KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TÍNH TÍCH CỰC TRONG MỖI ĐỜI SỐNG

Sự thụ hưởng của nhục thân hay sự thành tựu trong mỗi đời sống đều do ở tính tích cực.

Tính tích cực của đời sống vật chất (đời sống tiện nghi ở mức cao dành cho nhục thân), và của tinh thần (của tâm hồn) được nhận ra ở sinh hoạt bên ngoài như:

- Hoạt động của cơ thể, tay chân, năng nổ trong lời nói… biểu hiện tính siêng năng, phấn đấu để được thành quả.

Chúng là mầm móng của sự tự hào, trên đó, sự so sánh đưa con người đến sự kỳ thị, phân ra đẳng cấp.

Trái lại, đời sống tâm linh không bộc lộ bên ngoài tính tích cực của nó.

Bên ngoài, sinh hoạt có vẻ như tiêu cực, lười biếng, thụ động, mơ mộng (dấu hiệu bên ngoài của sự trầm tư, mặc tưởng), hay ngồi bất động (trong sự hồi quang liên lũy).

Nhưng thật ra, sự tích cực, chủ động, luôn sinh động một cách vô hình ở bên trong.

Đó cũng là chức năng của Trí suy nghĩ tạo thêm năng lượng, thêm Trí năng. Con người không cần quan tâm gìn giữ như một “sở hữu hữu hình”, và không tự hào về những gì mình hiểu.

Khi sự hiểu biết của con người chưa bao hàm được những gì có trong 3 đời sống (vật chất, tinh thần, tâm linh), thì quan niệm cũng chưa bao quát, và chưa nhận rõ được tính tích cực, thực tế của mỗi đời sống. Vì vậy, sự nhận xét về tính thực tế, cần thiết, vẫn còn phiến diện chưa toàn hảo.

Tính thực tế của mỗi đời sống phát sinh từ sự đánh giá, từ quan niệm sống của mỗi người. Hiệu quả và thành đạt được do sự suy nghĩ và tính tích cực của mỗi người. Nhưng trong đời sống vật chất, tinh thần, còn có sự tranh chấp, phấn đấu, mà thành quả đó, là phần thưởng của công sức mình đổ ra.

Đối với đời sống tâm linh, tính tích cực, thực tế này không có tranh chấp, đau khổ và phiền não.

Sự toàn thiện của con người trong sự “tự mình tiến hóa” là sinh hoạt không tạo ra tranh chấp, đau khổ, phiền não cho tha nhân, và ngay cả cho chính mình nữa.

Hay là, “sự toàn thiện của mỗi người chỉ có trong đời sống tâm linh”.

Muốn sống bằng sự toàn thiện của đời sống tâm linh, trước hết phải có một thân thể khỏe mạnh, sau đó là đời sống tinh thần lành mạnh.

Thân thể đau yếu, bệnh hoạn, thầy thuốc chữa khỏi được (1), nhưng sự đau khổ của tâm hồn làm yếu tinh thần, phải tự chữa lấy bằng sự hiểu biết những bộ phận vô hình liên quan, những tâm trạng và trí trạng nào ảnh hưởng đến.

Khi thân thể khỏe mạnh, tinh thần ổn định rồi, hành giả mới chuyển sang sống và sinh hoạt bằng đời sống tâm linh.


(1) Có những bệnh của tạng, phủ không do độc tố của thức ăn uống gây ra, nhưng do dao động của khí lực của tâm trạng làm cho tạng phủ đau yếu, lệch lạc chức năng… Những bệnh do tâm lý gây ra, phải tự chữa lấy bằng cách điều hòa lại tâm trạng.

Đã sao chép liên kết!