KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

Ý THỨC TRONG LUÂN HỒI

Một trong những nhân tố tạo nên Luân hồi (là sự chuyển tiếp từ kiếp này sang đời sống khác) là ý thức.

Sự chuyển tiếp này không theo sự qui định chung về thời gian. Nó do ở cường độ của ý thức trong ký ức về hành vi Thuận Lý hay Nghịch Lý đã trải qua trong quá khứ (1), mà sự chuyển tiếp xảy ra nhanh hay chậm cho mỗi cá nhân.

Ý thức càng sinh động, thì từ sự sinh động đó, mà ý thức được tồn tại.

Sự tồn tại kéo dài nhiều năm, dù cho nhục thân có tan rã đi nữa, hay là có sự chuyển kiếp.

(Về sinh lý, thì ý thức liên quan đến hệ thần kinh ngoại biên, hệ thần kinh trung tâm, và não. Hay là, cái Biết liên quan đến hệ thần kinh và não.

Còn Hiểu chỉ liên quan đến Sự Sáng của não. Hay là, chỉ có Sự Sáng của các loại Trí mới Hiểu mà thôi).

Ý thức trong ký ức là một động lực tồn tại (nhiều hay ít năm) còn được gọi là Nghiệp. Nó là động lực tồn tại trong sự chuyển tiếp của nhiều đời sống liên quan đến mỗi loại Thân, đến Tâm Trí (đến cảm giác, tình cảm và tư tưởng), mà mỗi yếu tố có sức sống khác nhau từ trăm năm đến mười ngàn năm, hay đó là sức tồn tại của một loại Nghiệp liên quan đến cảm giác, tình cảm và tư tưởng có sức sinh động trong khoảng thời gian trên.

Nghiệp trong quá khứ lại trở thành mầm móng của đời sống hiện tại.

Nó do con người tạo nên, thì Nghiệp cũng do nơi Hiểu Biết của con người hóa giải nó, xóa bỏ nó để tiến hóa tuyệt đối.

Như vậy, loại thân nào mới hết Nghiệp và tiến hóa tuyệt đối.

- Loại thân nào cũng có Nghiệp (2) của loại thân đó, nhưng sự tạo ra Nghiệp (Phước, Họa, Đức, Ác Đức, Đạo, Ác Đạo…) không phải là các loại thân tạo ra, nhưng chính những bộ phận vô hình bên trong khởi sinh trước và các loại thân chỉ thực hiện theo.

Như nhục thân, không phải nhục thân thực hiện trước, nhưng là Tâm Trí (tâm hồn) khởi sinh tâm tư trước. Hay là, nguyên nhân chính để tạo ra Nghiệp (Thiện, Ác) là tâm hồn.

Khí thân cũng vậy, không phải tự khí thân hoạt động trước, mà do linh hồn (Siêu Tâm, Siêu Trí) khởi sinh Nghiệp trước. (Phần tâm hồn không còn vương vấn trực tiếp việc thế gian qua các tạng khí, chỉ còn năng lực tồn tại, khi năng lực này toát ra khỏi nhục thân và sinh động trong thời gian sinh động của khí lực quanh địa cầu).

Điện thân cũng không ngoài định luật này. Linh hồn hoạt động khởi sinh Nghiệp (Đức hoặc Ác Đức), còn điện thân chỉ là phương tiện để thực hiện những gì do linh hồn điều khiển mà thôi.

Tóm lại:

Tiến hóa tuyệt đối chỉ có quang thân, khi Tuệ, Tánh nhập vào năng lực nguyên thủy của vũ trụ, giác ngộ Nguyên Lý của vũ trụ. Và mọi tư tưởng và việc làm từ Nguyên Lý không có Nghiệp của một bản ngã (3).

Hay nói một cách khác, “những gì từ Thiên Lý, cũng như từ Thiên Tuệ, Thiên Tánh trong một sinh tạo, không có Nghiệp”.

Còn tất cả loại thân đều có Nghiệp, và Nghiệp là việc làm của con người, ma, quỉ, thần, thánh, của mọi loại sinh linh… Những sinh tạo, với loại thân siêu hình và siêu siêu hình này vẫn còn tạo nên việc làm, tạo nên Nghiệp lành, dữ.

Nếu không, làm sao có những việc lạ lùng, những điều phi thường ngày nay vẫn xảy ra.

Như vậy, những sinh tạo này vẫn còn hoạt động, mà nhãn quan con người không thể thấy được mà thôi.


(1) Người vừa sinh ra, đã có những bất hạnh như đui, mù, có tật bẩm sinh, với cha mẹ sống trong hoàn cảnh tốt. Không do di truyền, ông bà, cha mẹ không phải là trí thức, nhưng trẻ sinh ra đã là thần đồng, thiên tài năng rồi.

(2) Tư tưởng và việc làm có tính Thiện, Ác, làm tốt, xấu cho chính mình và cho tha nhân, và cho các loại sinh linh.

(3) “Còn bản ngã còn Nghiệp”. “Còn Nghiệp, còn Nghiệp báo” (còn Lành, còn Dữ) còn đối đãi.

Đã sao chép liên kết!