Ba yếu tố này tạo nên tội, lỗi. Còn sự công chính và chính đáng đưa sự việc về sự thật. Và do đó, tội lỗi bị xóa đi.

“Sự thật” xem dường như thuộc về tinh thần, nhưng thực tế thuộc về vật lý, vì nó xuất nguồn từ thể sáng (Sự Sáng).

Ngay cả “Vận” cũng vậy. Muốn biết được Vận, phải căn cứ trên luật sinh hóa của Sự Sáng, tức là Vận được chuyển biến từ thể cực nhẹ qua thể nhẹ, và thể nặng hơn để hình thành những hiện tượng.

Đối với con người, thì Vận bên ngoài do bên trong khởi nguồn.

Vận của Phước, Họa: do tâm trạng sinh ra.

Vận của Đức và Ác đức: do Trí trạng sinh ra.

Vận của Đạo và Ác đạo: do Tuệ sinh ra.

- Tâm trạng sinh ra Phước, Họa: cứ nhìn biết tâm trạng, thì rõ được Phước hay Họa ở con người.

Tâm trạng nhẹ, như vui, mừng: sinh ra Phước.

Tâm trạng nặng nề, như lo, giận, sợ: sinh ra Họa.

- Trí trạng sinh ra Đức, Ác đức:

Sự khôn ngoan do Trí và Lương Tâm của loài người hình thành, sinh ra Đức (đức tính).

Sự khôn khéo, tinh ranh, quỷ quyệt do Trí và Tâm cá nhân tạo nên, sinh ra Ác đức (ác tính, độc tính).

- Thiên Tánh trong Tuệ, sinh ra Chơn Đạo,

Thiện Tánh trong Tuệ, sinh ra Chánh Đạo.

Quỷ tánh, độc tánh trong Tuệ, sinh ra Ác đạo.

(“Chơn Đạo”, “Chánh Đạo” và những gì cao siêu không xuất nguồn từ nhục thân, mà từ những bộ phận vô hình và mầu nhiệm như Tâm, Trí, Siêu Trí, Tuệ, Tánh, Lương Tâm v.v…, tức là từ sự sinh động của Sự Sáng bên trong).

Theo luật sinh hóa của Sự Sáng, thì sự hình thành của thể cực nhẹ đến nặng, là sự hình thành có tính cách tiếp diễn không dứt đoạn. Và “những thể được sinh hóa” đều được sinh hóa từ một không gian, không phải được tạo nên theo nhiều vị trí tiếp diễn, nhưng cùng một không gian, nhiều năng lực được sinh hóa ra từ Sự Sáng sinh động trong một không gian cố định, như trong nhục thân con người.

Sự sinh hóa của Sự Sáng tạo nên nhiều hiện tượng, tạo vật, sinh linh. Đến lượt, sự sinh động của Sự Sáng trong những thụ tạo đó chuyển hóa một cách chủ động hay tự động, rõ ràng nhất là ở con người, với vô số sự sáng tạo.

Như “Tâm ma”, “Trí quỷ” là những tạo vật được tạo nên từ con người.

- Ma (người chết mà sống bằng khí thân): còn tình cảm, do sự sinh động của Khí, toát ra từ nhục thân, nhưng không còn cảm giác, vì nhục thân tan rã.

Khi nào khí thân không còn tồn tại, tan biến đi, thì tình cảm cũng không còn.

Tâm trạng (hay tình cảm) làm cho con người vui, buồn, cười, khóc.

- Còn quỷ hay Thánh, do Trí mà có.

Đây là quỷ và Thánh được tạo nên từ con người, từ địa cầu, do những bộ phận, cơ quan vô hình, với chức năng và khả năng siêu nhiên.

Trí chỉ có tư tưởng, không có sự can dự của Tâm, vì vậy quỷ Trí không có sự xúc động, cảm động, chẳng có nước mắt. Do đó, quỷ Trí chỉ là đại ác, cực độc.

Thánh Trí cũng do tư tưởng, nhưng có Lương Tâm can dự, cho nên là chí Thiện.

Những gì, từ bên trong con người toát ra như: ma, quỷ, thần, tiên, Phật, Thánh…, đều là năng lượng, liên quan đến Vận của vũ trụ, đến Thái dương hệ.

“Còn con người (nhân bản)”, do người có Trí tạo ra không theo sự tự nhiên, (tức là không có sự rung động, cảm khoái của Thân, Tâm, Trí) đúng là một tạo vật, mà không phải là một sinh linh.

Tạo vật chỉ có tiến bộ, nhưng không tiến hóa được như một sinh linh.

Người có Trí, tự tin, tự đại, tách mình ra khỏi Vận của vũ trụ, vì vậy tạo vật của họ cũng không nằm trong Vận.

Căn cứ trên cái Lý (trong Thiên Lý), và lấy nguyên liệu của Thiên Năng, để tạo nên tạo vật. Tạo vật này chỉ có hai nhân tố (Lý và Thiên Năng), thiếu mất Vận, nên chúng không hưởng được sự tiến hóa của Vận. Chúng có số mạng nhưng không có Vận mạng, không nằm trong Vận của Thiên Cơ.

Số mạng, thì chỉ có Sinh có Diệt, không có Vận mạng, nên không rõ được sự tiến hóa của chính mình, kể cả sự chết, không biết sẽ xảy ra lúc nào.

Thiếu Vận là thiếu mất đi sự sống, tạo vật do con người làm ra chỉ có sức sống. Trong thiên nhiên, mọi tạo vật không có “sự sống”, ăn lẫn nhau để có sức sống. Nhưng, những sinh tạo trong con người, như tâm hồn và linh hồn, nhờ tình cảm và đức tính, mà chúng có sức sống và sự sống, tăng trưởng nhờ ở chất siêu nhiên trong đức tính.

Dù cho sinh hoạt này chưa có tính vĩnh cửu trong thực tại và thể sáng, nhưng con người không còn thấy không gian và thời gian trong nhận thức của mình nữa, ngay lúc đó, Tâm Trí của người đó đã vượt qua sự giới hạn của nhục thân, của bản ngã cá nhân.

Lúc đó Tâm Trí lớn rộng như vũ trụ vậy.

Đã sao chép liên kết!