KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

BAO GIỜ LƯƠNG TÂM HOẠT ĐỘNG

Sự hoạt động của Lương Tâm không đồng nhất ở mọi người, không ở cùng một lứa tuổi.

Nguyên nhân của sự hoạt động của Lương Tâm do nhiều yếu tố phát sinh từ tâm hồn (Tâm, Trí), từ ngoại cảnh, do giáo dục, ở những phương thức khơi động sự hoạt động của Lương Tâm v.v…

Phương thức đơn giản là xét mình, tức là “hồi quang”: đưa Sự Sáng của Trí khôn để quan sát, giám sát hành động, hành vi, tư tưởng, tình cảm, cảm giác… của mình. Và, để cho bốn chức năng của Lương Tâm là Phán, Xét, Thưởng, Phạt… ảnh hưởng và hoàn chỉnh tâm hồn theo hướng tiến hóa.

Mục tiêu của Chơn Đạo và Chánh Đạo đối với con người, là giác ngộ được Lương Tâm.

Muốn giác ngộ được Lương Tâm, là phải tự xét mình.

Hiệu quả của nó là phân biệt được Đúng Sai, Phải Trái, Tốt xấu.

Phân biệt được rồi, sau đó thực hành, “thực hành mãi, thì tiến hóa…, có nghĩa là mỗi người tự thực hành cái vẻ đẹp của Lương Tâm để tự tiến hóa”… mà không dùng đến sự trừng phạt, răn đe của luật pháp dân sự, của quân luật, hay những biện pháp chưa cải hóa tận gốc.

(- Sự trừng phạt, răn đe, đối với những người cố chấp, chỉ tạo thêm ra sự bực bội, căm hận…

- Quân luật tạo nên sự nhất tâm (đồng tâm). Nhất tâm tạo nên Lực đồng nhất. Lực đồng nhất tạo nên quân thế…

Nhưng cả hai biện pháp này cũng không giúp con người giác ngộ được Lương Tâm, vì không có sự vận dụng Trí khôn của mình để tự điều chỉnh, hoàn thiện lấy).

Người đã thực hành Lương Tâm để tiến hóa, loại bỏ những gì “bất công, bất chính, bất Nhân, bất Nghĩa, bất Hiếu, bất Trung” v.v… và chỉ ứng dụng những tinh hoa của Lương Tâm.

Chỉ có một con đường phải đi, nhưng không dễ, vì Lương Tâm thường bị Tâm thế gian, Tâm của bản ngã (cái Tôi) che lấp, nên nó không hoạt động được.

Tâm của bản ngã, người khác khó thuyết phục được, chỉ có Lương Tâm của người đó mới làm thay đổi cuộc sống thuận với Thiên Lý mà thôi.

Đánh thức Lương Tâm con người và dễ dàng thay đổi hoàn toàn bản ngã, chỉ có một cái kỳ diệu và mầu nhiệm. Đó là Tình Thương.

Nó xóa tan tội lỗi, sự độc, sự ác, sự dữ. Nó như ánh sáng. Và khi ánh sáng rọi vào nơi nào, nơi đó không còn sự tối tăm.

Như trong nhục thân, thể sáng của Trí tỏa ra khắp tế bào. Và tế bào nhờ vào Sự Sáng được khỏe mạnh, nơi đó gốc bệnh không thể phát sinh.

Cường độ Tình thương càng mạnh, thì sự mầu nhiệm càng có hiệu quả.

Tình thương tinh tuyền vô nhiễm tình cảm của bản ngã của Tâm. Tính chất tinh tuyền của Tình thương chỉ có ở nơi Lương Tâm của loài người.

Xuất nguồn từ đó, sự mầu nhiệm của nó xóa tan được sự độc, sự ác, sự dữ của tâm hồn. Còn Tình thương của Tâm của bản ngã mới chỉ kỳ diệu, chưa thể xóa tan sự độc, ác, dữ…

Với người thường, sống bằng bản ngã, với Tình thương của Tâm, nếu còn biết hối hận, thì Lương Tâm người đó còn hoạt động.

Lương Tâm còn hoạt động, thú tánh trong con người dễ khuất phục, hoặc dễ xóa bỏ.

Còn biết hối hận, thì sự xấu có thể sửa thành Tốt; sự Ác, sự Dữ được đổi thành Lành; sự Sai được sửa cho Đúng.

Đúng, Tốt, Lành… đó đã là Thuận Lý rồi.

Nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể sống theo Thuận Lý.

Khi quỷ tánh và thú tánh trổi vượt trên sự hoạt động của nhân tánh, con người không biết hối hận.

Trong hối hận, có hai nhân tố: ăn năn và thống hối.

Người biết ăn năn, thống hối, là đã quay lại, sống bằng Lương Tâm, hoặc Lương Tâm đã xuất hiện lại trong đời sống.

Người đó đã gặp may mắn, hoặc được ơn, do người khác nhắc nhở.

“Ăn năn”, là đã biết được Tội, Lỗi của mình, và đã tự kết tội cho mình rồi.

“Thống hối” là tự phạt, tự hành hạ mình rồi. Và phải chuộc, trả lại sự công bằng cho người mà mình đã làm cho họ thiệt hại, đau khổ…

(Vì vậy, khi thấy người biết ăn năn, thống hối, thì không nên nhắc lại, hoặc kết tội cho họ nữa).

Ăn năn, thống hối là một dịp làm cho Trí thêm sáng suốt, cái Lý trong Lương Tâm được minh bạch hơn.

Đó cũng là cơ hội tạo thêm kinh nghiệm cho đời sống vậy.

Lương Tâm bắt đầu hoạt động do nhiều nguyên nhân, nhưng đa số do mình trước, hầu hết là tâm hồn khởi động. Như, lúc con người cảm thấy sự đau đớn, thống khổ xảy ra cho chính mình, cho tha nhân hay là ở loại vật… và từ đó phát sinh ra Tình thương, lúc đó Lương Tâm bắt đầu hoạt động.

Hay là, lúc nào Trí con người cảm biết, phân biệt được Thuận Lý, Nghịch lý; Thiện, Ác v.v…

Lương Tâm con người hoạt động được, thì sự cảm ứng với Đấng tạo hóa mới có thể xảy ra, và ban được nhiều Thiên Ân, cao hơn hết là Đạo lý.

(Dân tộc nào có Đạo lý, thì dân tộc đó sẽ hướng dẫn các dân tộc khác về đời sống tâm linh và tinh thần.

Nhờ có Đạo Lý, và sống bằng Đạo lý, thì Thiên Ân đổ xuống, dân tộc đó được hưởng Phước, Đức, được các minh vương, hay các nhà lãnh đạo sáng suốt dẫn dắt.

Người nào, mà Lương Tâm hoạt động nhiều, có bổn phận hướng dẫn người khác, với sự công chính luôn sinh động trong sinh hoạt. Lương Tâm ngày càng mạnh, có sự xuất hiện của linh hồn, nên sự linh cảm gia tăng.

Những hiện tượng này biểu lộ sự hoạt động của Lương Tâm:

- Tâm và Lương Tâm là hai bộ phận vô hình quan trọng trong đời sống tinh thần và tâm linh.

Những ý liên quan đến Lương Tâm và Tâm được rút gọn trong câu văn có vần để dễ nhớ. Như “Học mãi chữ Nhân, lòng người vẫn dốt”. “Mờ mịt Lương Tâm”. “Bốn phép tính trong đời sống ngày nay”. “Lương Tâm có những gì?”. “Học tính càn khôn”. “Bao giờ thành Nhân”. “Lương Tâm mầu nhiệm”.


Học mãi chữ nhân lòng người vẫn dốt

Chẳng dễ gì hiểu rõ chữ “Nhân”,

Tạo hóa chỉ, dạy, biết bao đời,

Lòng không độc, ác, dễ làm Người,

Thực hành “Nhân, Nghĩa”, thành thiện nhân.

Ăn uống ngủ, nghỉ ai cũng biết,

Nhưng biết làm Người, chẳng được bao,

Nhờ Tình thương, loài người tiến hóa,

Mất tình ấy, sát hại lẫn nhau.

Cằn cỗi tâm hồn vì sức đó,

Độc, Ác vô hình, nhưng nặng cân,

Tâm múa giáo, Trí vung đao chém,

Lập mưu, bày kế, mong bẫy người.

Biết theo Trí người, thú diễn trò,

Ý Trời đó, Trí người chẳng hiểu,

Đời lặn ngụp mãi, lòng vẫn dốt,

Sống là người, nhưng chưa thành Nhân.


- Con người ngày nay chú tâm vào sự phát triển của Trí khôn, cho nên Thượng Trí cũng nhiều, và Đại Trí cũng có. Tất cả đều tập trung vào chức năng suy nghĩ để sáng tạo. Việc làm của họ, nếu là Thiện, thì cứu được nhiều người, nhưng nếu có ác tính, con người chết hàng loạt.

Cái chết của nhiều người do ác tính, vì trong sự sáng tạo vắng bóng Lương Tâm.


Mờ mịt Lương Tâm

Tham lam lớn, mờ mịt Lương Tâm,

“Ác, Độc” “nhân” nhanh, chẳng thấy “trừ”,

Tâm vô hình, muôn sự dằn dặt,

Tội nghiệp thay cho người thời nay.


- Bốn phép tính là một trong những yếu tố quan trọng để phát triển Trí khôn. Nhưng, nếu biết vận dụng nó để “Thiện hóa” cái Tâm, đời sống con người sẽ giảm được nhiều phiền não.


Bốn phép tính trong đời sống

Trí căng thẳng, “cộng” thêm phiền não,

Tâm tư “động”, “trừ” đi An Lạc,

Độc, Ác, Hung, Dữ, “nhân” nhanh quá,

Thu hẹp Bác Ái, mất tính “chia”.

Bốn phép tính chẳng phải khó dùng,

Chỉ cần hiểu rõ mọi căn nguyên,

Đưa đúng phép, cải hóa lòng người,

“Thiện Tâm mạnh”, “Độc, Ác tự lui”.

Cộng” dần lên, niềm vui tao nhã,

Trừ” cảnh vô thường, rối tâm tư,

Nhân” tính Thiện, rộng cõi tâm linh,

Chia” xẻ sở hữu, lớn lòng Nhân.


- Bộ phận vô hình hoạt động, tất nhiên trong sự sinh động đó, có nhiều chức năng sinh hóa và chuyển hóa để tiến hóa con người, từ đời sống thấp hẹp, lên đời sống cao và rộng hơn. Như:


Trong Lương Tâm có gì?

Sống bên ngoài, sao thấy nội tạng,

Bản ngã chủ động, Biết chẳng Hiểu,

Muốn rõ Lý, nhìn vào Lương Tâm,

Học hỏi trong đó, có những gì?

Trong chơn ngã, chẳng thấy cô đơn,

Vô giới tính, bất nhiễm dục cảm,

Thường xuyên sinh động, mất nhàm chán,

Tiến hóa không ngừng, lòng thấy vui.

Tiềm ẩn “Thiên Tánh”, thiện hóa người,

Thiên Tuệ soi sáng, “Trí” khôn ngoan,

Thanh thoát, Tâm hiện tính siêu nhiên,

“Trời, Người hợp”, Lương Tâm càn khôn.


- Con người học ở con người, kiến thức tuy nhiều nhưng chưa đầy đủ. Cho nên, cần học thêm tính càn khôn để con người có thể đồng nhất với Đại ngã.


Học tính càn khôn

Bao giờ hiểu rõ, tính Trời Đất,

Lương Tâm học hỏi tính càn khôn,

Cho đến khi, nó biết “nghe, nói”,

Tâm Tánh phàm phu, sẽ biến tan.

Ngôn từ ý nghĩ, vắng bản ngã,

Từ tốn âm thanh, tư tưởng cao,

Đây, dấu hiệu Lương Tâm hoạt động,

“Nguyên Lý” làm thầy (1), đúng chẳng sai.


- Con người tuy sống bằng tâm hồn, nhưng nhân cách, nhân phẩm để thành Nhân phải được tôi luyện từ Lương Tâm.


Bao giờ thành nhân

Kiến thức rộng, sai lầm vẫn phạm,

Già tuổi đời, ấu trĩ Trí khôn,

Chừng nào Lương Tâm biết “nghe, nói”,

Nguyên Lý làm thầy, mới thành Nhân.

- Thân con người sinh hoạt một cách kỳ diệu, “Tâm chơn không” thì linh thiêng, nhưng sự mầu nhiệm thì sinh động trong Lương Tâm.


Lương Tâm mầu nhiệm

Lương Tâm mầu nhiệm, ít người biết,

Thiên Tánh vô hình sinh động luôn,

Từ đó tuôn trào nguồn Phước, Đức,

Sinh hóa, tạo thành mọi điều may.

Chẳng phải vô cớ, việc rủi đến,

Tâm ý độc ác, xóa mầm Lành,

Cho mình có quyền đổi Cơ, Vận,

Người tuy sống, nhưng vắng Lương Tâm.


(1) Con người dùng Nguyên Lý như mực thước để theo, để hành động, sinh hoạt… thì kết quả của sự, việc luôn đúng, chẳng sai…

Đã sao chép liên kết!