KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

ĐIỀU ĐÁNG NÓI: SỰ SỐNG

Chẳng có gì nhiều để nói về nhục thân. Vì nhục thân chỉ có sức sống khoảng 100 năm, vả lại, nó thuộc về cá nhân.

Nhiều điều để nói là những gì sinh hóa từ Tâm Trí (tâm hồn) còn tồn tại nhờ vào sự Tốt, Đẹp, Hay. Vì giá trị này được nhiều người chấp nhận.

Cái đáng nói và phải nói nhiều hơn hết mọi sự, là “sự sống có trong loài người”.

Hay là:

Cá nhân chẳng có gì nhiều để nói. Những gì thuộc về nhân loại, có nhiều điều để quan tâm và được nói nhiều hơn. Nhưng cái quý và đáng nói nhất, là sự sống sinh động trong con người liên quan đến sự sinh động trong vũ trụ.

Sự sống vô cùng lớn lao, sinh động vô tận, nhưng vô hình. Sự sinh động vô hình, nhãn quan con người không thể nhận thấy, do đó cái cực quan trọng, ít được người ta nhắc đến.

Nhưng quan tâm đến sự sống và để hiểu biết về sự sống chỉ có đạo nhân. Từ đó, đời của phàm nhân và đạo nhân khác nhau.

- Phàm nhân sống với những gì thuộc về hữu hình và coi đó là thực tế.

- Đạo nhân, ngược lại, sống trong thực tại (Tâm Trí luôn trong hiện tại, không hướng về quá khứ, tương lai, không bị thời gian của địa cầu ảnh hưởng). Đời sống liên quan đến những gì thuộc về vô hình, siêu hình (1) (Thiên Lý, Đạo Lý…, những sinh động vô hình, siêu hình có trong những sinh động hữu hình).

Đạo nhân là người sống vì Đạo, nhưng Đạo vô hình lớn hơn cả vũ trụ hữu hình, vậy tầm nhìn của đạo nhân hướng về đâu?

- Hướng về sự vô tận, về sự sống. Còn tầm nhìn của con người xã hội, dù hướng về tương lai, tầm nhìn đó cũng bị giới hạn bởi thời gian, dù trong đó có cả kỳ vọng, hy vọng và ước vọng…, chúng chỉ làm tăng nhiệt tâm, sức muốn sống trong đời sống mà thôi.

Sự tiến hóa của con người và sinh linh nhờ vào sự hiểu biết của mỗi cá nhân và Đạo lý, Pháp được lưu truyền và ứng dụng.

Ngoài Đạo lý mà Tạo hóa dùng để tiến hóa tạo vật (con người và sinh linh), cũng có những ngôn từ của những sinh linh nói về sự tiến hóa mà những sinh linh đó tiến hóa được nhờ vào Đạo lý, Pháp và sự mặc khải.

(Đạo lý là ơn và lợi ích của số nhiều. “Pháp” được một số ít người đem ra ứng dụng trong sự tu, luyện. Còn mặc khải là ơn và lợi ích cho số ít người được ơn đặc biệt).

Nhờ vào đó, sinh linh có một tầm nhìn xa và rộng hơn.

Thông thường, con người hướng về tương lai của một giờ, một ngày, tuần, tháng, năm, thập kỷ, hoặc của một đời người, một thế kỷ, nhiều thế kỷ. Ở mức này, đã quá xa rồi, nhưng với con người thật sự tiến hóa, người này hướng về sự hằng sống, sự vô tận của một sinh tạo được tạo ra với mục tiêu là đắc nhập vào sự sống của vũ trụ.

Nhìn ra bên ngoài, càng xa bao nhiêu, con người càng thấy rõ sự sáng tạo vĩ đại và huyền bí của Tạo hóa. Nhưng họ chỉ thấy được sức sống lâu, sự chuyển động lạ lùng của những tạo vật khổng lồ, vô tri, vô giác. Chúng không có sự chủ động chuyển hóa.

Ngược lại, nhìn vào trong, con người ý thức, cảm nghiệm được sự sinh động, sự sáng tạo cực tinh vi, kỳ diệu, linh thiêng của sức sống và sự mầu nhiệm của sự sống…, mà chính con người có thể chủ động chuyển hóa được các sức sống và luôn cả sự sống.


(1) Đây là dấu hiệu của người tiến hóa do tiền căn, trải qua nhiều kiếp có căn tu, luyện.

Thời thơ ấu, lòng đã muốn tu, thích những chuyện lạ thường, khó hiểu có tính mê hoặc như ảo thuật, phép lạ, tiên tri, không sinh ra có, và có hóa không, biến hóa…

Đời sống không thực tế như mọi người…

Đã sao chép liên kết!