KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SIÊU Ý HIỆN THỰC

Khi Sự Sáng và Điện trong các hệ thống tụ về não, thì cõi giới tự nhiên đóng lại, và cõi giới siêu nhiên mở ra với tất cả những gì liên quan, như Điện thân, Siêu Tâm, Siêu Trí v.v…

Trong trạng thái đó, Sự Sáng mới có thể xúc tác được Điện để hiện thực theo Siêu ý (1).

Trước khi ngủ, nếu có trạng thái này, khi ngủ, sẽ có mộng hay siêu kiến, tức là điện thân hoạt động được trong thế giới siêu nhiên.

Ban ngày, cũng vậy, trong trạng thái này điện thân vẫn cảm ứng được những hiện tượng siêu nhiên.

Những hiện tượng này mang tính biến đổi.

Trong con người cũng như trong vũ trụ, khi có sự biến đổi về thể trạng vật lý, sự biến đổi cùng lúc tạo nên một thể trạng về tâm lý, tinh thần, và một thể trạng tâm linh tương quan, tương ứng với thể trạng vật lý đang biến đổi.

Thí dụ: những sức sống của Thủy, Khí, Điện, trong nhục thân ngưng chuyển động, thì sự sống (Sự Sáng) trong những lực đó tụ lại, và toát ra.

Sự biến đổi về thể trạng tâm lý, là nhục thân chết lôi cuốn theo sự biến đổi về tinh thần và tâm linh: là sự sống toát ra từ sự chết của nhục thân.

“Sự toát ra của Sự Sáng từ Trí sang Tuệ không gây ra tiếng nổ”. Hay là “sự bức xạ của Sự Sáng của Trí để thành Tuệ (Sự Sáng nguyên thủy của vũ trụ) không gây ra tiếng nổ”.

“Siêu ý” hiện thực liên quan đến Siêu Trí, linh hồn, nhưng hiệu quả do nơi sức mạnh của những bộ phận vô hình đó.

Sức mạnh của những bộ phận này có không, và chúng biểu lộ như thế nào?

- Cũng như thân thể có sức mạnh, nhưng có lúc, sức yếu. Sức mạnh của những bộ phận vô hình là sức mạnh của những lực vô hình của Điện và Sự Sáng.

Người sống, khi Trí cực sáng suốt, Sự Sáng và Nhân điện cực mạnh, lúc đó những bộ phận đó cũng mạnh.

Biết được điều này, con người có thể cường hóa linh hồn được.

Linh hồn mạnh, sự Hiểu, Biết bén nhạy, tướng mạo nghiêm trang.

Sức mạnh của tư tưởng trong Siêu ý để hiện thực là một hiện tượng vật lý trong bộ phận vô hình, là linh hồn.

Cường độ cao của nó đòi hỏi sự trong sạch trong bộ phận đó, tức là một linh hồn sạch.

Không còn bản ngã, linh hồn trong sạch không còn tình cảm cá nhân. Nếu còn tình cảm, còn sự vương vấn của tâm hồn.

Trong sạch, vì nó không liên quan đến ngũ tạng, đến sự phát sinh của “ngũ tạng khí”.

Diễn tiến Thân qua Tâm, Trí; Tâm hồn qua Linh hồn

Hiện tượng sinh hóa từ vật hữu hình sang tạo vật vô hình tương tự như củi, lửa; sức nóng không phải là lửa, mà đó là hơi nóng do lửa tạo ra.

Lửa thì còn có khói, nhưng hơi nóng của lửa thì sạch

Hiện tượng sinh hóa tinh cảm, tư tưởng, tâm hồn và linh hồn như củi, lửa và hơi nóng

Hơi nóng nhẹ hơn lửa, nhưng có lực cao hơn lửa; lửa nhẹ hơn củi.

Linh hồn là cái tinh hoa toát ra từ tâm hồn, nhẹ và mạnh hơn tâm hồn, vì không còn tình cảm (không còn sự dao động của khí), chỉ còn lại lực của Điện và Sự Sáng.

Do đó, sự hiện thực của Siêu ý dễ tạo ra. Nhưng, không phải lúc nào con người cũng có thể dùng Siêu ý, nếu tâm hồn can dự vào sinh hoạt dễ nhận ra trong âm thanh của tiếng nói.

Qua âm thanh, trạng thái của tâm hồn hay linh hồn được bộc lộ ra.

Âm thanh của tâm hồn

Âm thanh của tâm hồn chứa đựng âm hưởng, tỏa ra từ ngũ tạng khí, từ nhiều đặc tính của tư tưởng xuất hiện trong ý đồ.

Âm thanh của linh hồn không có nhấn âm, trong sáng, trong suốt, nhẹ nhàng xoa dịu được tâm hồn của tha nhân, và cảm thông được linh hồn của sinh linh.

Dựa trên những đặc thù này, mà các phương pháp giáo hóa tâm hồn và linh hồn con người được tạo ra, như Luân lý, Thuận lý, Triết lý, Đạo lý…, để rồi trở thành môn Triết học, Đạo học…

Hai môn này có mức độ giáo hóa khác nhau:

Tâm hồn thì được “thiện hóa”. Triết lý chỉ thiện hóa tâm hồn bằng những đức tính.

Linh hồn mới “thánh thiện hóa” được, chỉ Đạo lý mới “thánh thiện hóa” linh hồn bằng Đạo tính.

Đạo lý dạy cho con người cách sống, sinh hoạt bằng linh hồn, dạy cho cách cầu nguyện bằng linh hồn để cảm ứng được với các siêu linh. Trước đó, dạy cho cách dùng Lương Tâm để thanh tẩy tâm hồn.

Đạo lý dạy cho con người yêu thương linh hồn của tha nhân.

(Tâm hồn con người yêu thương; sự yêu thương đó còn cần đến hình ảnh, đối tượng, nhưng “sự yêu thương của linh hồn” không cần đối tượng hữu hình. Lòng yêu thương đó dấy lên từ sự sinh động vô hình).


(1) Sự châu biến của nhân điện, chỉ toát ra rất mạnh ở đầu não, khi lực của nó tụ về não, do sự mất cảm giác ở nhục thân, và không còn tình cảm rung động bằng khí ở ngũ tạng.

Đã sao chép liên kết!