KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

HÓA GIẢI MỌI NHÂN TỐ TẠO NÊN NGHIỆP

Cách sống của bản ngã tạo nên Nghiệp, để từ Nghiệp đưa con người vào vòng Luân hồi để tiến hóa. Sự chuyển kiếp làm chậm sự tiến hóa của sinh linh. Hay là, cách sống không có định hướng đến mức tiến hóa tuyệt đối đưa con người vào vòng Sinh Diệt.

Nhận rõ được sự trở ngại của sự tiến hóa, con người sống bằng chơn ngã có thể hóa giải được mọi nhân tố tạo nên Nghiệp, mầm móng của Luân hồi. Đó là sống Đạo (1).

Sống Đạo là sống hoàn toàn bằng sự sống (Sự Sáng), thì mọi ảnh hưởng của sức sống (nhân tố tạo Nghiệp) đều được hóa giải. Vì Sự Sáng có khả năng hóa giải mọi độc tố của Điện, Khí, Huyết, mà chúng là những nhân tố của Nghiệp, sinh động dưới dạng là tư tưởng, tình cảm và cảm giác.

Tư tưởng, tình cảm, cảm giác là năng lượng với sức sống khác nhau do thành phần cấu tạo. Và theo đó, mỗi loại Nghiệp cũng có sức tồn tại khác nhau.

Tư tưởng được tạo nên bằng Sự Sáng và Điện: sức sống động kéo dài trên dưới một vạn năm, tùy theo cường độ của mỗi tư tưởng.

Tình cảm được phối hợp bằng Khí và Điện: sức sống có thể tồn tại trên dưới một ngàn năm…

Cảm giác được cấu tạo bằng Khí, Huyết: sức sống trên dưới một trăm năm.

Sự sống (Sự Sáng) có khả năng tuyệt đối hóa giải mọi độc tố (mọi Nghiệp) dù cho sức tồn tại của nó có thể kéo dài hàng vạn năm, kể cả tính chất Thiện, Ác trong đó.

(“Nghiệp Ác, Thiện” phải được hóa giải, vì Thiện có lúc phải nhiễm Ác, khi nó chưa toàn Thiện, hay khi nó chưa có tính miễn nhiễm).

Tương tự như vậy, nước biển (2) nhờ có chất mặn, nên nó chẳng bị hư thối. Do đó, nó có “đặc tính hóa giải mọi độc tố” của mọi nước sông đổ vào biển, hoặc nước sạch không có độc tố, nó cũng trở nên mặn để không hư thối (3).

Trên đây là “Lý” của sự hóa giải Nghiệp, được chứng minh từ những hiện tượng hữu hình. Nhưng phần thực hành thì vô hình, tức là phương pháp thực hành những nhân tố vô hình có sự sống sinh động.

Nếu muốn sống hoàn toàn bằng Sự Sáng (sự sống), thì sự Hiểu luôn luôn sinh động, tức là các loại Trí phải luôn linh hoạt, và ở trong trạng thái tỉnh táo nhất của sự tỉnh thức. Hay là, “sự tỉnh táo nhất là dấu hiệu của sự Hiểu nhiều và nhanh nhất, lúc đó sự Biết và sự cảm nhận không xảy ra, hoặc ngưng hoạt động”.

Sống bằng Sự Sáng, Nghiệp được hóa giải, đời sống siêu thoát.

Vậy siêu thoát là gì?

- Thân người chết không thể siêu thoát, chỉ có tâm hồn hay linh hồn trong thân thoát ra mới siêu thoát được. Nếu như tâm hồn còn vướng Nghiệp, thì tâm hồn đó vẫn chưa siêu thoát được.

Vậy, siêu thoát trong cách sống bằng Sự Sáng như thế nào?

- Đây là trạng thái của sự Hiểu đơn độc của Trí, không còn sự Biết của các giác quan (5 giác quan và 3 trực giác quan) dù cho sự Biết đó do sự thu nhận của đối tượng, hay những hiện tượng hiện hữu và siêu hình qua các loại giác quan.

Tóm lại:

“Cái Biết không còn, chỉ còn sự Hiểu sinh động đơn độc, đó là siêu thoát”.

Đối với người thường: “Thân chết, Tâm còn sinh động”, chưa siêu thoát được.

Đạo nhân: “Tâm chết (4), Thân còn”, đời sống đã siêu thoát.

Người thường: Thân chết, nhưng tâm trạng, tình cảm còn sinh động trong bầu khí quyển dưới dạng năng lượng (là khí, điện), còn liên quan đến ngũ hành, vẫn còn Sinh Diệt diễn tiến trong Ngũ hành, chưa lọt vào vòng Âm, Dương.

Đạo nhân: Tâm chết lúc nhục thân còn sống. “Tâm chết là Tâm chơn không”, mọi dao động của tâm trạng không còn nữa.

“Tâm chơn không chẳng vương ngũ hành, lọt vào vòng Âm, Dương, chẳng còn Sinh Diệt, nhưng hằng sinh động, tức là chỉ có Sinh không còn Diệt.

Giải thoát khỏi cõi trần bằng Tâm chơn không.


(1) “Đạo” là cốt lõi của tôn giáo, có trước sự tạo thành vũ trụ, tức là nó có trước Thiên Cơ, Thiên Năng. “Đạo” sinh động trong Nguyên Lý của vũ trụ được tạo nên từ Thiên Tuệ, Thiên Tánh sinh động trong thể vô sanh là Sự Sáng của vũ trụ.

Tôn giáo do con người làm ra cho loài người hoặc qua sự mặc khải để tiến hóa con người bằng giáo lý, để tuần tự xóa thú tính, chuyển sang cách sống của nhân tính rồi đến tính siêu nhiên… “Đạo” dành cho sự tiến hóa của mọi sinh linh, Tôn giáo dành cho nhân loại.

(2) Nước biển còn, loài người không bị diệt vì thiếu nước uống.

(3) Các nguồn nước phải đổ ra biển để được chất mặn giữ cho không hư thối. Sau đó, nước bốc hơi lên làm mưa để được tái dụng. Hiện tượng chuyển thể này nằm trong sự quan phòng của tạo hóa.

(4) Tâm chết: 1. Không còn tâm trạng của bản ngã nổi lên, nhưng nhân tình vẫn sinh động.

2. Tận diệt chủng tử Luân hồi của Tâm, từ quá khứ, để Tuệ xuất hiện.

Đã sao chép liên kết!