KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NHỮNG LIÊN QUAN ĐẾN TÍNH NĂNG HẰNG HỮU TRONG LUẬT TIẾN HÓA

Bất cứ một thể linh thiêng (1) nào trong vũ trụ cũng luôn đổi mới để sinh tồn hay là phải luôn sinh động để tồn tại.

Sự đổi mới của mỗi thể, thay đổi theo thời gian sinh động của mỗi loại đơn vị tương quan với thể đó. Thời gian biến đổi của đơn vị của Thủy nhanh hơn Khí; Khí nhanh hơn Điện và Điện nhanh hơn Sự Sáng.

Như vậy, đơn vị (nguyên tử hay phân tử) của nó luôn đổi mới.

1. Sự đổi mới do sự xúc tác của một thể khác.

2. Sự đổi mới tự tạo, “khi sức sống của nó bằng với sự sống của nó” thì tự nó đổi mới lấy nó.

(Trong con người, năng lực tự tạo, tự đổi mới nằm trong những bộ phận mầu nhiệm, hay là những bộ phận, cơ quan vô hình có sự sống như Tâm, Trí, Tánh, Lương tâm, linh hồn, Tuệ v.v… đều có năng lực tự tạo, tự đổi mới để sinh tồn).

Trong thế giới tự nhiên (thế giới hữu hình), Sinh và Diệt là quy luật tiến hóa của vũ trụ.

Sự sinh động này đổi mới không ngừng trong thế giới tự nhiên mà hiện tượng của nó là sự biến tướng (to, nhỏ) biến thể (nước sang khí…) biến thái (nóng, lạnh…).

Sinh, Diệt là sự tiến hóa trong chu kỳ, tức là sự tiến hóa còn có chu kỳ, có dịch kỳ, có sự luân phiên.

Sự tiến hóa có chu kỳ, có dịch kỳ, có sự luân phiên… chuyển dần sang sự tiến hóa của thế giới vô hình - là sự tiến hóa không còn sự luân phiên, không có chu kỳ, không có dịch kỳ… Do đó, mà “chỉ có Sinh không có Diệt”.

Sự sinh động vô hình, con người khó nhận ra, phương chi là sự biến đổi trong sự sinh động đó. Nhưng, nó cũng nằm trong quy luật tiến hóa, nghĩa là, nó cũng sinh hóa, chuyển hóa để tiến hóa. Như:

“Mầu nhiệm sinh hóa ra linh thiêng; linh thiêng sinh hóa ra kỳ diệu. Hay ngược lại.

“Kỳ diệu chuyển hóa thành linh thiêng; linh thiêng chuyển hóa thành mầu nhiệm… để tiến hóa”.

Mầu nhiệm” trong thế giới siêu siêu nhiên và cõi giới siêu siêu nhiên.

Linh thiêng” trong thế giới siêu nhiên và trong cõi giới siêu nhiên.

Kỳ diệu” trong thế giới tự nhiên và cõi giới tự nhiên.

Trong sinh hóa: mầu nhiệm sinh → linh thiêng (trong linh thiêng sinh động sự mầu nhiệm), linh thiêng → kỳ diệu (trong kỳ diệu có sự linh thiêng và mầu nhiệm).

Trong chuyển hóa: kỳ diệu → linh thiêng; linh thiêng → mầu nhiệm.

Con người, vũ trụ nhỏ bé chứa đựng đầy đủ những chức năng của đại vũ trụ, đó là những sinh động vô hình: kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.

Thân (Tâm, Trí): kỳ diệu (linh thiêng, mầu nhiệm).

Tâm (Trí): linh thiêng (mầu nhiệm).

Trí (Siêu Trí, Tuệ): mầu nhiệm.

+ Trí: điều khiển được sự kỳ diệu.

+ Siêu Trí: điều khiển được sự linh thiêng.

+ Tuệ (siêu siêu Trí): điều khiển được sự mầu nhiệm và cảm ứng được với “năng lực nguyên thủy” xúc tác vào Thiên Lý (Nguyên Lý).

Địa cầu là một đơn vị trong những tạo vật của vũ trụ cũng bị chi phối bởi luật tiến hóa của vũ trụ, do sự tiến hóa có chu kỳ, có dịch kỳ, có sự luân phiên (luật Sinh, Diệt), và do sự tiến hóa, không còn, và không có sự luân phiên, không có chu kỳ và dịch kỳ.

Những gì được nảy sinh từ địa cầu là tạo vật, là sinh tạo của địa cầu. Chúng cũng bị chi phối bởi luật “Sinh, Diệt”, để sinh tồn và tiến hóa, và những gì “hằng hữu” (Vô sanh) vẫn luôn sinh động để tiến hóa.

Trong sự sinh tồn, trải qua hai dạng “Sinh và Diệt”, thì “nguyên nhân” sinh hiệu quả. Và sau đó, hiệu quả đó, cũng trở lại thành nguyên nhân.

Nguyên nhân → Hiệu quả → Nguyên nhân.

Thí dụ:

Hột → Cây (quả) → Hột.

Còn về “hằng hữu” (vô sanh) chỉ có một dạng duy nhất, là Sinh và mãi mãi Sinh, thì nguyên nhân cũng là hiệu quả.

 (Nguyên nhân + hiệu quả)1= sự hằng hữu.

Trong con người, chỉ có Tuệ (siêu siêu Trí) bản chất là Sự Sáng có năng lực vô sanh. Hay là, năng lực hằng hữu và sinh động của vũ trụ có trong não con người.

Những gì thuộc về vũ trụ thì vô sanh tự hữu và hằng hữu.

Những gì thuộc về tạo vật thì sinh tồn (Nguyên nhân có trước và hiệu quả có sau – Nguyên nhân, thì Dương có trước và Âm có sau). Còn về sinh tồn, sự sống, hay sức sống tồn tại của tạo vật, phải trải qua sự di truyền, từ nguyên nhân sang hiệu quả, và từ hiệu quả sang nguyên nhân, và cứ tiếp diễn mãi mãi như vậy trong sự tiến hóa.

Trên địa cầu, quy luật Sinh, Diệt trải qua bốn dạng: Sinh, Trưởng, Lão, Diệt. Rồi từ dạng Trưởng nẩy ra Sinh (Sinh hóa) và cứ tiếp tục như vậy.

Sinh, Trưởng, Lão, Diệt

Sinh, Trưởng, Lão, Diệt

   Sinh, Trưởng, Lão, Diệt…

Quy luật này chi phối mọi sinh vật, thực vật, muôn vật, muôn loài có sức sống để sinh tồn qua sự di truyền.

Những biến đổi, chuyển biến này còn liên quan đến yếu tố thời gian của địa cầu (giờ, ngày, tháng, năm).

Thời gian của địa cầu không phải là thời gian của vũ trụ, bởi vì vũ trụ không có thời gian.

Muốn vượt qua quy luật này, phải chuyển sang quy luật của vũ trụ:

“Sinh, Trưởng, chuyển hóa” năng lượng cho đến trạng thái Vô sanh (2). Và từ Vô sanh để vào sự hằng sống.

Quy luật này sinh động trong nội lực của con người (một sinh tạo cao quí nhất trên địa cầu gồm có bốn thể linh thiêng của vũ trụ trong thân thể là Thủy (Huyết), Khí, Điện và Sự Sáng).

Nội lực của Thủy hóa Khí.

Khí hóa ra Điện.

Điện hóa ra Sự Sáng (cũng là Thể Sáng). Sự Sáng tăng trưởng đến độ cao nhất của nó mà trở thành Vô sanh. “Sức sống” đạt đến “sự sống” và không còn chuyển hóa được nữa nên nó là Vô sanh, bất diệt.

Hiện tượng này xảy ra trong con người như thế nào?

- Trong con người có một thể tuyệt đối mạnh nhất là Sự Sáng (Thể Sáng). Thể này là bản chất của Trí khôn con người. Nó xúc tác vào những thể khác (như Huyết, Khí, Điện) để những thể này chuyển hóa:

Sự Sáng Trí thông minh

Điện ↔ Tư tưởng

Khí Tình cảm

Huyết Cảm giác

Sự chuyển hóa để tiến hóa những tạo vật hay hiện tượng vô hình này do ý thức của Trí khôn. Đó là sự xúc tác có tính vật lý của sự biến đổi năng lượng trong các cơ quan, bộ phận vô hình (ngũ tạng và Trí khôn).

Cảm giác là một năng lực yếu, được chuyển hóa thành tình cảm - là một năng lực nhẹ hơn về thể chất nhưng lại mạnh hơn về cường độ. Tư tưởng nhẹ hơn tình cảm và cảm giác, nhưng cường độ của nó trên cả cường độ của tình cảm và cảm giác.

Trong tiến trình sinh hoạt từ cảm giác sang tình cảm và tư tưởng cũng lôi cuốn theo một sự chuyển hóa của năng lực, nghĩa là, từ sinh hoạt liên quan của năng lực quanh địa cầu (Khí, Thủy) chuyển sang những gì liên quan đến năng lực vũ trụ là Điện và Sự Sáng, tương quan với tư tưởng và Trí khôn.

Điều này chứng minh, trong con người có những thể, những sinh hoạt liên quan đến địa cầu, và những thể, những sinh hoạt thuộc về vũ trụ. Thủy, Khí (cảm giác, tình cảm) ảnh hưởng và chịu ảnh hưởng đến những hiện tượng của Thủy, Khí quanh địa cầu. Còn tư tưởng và Trí thông minh (Điện và Sự Sáng) thì thuộc về năng lực chung của vũ trụ.

Như vậy, ta thấy là mọi sinh vật, sinh linh được sinh ra phải tiến hóa đúng với định luật tiến hóa của vũ trụ. Và cũng phải kiến tạo đúng như định luật kiến tạo của vũ trụ (sinh động, sinh hóa, chuyển hóa và tiến hóa).

Kiến tạo để tiến hóa, hay tiến hóa trong sự kiến tạo (Nếu có sự vui thích trong sự kiến tạo, thì mức độ tiến hóa càng nhanh – Nhờ đó mà sinh hoạt của đời sống tinh thần trở nên phong phú).

Với những loại “thể”, đồng bản chất, bản tính và tính năng trong kết cấu của 2 vũ trụ to và nhỏ, mà đời sống con người luôn gắn liền với vũ trụ.

Ba đời sống (vật chất, tinh thần và tâm linh) liên quan đến sự tiến hóa tự động và chủ động trên địa cầu và vũ trụ.

Sự tiến hóa trên địa cầu:

- Sự tiến hóa tự động trên địa cầu liên quan đến đời sống vật chất (nhục thân, Tâm, Trí).

- Sự tiến hóa chủ động trên địa cầu liên quan đến đời sống tinh thần (Tâm, Trí). Hay là, đời sống tinh thần có tính cách tiến hóa chủ động trên địa cầu.

Sự tiến hóa trong vũ trụ:

- Chỉ có đời sống tâm linh của con người mới có sự chủ động tiến hóa trong vũ trụ.

Mọi tạo vật dù là hữu hình, siêu hình hay vô hình đều tự động tiến hóa. Chính do quy luật tiến hóa mà mọi tạo vật phải biến đổi, biến hóa… để tiến hóa, tức là bản chất, bản tính và tính năng của chúng không còn giữ nguyên trạng như lúc mới xuất hiện hay như lúc mới được tạo nên.

Những gì đổi thay, biến đổi, biến hóa… trong sự tiến hóa không ngừng thì thuộc về quy luật tiến hóa của vũ trụ. Và đó cũng là chức năng của Thiên Cơ.

Đối với đời sống tâm linh cũng vậy, chức năng Biết, Hiểu luôn luôn tiến hóa. Nhờ ở sự tiến hóa, mà khả năng của chức năng đó tăng lên mãi, cho đến khi khả năng đó có thể làm cho Sự Sáng của Trí (Siêu Trí và Siêu Siêu Trí) hòa nhập vào Sự Sáng, sự sống của vũ trụ. Hay là chức năng của Hiểu và Biết của con người hòa nhập vào chức năng của Thiên Cơ, hòa nhập vào vận của Thiên Cơ. Và Vận của Thiên Cơ sáng tạo, đổi mới mãi mãi trong sự tiến hóa không bao giờ sai.

Còn những gì đổi thay, biến đổi, biến hóa, có lúc tiến bộ, có khi thái hóa (hay là có đúng, có lúc sai, tức là còn trong vòng đối đãi) thì nó không thuộc quy luật tiến hóa của vũ trụ.

Như vậy, những gì không thuộc về quy luật tiến hóa của vũ trụ, thì chúng không thể hòa nhập vào Thiên Năng, Thiên Cơ và Thiên Lý để vĩnh cửu tồn tại.

(Sự hòa nhập của con người vào ba chức năng của vũ trụ là Thiên Năng, Thiên Cơ và Thiên Lý, do ba cõi giới hay là do ba thành tố tạo nên đời sống của con người là Thân, Tâm, Trí.

Ở Thân, Lực và năng lực của nhục thân chứa đựng, phải hòa nhập vào Thiên Năng để thực hiện chức năng tăng và giảm của Lực và năng lực, để biến hóa, biến đổi.

Ở Tâm, thì Lương Tâm (3) con người mới có khả năng hòa nhập vào Thiên Cơ, vào vận của Thiên Cơ. Và nhờ vào đó, mà con người có thể chủ động đổi thay được “nhân Vận” của mình (là Phước, Họa, Đức, Đạo).

Ở Trí, thì Sự Sáng của Siêu Siêu Trí (Tuệ) hòa nhập sự Hiểu, Biết của con người vào Thiên Lý để cho sự Hiểu, Biết đó đạt đến mức tuyệt đối của nó. Đó là sự Hiểu, Biết vĩnh cửu cũng là thể sáng của Trí con người chứa đựng Thiên Lý sinh động mãi. Sự Hiểu, Biết này không cần đến đối tượng hữu hình, siêu hình và siêu siêu hình khơi động để tăng thêm Trí năng).

Tiến hóa nằm trong Vận của vũ trụ và trong năng lực tự tạo là Sự Sáng, sinh linh nào vận dụng được nhiều Sự Sáng, thì sinh linh đó càng tiến hóa nhanh. Cũng vậy, người nào vận dụng nhiều Sự Sáng của Trí, thì người đó càng tiến bộ nhanh trong việc đời, và tiến hóa nhanh trong sự sống.

Mặc dầu là tiến hóa, nhưng sự tiến hóa cùng cực của con người ở đâu?

- Sự tiến hóa cùng cực của con người ở sự chuyển hóa trong đó sinh hoạt duy nhất chỉ là sự sinh động của Sự Sáng trong trạng thái hòa nhập của Dương và Âm.

Sự sinh động trong Thái Cực của Sự Sáng Dương và Âm là sự tiến hóa cùng cực của con người. Vì đó, cũng là sự sinh động vĩnh cửu của Sự Sáng của vũ trụ trong con người.

Nếu con người đã tiến hóa rồi thì mục tiêu của sự tiến hóa là gì?

- Mục tiêu của sự tiến hóa là sự sáng tạo, sự tác tạo, trong đó bao gồm hai chức năng: sinh hóa và chuyển hóa.

Và ngược lại, trong sự sáng tạo, tác tạo có sự tiến hóa trong đó.

Trong vũ trụ “sinh hóa là để sáng tạo”, còn “chuyển hóa là để tiến hóa”. Cả hai đều sinh động không ngừng.

Nếu con người cảm nghiệm được hai điều này trong mọi sinh hoạt của đời sống, thì con người và vũ trụ đã đồng nhất rồi.

Nhưng sự tiến hóa xảy ra trong bao nhiêu dạng?

- Sự tiến hóa xảy ra, và diễn tiến trong vô số dạng, nhưng chung quy chỉ nằm trong ba cõi giới và thế giới hữu hình, siêu hình và siêu siêu hình.

Hay là, cả vũ trụ đều bị quy luật tiến hóa chi phối.

Cho đến nay, con người đã tiến hóa lên những bậc nào cao hơn?

- Từ con người mà có Thần, Tiên, Phật, Thánh. Sự quan trọng không ở danh xưng hay ngôi vị, mà ở sự tiến hóa của một sinh linh. Mức tiến hóa đó, lại căn cứ trên mức linh thiêng và mầu nhiệm trong đời sống, trong sinh hoạt của các loại thân khác (như khí thân, điện thân, quang thân) tiềm tàng sinh động trong nhục thân, và những bộ phận vô hình liên quan đến các loại thân đó.

Đối với các lực và năng lực, những hoạt động và sinh hoạt không chỉ giới hạn ở tinh lực mà chúng còn được mở rộng đến thần lực, huyền lực, và có thể cả đến huyền năng nữa.

Sự tiếp xúc không phải chỉ riêng giữa con người, mà còn được liên quan đến những sinh linh của nhiều cõi giới siêu hình và siêu siêu hình.

Để đúng với mức tiến hóa, con người phải vận dụng những bộ phận vô hình mới được tạo thành, để thăng hoa những khả năng của chúng (4). Nếu đã có sự linh thiêng rồi, thì sinh linh này luôn sinh hoạt, hoạt động bằng sự mầu nhiệm, để thăng hoa sự mầu nhiệm ở một mức cao hơn. Riêng đối với sinh hoạt của nhục thân, thì sinh hoạt và hoạt động luôn luôn ứng dụng sự kỳ diệu của tinh lực.

Như vậy, đời sống của một sinh linh, tùy theo sinh hoạt và hoạt động của đời sống, mà vận dụng sự kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.

Chính trong tính chất của 3 nhân tố này, mà ta nhận ra mức tiến hóa của một sinh linh qua Thần, Tiên, Phật, Thánh…

Trong sự tiến hóa, những gì tồn tại và những gì mất đi?

- Những gì mà vũ trụ cho con người thì những cái đó không mất được, còn những gì mà con người tạo ra, không từ sự sống, Sự Sáng…, thì có tăng, có giảm, hay phải mất đi.

Thiên tạo: không mất (vũ trụ tạo ra: tăng mãi).

Nhân tạo: tăng, giảm, mất đi.

Như sự khôn ngoan, sự thông minh của một số ít người từ “Sự Sáng nguyên thủy” sinh động trong Trí con người, thì tăng lên mãi và tồn tại, còn thể lực, thần lực và huyền lực… do con người tự tạo lấy, đến một lúc nào đó, chúng sẽ không còn, hoặc không ổn định được ở mọi lúc mọi nơi.

Những gì có giá trị tồn tại mãi, chúng mới đáng quý, và những gì tồn tại nhất thời, chúng chưa thật đáng quý.

Biến đổi để tiến hóa, nhưng tại sao trong đó, sự sinh hóa và chuyển hóa lại tiềm ẩn sinh động tính nhân đạo?

- Qui trình sinh hóa là qui trình Sinh rồi Diệt, và cứ tiếp tục như vậy, nhưng trong sự Diệt nó có sự chuyển hóa – Sự chuyển hóa mang tính tiến hóa.

“Diệt” không phải là một trạng thái vô hiệu quả, mà nó là một hiện tượng có hiệu quả tiến hóa

Vì vậy, mà mọi sự Diệt đều có hiệu quả và hiệu quả này trở thành “nguyên nhân mới” cho sự sinh hóa tiếp diễn. Do đó, không có sự chết vĩnh cửu, chỉ có biến đổi để tiến hóa. Như vậy nó mang tính nhân đạo (5).

Nói một cách khác, sinh hóa và chuyển hóa là để tiến hóa. Và tiến hóa là một đạo tính, Thiên Lý có trong chức năng của đạo tính. Và tiến hóa đã có sẵn Đạo Bi.

Trong con người, nếu Đạo Bi sinh động mãi mãi trong tâm hồn và linh hồn rồi, thì chẳng còn luân hồi nữa, vì nó là Đạo tính của vũ trụ sinh động trong con người.

Còn tình cảm cá nhân, và tình thương thuộc về cá nhân, tức là còn thuộc về cá nhân, tức là còn thuộc về thế giới tự nhiên, hay là còn sự sinh động của khí quanh địa cầu, còn luân hồi (còn cảm giác, còn tình cảm…, còn luân hồi).

Những gì có khả năng vượt qua sức hút của bầu khí quyển, không còn luân hồi để tiến hóa, mà nó có khả năng tiến hóa thêm, như đức tính (thuộc về Điện của vũ trụ), đạo tính (thuộc về Sự Sáng của vũ trụ).


(1) Bốn thể linh thiêng trong vũ trụ là: Sự Sáng (sự sống hay là thể sáng), Điện, Khí và Thủy (các loại chất lỏng).

(2) Vô Sanh gồm hai dạng:

a. Một năng lượng, một thể tự có, thể nguyên thủy này sinh hóa ra những thể khác và mọi tạo vật.

b. Một năng lực hay một thể được sinh ra sau đó tăng trưởng đến một trạng thái không còn sinh hóa được nữa.

(3) Lương tâm loài người là nơi xuất nguồn ra Tri thức (là sự Hiểu, Biết). Nhờ đó mà “Tâm Đạo” phát sinh. Nhưng mức độ Tri thức trong mỗi Đạo do con người làm ra, không ở cùng một mức độ. Sự tiến bộ và mức độ Tri thức cũng do nơi Lương Tâm.

(4) Đối với sự giáo dục con người cũng vậy, khi nào có những bộ phận mới được tạo thành, thì người dạy phải tập, luyện, những bộ phận đó để thích ứng với sự tiến hóa - Như trẻ con bắt đầu có “Trí nhớ” hoạt động, phải tập cho chúng nhớ; có “Trí suy nghĩ” phải tập cho chúng suy nghĩ. Nếu không, đời sống của chúng không tiến hóa đúng mức, chúng sẽ nhàm chán.

(5) Người đời chỉ nhìn và rõ được hai hiện tượng hiện thực, là sự sống và sự chết của nhục thân, sự tan rã của tạo vật hữu hình. Nhưng đạo nhân nhìn và hiểu rõ được sự sinh động vĩnh cửu của vũ trụ, trên đó tiếp diễn mãi mãi sự sống, sự chết nên họ không bị ảnh hưởng bởi sự sống, sự chết mà sống bằng sự sinh động của vũ trụ. Sự sinh động của vũ trụ trong con người là Sự Sáng của Trí (siêu Trí, siêu siêu Trí).

Đã sao chép liên kết!