KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TỰ HỮU HAY THỤ TẠO

Con người không tự hữu (không tự có) nếu con người tự hữu, tất phải có từ sự sống nguyên thủy. Và sự sống này phải bất diệt, nghĩa là nó phải tự sinh động, tự tạo lấy năng lực để tồn tại trong sự tổng hợp của đời sống là Thân, Tâm, Trí.

Nhục thân (Thân) không thể vĩnh viễn tồn tại, vì nó không phải là sự sống, nó chỉ có sức sống.

Sức sống trong nhục thân có tăng, giảm. Sự biến đổi này đưa đến cái chết của nhục thân.

Nếu con người tự hữu, tự có sự sống, thì từ sự sống, con người có thể tác tạo ra vô số những sức sống khác mà không cần đến sự di truyền qua sự sinh sản.

Không có quyền năng này, con người không phải tự hữu.

Nếu con người “tự hữu”, thì mỗi người “tự hóa thân”, không cần đến sinh sản để nhân loại tồn tại.

Sự sống tác tạo, sức sống sinh động trong tạo vật.

Sự sống vĩnh hằng sinh động mãi mãi trong mọi sức sống.

Loài người không “tự hóa thân”, nhưng tồn tại bằng sự di truyền qua sự sinh sản, nhờ vào sự sống chứa đựng trong nhục thân mà những sức sống nối tiếp sinh hóa.

Trong sự di truyền qua sinh sản của con người, hiện ra một hiện tượng “Sinh và Diệt” trong sức sống. Và trong hiện tượng “Sinh và Diệt” đó, có sự hằng sống của sự sống, mãi mãi tiềm ẩn sinh động trong sức sống.

Hay nói ngược lại, có sự sống và sức sống trong sự di truyền qua sinh sản của con người.

Trong di truyền, có một điều bất biến của hai nhân tố, của sự sống và sức sống trong nhục thân, là, ngày nay, con người vẫn hiện hữu.

Những gì bất biến, dựa trên đó, ta có thể tìm ra nguyên nhân. Từ con người đang sống, với tính bất biến của sự sống trong sự biến động của sức sống, nguyên nhân cũng dễ tìm ra, vì nguyên nhân có trong sự sống, sự hằng hữu.

Với tính xác thực trong sự thật, sự sinh động vô hình của Lý không có sự so sánh có tính cách tương đối, như những đối tượng hữu hình, mà sự xác định từ cái Lý chỉ có một. Và “cái Một” không có sự so sánh của chính nó.

Như một điều, hay một hiện tượng nào đó, nó có, hoặc không có. Nó không thể vừa có, cũng vừa không.

Từ sự thật đó, ta mới xác định được con người “tự có” hay “được tạo ra”. Nếu con người “tự có”, thì sự “tự có” này luôn luôn tiếp diễn, mà không cần đến sự di truyền qua sự sinh sản. Và con người “tự có”, tự mình tác tạo ra Dương và Âm trong các thể, các hệ thống trong nhục thân, tự tạo ra ngũ hành với chức năng sinh, khắc trong sức sống.

Trong thực tế của đời sống, con người không làm chủ được các thể, các hệ, cho nên không thể điều khiển theo ý muốn sự sống, sự chết của nhục thân. Rồi nhục thân sẽ chết.

Nếu con người “tự có”, con người làm chủ được sự sống, sự chết. Và theo ý muốn, con người sẽ không bao giờ muốn chết. Như vậy, con người sẽ hằng sống, và luôn cả nhục thân cũng bất diệt.

Sự thật từ chứng Lý này, là con người không “tự có”. Với điều này, ta xác định con người “được tạo ra”, hay con người là một thụ tạo.

Trong một thụ tạo, có sức sống chuyển động, sức sống có tăng, giảm. Nhưng “trong sức sống chuyển động, có sự sinh động của sự sống” được nối tiếp mãi trong di truyền qua sinh sản, nó mang tính sáng tạo.

Như vậy, con người là “một thụ tạo trong đó có sự sáng tạo”. Vì đây, là nguyên nhân sinh hóa của loài người.

Nhưng, nhân tố quan trọng, chính yếu trong nguyên nhân sinh hóa này, là sự sáng tạo mà bản chất của nó là sự sống, Sự Sáng – một năng lực có từ nguyên thủy.

Như vậy, loài người hiện hữu đã có nguồn gốc xa xôi, liên hệ đến cả vũ trụ nhờ vào Sự Sáng (sự sống). Nói cách khác, con người đã có sự sống từ nguyên thủy mà bản chất của nó là Sự Sáng.

Nhưng đời sống con người là một tổng hợp gồm nhiều loại sức sống kết tụ bên ngoài sự sống. Những sức sống này được kết tụ sau khi địa cầu được hình thành. Hay là, con người có sau khi địa cầu được hình thành, mà nhục thân chứa đựng sự sống (từ nguyên thủy), và sức sống (có trong và xung quanh địa cầu).

Đã sao chép liên kết!