KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

NHỮNG YẾU TỐ CỦA ĐỜI SỐNG TINH THẦN

Đời sống tinh thần lấy Tâm, Trí làm nền tảng. Theo luật tiến hóa (1), đời sống tinh thần phải được cải thiện bằng cách hướng Tâm Trí vào con đường Tốt, Đúng, Phải… và phát triển khả năng và chức năng của chúng.

Chức năng của Tâm và Trí thì vô hình và siêu hình. Chúng phát triển được đời sống tinh thần liên quan đến phát triển nội lực (siêu nhiên, siêu siêu nhiên).

Tâm hồn (Tâm và Trí) là nền tảng của sinh hoạt của đời sống tinh thần.

Bản tính của sinh hoạt của đời sống tinh thần bao gồm hai yếu tố: Hay và Giỏi (2).

“Giỏi” ở Trí

“Hay” ở Tâm. “Hay” do ở sự rung cảm của Tâm.

Nói cách khác, là sự rung cảm của Tâm tạo nên cái Hay.

“Giỏi” do sự suy nghĩ của Trí khôn. “Giỏi” do công phu, sinh ra khả năng, rồi trở nên thuần thục. Thuần thục trong khả năng chuyển sang tài năng.

Còn “Hay” do bẩm sinh, do sự tự nhiên mà có được (như chim hót hay, không do công phu luyện tập. Ta không thể nói chim hót giỏi).

Vậy ta nhận thấy được gì?

- “Hay” là sự sinh động bên trong của “Giỏi”, cũng có thể nói “Hay” là linh hồn của cái “Giỏi” vậy.

Tóm lại:

Nếu trong một sinh hoạt, thiếu “Hay và Giỏi”, thì sinh hoạt đó chưa phải là sinh hoạt của đời sống tinh thần.

(Nghệ thuật toàn hảo: nghệ gia toàn tài. Hầu hết các ngành nghệ thuật trình diễn gồm có 2 phần: phần kỹ thuật và nghệ thuật.

1. Kỹ thuật tinh vi: do Trí và công phu.

2. Nghệ thuật cao: do sự rung cảm của tâm hồn.

Hiệu quả:

Kỹ thuật tinh vi: được coi là giỏi.

Nghệ thuật cao: làm rung động tâm hồn của khán giả, thính giả, gọi là Hay.

Người vừa Hay vừa Giỏi mới được gọi là người toàn tài của ngành nghệ thuật đó.

Cao hơn nữa là nghệ sĩ chơn chính. Người này có thể dễ tu và đắc đạo được.

Bản chất, bản tính của một nghệ sĩ chơn chính phải như thế nào?

- Bên trong: Tâm rung cảm.

- Bên ngoài: Trí cực minh mẫn, kỹ thuật mới được tinh tế.

Cho nên nghệ sĩ chơn chính có lòng nhân hậu, Trí luôn minh mẫn, đời sống tinh thần cao.

Thông minh, nên có linh cảm, vì vậy mà có đời sống tâm linh).

Sự sinh động của tâm hồn trong đời sống tinh thần phát triển mức độ trí thức, và con người trở nên Trí thức.

Người Trí thức luôn có sự sáng suốt trong sinh hoạt.

- Ở Thân: động tác chính xác.

- Ở Tâm, Trí: ngôn ngữ rõ ràng, tư tưởng minh bạch, có Lý, không có sự dao động mạnh của tâm trạng, âm thanh của tiếng nói không ồn ào của những tâm trạng nặng nề.

Sự trẻ trung của tâm hồn: Những ngành thuộc về đời sống tinh thần như nghệ thuật, khoa học, âm nhạc, văn học v.v… luôn làm đời sống trẻ trung, vì Trí không có tuổi tác.

Trong đời sống thuần túy thuộc về tinh thần, thì việc làm cũng là sự tiêu khiển, là thú vui trong sự tiến hóa. Hay là, “tiêu khiển trong sự tiến hóa, là việc làm của các nhà trí thức sống bằng đời sống tinh thần”.

Nhờ vậy, đời sống tinh thần luôn tạo ra nhiều sáng tạo trong sự kiến tạo (sự tiến hóa của Trí) và tăng thêm nhiều đức tính (sự tiến hóa của chơn Tâm).

Trong sự trẻ trung của tâm hồn của những người sống bằng đời sống tinh thần thuần túy lại toát ra sự trưởng thành. Nó không căn cứ trên tuổi trưởng thành, mà là sự trưởng thành của Trí khôn.

Ngày nay, người ta cho tuổi 18 là tuổi trưởng thành. Nhưng trưởng thành là do thân thể phát triển đầy đủ, đâu hẳn là đã “thành nhân”, cũng chẳng phải là Tâm Trí (tâm hồn) đã trưởng thành. Vì vậy, mà lứa tuổi phạm pháp, sai lầm… phần lớn nằm trong tuổi trên dưới hai mươi.

Một tâm hồn đã trưởng thành, thì tâm hồn phải rõ được cái Lý (sự Thuận lý). Nhờ đó, con người có thể giải quyết được những vấn đề gút mắc (3) trong mọi hoàn cảnh và trạng huống.

“Thuận lý” tiến hóa cả loài người, đồng thời nó cũng chi phối tất cả mọi cá nhân. Vì vậy, người dùng sự Thuận lý một cách hữu hiệu, là khi người đó có tâm hồn của nhân loại trong con người của mình, tức là có sự hiện hữu của chơn ngã trong sự tan biến của bản ngã.

Tóm lại:

“Khi một người mà biết dùng Lý, thì người đó đã trưởng thành, chẳng cần đến sự qui định của tuổi”.

“Càng dùng nhiều đến cái Lý, con người càng tiến hóa, nhờ tâm hồn minh triết. Đó cũng là sự trưởng thành của tâm hồn minh triết, thông Lý, thấu suốt mọi lẽ”.

Đối với những vấn đề liên quan đến nhiều người, ngoài việc dùng Lý, thì khi nào Trí cực minh mẫn, mới quyết định những việc quan trọng.

Muốn được như vậy, con người đừng để mình lọt vào trạng thái ngu muội.

Ngược lại, người không thận trọng, giải quyết mọi chuyện theo ý muốn, theo sự phản ứng tâm lý, mà không theo Lý, Trí, cho nên phạm phải sai lầm.


(1) Luật tiến hóa là định luật của vũ trụ, nó nằm trong sự sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ.

Người thường nhận thức được định luật tiến hóa trong cõi giới và thế giới tự nhiên. Nhưng sự tiến hóa này còn có tác dụng và ảnh hưởng trong thế giới và cõi giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên.

(2) Ngoài hai yếu tố liên quan trực tiếp đến đời sống tinh thần, với những đời sống vật chất và tâm linh, trong con người, còn tiềm tàng nhiều nhân tố tiến hóa.

(3) Sự thành thạo, từng trải trong một nghề nghiệp, trong một chức vụ… giải quyết những vấn đề có tính cách chuyên môn chưa phải là sự trưởng thành của một tâm hồn của loài người trong một con người. Hay là, sự giải quyết phiến diện không thể bao trùm sự toàn diện của sự Thuận lý.

Đã sao chép liên kết!