KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ TOÀN HẢO TRONG SỰ SỐNG SÁNG TẠO

Tương đối và bất toàn ở sức sống và vật thụ tạo.

Tuyệt đối và toàn hảo thuộc về sự sống và sự sáng tạo của sự sống.

Trong Nguyên Lý có sự toàn hảo trong sự sinh động của nó.

Sự sinh động của nó trong sự sáng tạo là “sinh hóa, chuyển hóa đồng bộ” để tiến hóa.

Sự sinh động đồng bộ chỉ có “Sinh, không có Diệt”, nên sự sinh động làm tăng mãi sự sống.

Trong con người, sự sống là Sự Sáng của Trí. Nếu Sự Sáng của Trí sinh động, thì Trí năng tăng. Nhưng, nếu Trí năng tăng lên trong sự toàn hảo, hay là tiến hóa như vũ trụ, thì con người sẽ phải vận dụng những chức năng nào của Trí để có thể “sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ”?

- Hai chức năng của Trí có khả năng này, là Trí suy nghĩ và Trí thông minh.

Trí suy nghĩ:

Suy nghĩ cần có đối tượng để suy nghĩ (đối tượng hữu hình, siêu hình hay vô hình).

Trí sinh hóa ra tư tưởng, đồng thời tư tưởng tăng thêm sự sáng suốt. Hay là, bản thể của Trí là Sự Sáng (thể sáng) sinh động, cùng lúc bản tính của Sự Sáng là sự sáng suốt, và bản thể của Trí là Sự Sáng tăng lên.

Tóm lại:

“Suy nghĩ” là “vận dụng sự sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ”.

Nhưng, “chỉ sự suy nghĩ của Thuần Trí về một đối tượng vô hình” mới tiến hóa con người trong sự toàn hảo.

Trí thông minh:

Chức năng của Trí thông minh là Hiểu. Nó là kết quả của sự quan sát, nhớ và suy nghĩ của Trí.

Khi đã Hiểu rồi, đối tượng của sự suy nghĩ không còn nữa. Nhưng với Trí, Hiểu là một động lực mới, sự sinh động này chưa được sinh động mãi như sự Hiểu của Tuệ.

Sự sinh động của Trí thông minh là “Sự Sáng, tự nó sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ”, mà không cần đến một đối tượng nào.

Hay là: “bản thể, bản tính và tính năng của Sự Sáng của Trí” “tự sinh động đồng bộ” với “sự sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ” với chức năng của vũ trụ.

Đồng bộ cả hai của cực to và cực nhỏ là sự hợp nhất.

Hiểu được cơ cấu vô hình của Trí thông minh, con người mới có thể vận dụng nó trong sự tuyệt đối và hoàn hảo.

Hay là, sự toàn hảo, toàn thiện và tuyệt đối mà con người có được chỉ ở Trí thông minh của Thuần Trí (1). Sự sinh động của nó cũng là sự sáng tạo từ Thiên Lý (Nguyên Lý vũ trụ).

Tóm lại:

Trí thông minh đưa con người vào trạng thái vô ngã, chơn ngã, kiến tánh (cảm thấy Tánh của vũ trụ sinh động).

Thuần Trí là trạng thái của Trí thuần túy luôn sinh động Sự Sáng và sự sáng suốt.

(Vận dụng kiến tánh, chơn ngã trong mọi sinh hoạt cũng là vận dụng Thuần Trí, sinh động bằng Sự Sáng và sự sáng suốt.

Kiến Tánh hay sống bằng Chơn ngã là không còn tâm trạng sinh động, nên vô nhiễm sự, việc của thế gian).

Trí thông minh là bộ phận có thể hợp nhất con người với vũ trụ.

Còn Trí suy nghĩ, nhớ, quan sát là những bộ phận thuộc về con người nhiều hơn là vũ trụ.

Mức tiến hóa cuối cùng của Trí, là Hiểu. Hay là, Hiểu là mức tột cùng của Trí suy nghĩ.

Nhờ suy nghĩ, con người mới Hiểu được. Hiểu được là rõ được cái Lý trong sự, việc.

Tóm lại:

“Hiểu là hiệu quả của sự suy nghĩ, cái Lý là mức tột cùng của chức năng Hiểu”.

Hạnh phúc siêu nhiên mà ít người cảm nhận được là hiệu quả của sự suy nghĩ, nó đưa con người vào sự vô tận, vào đời sống siêu thoát.

Người đã dùng sự sáng suốt của “Trí suy nghĩ” để tìm ra cái Lý tự nhiên, siêu nhiên hay siêu siêu nhiên, dù xuất thế (tu sĩ) hay nhập thế (như người sống Đạo, khoa học gia, các nhà bác học…) đời sống của họ cũng siêu thoát, bởi vì Tâm của họ, lúc đó chẳng vướng bận việc thế gian, phiền não.

Khi sử dụng Trí suy nghĩ, có khi cần đến Trí nhớ, nhưng chỉ những dữ kiện liên quan đến cái Lý đang tìm, hoặc không cần đến những dữ kiện trong Trí nhớ.

Hay là “Trí suy nghĩ hoàn toàn tách ra khỏi Tâm khi đi tìm cái Lý”.


(1) Thuần Trí: Trí trong trạng thái thuần túy sinh động bằng Sự Sáng đồng bản chất, bản tính và tính năng của năng lượng vũ trụ.

Tâm: thuộc về con người, thuộc về địa cầu.

Đã sao chép liên kết!