KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỐ MẠNG CON NGƯỜI LIÊN QUAN ĐẾN QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI

Nguồn gốc của sự sống, sự chết đều xuất nguồn từ Sự Sáng. Tất cả những hệ có Dương và Âm cũng đều từ đó mà ra, như hệ thần kinh giao cảm (hệ động vật), và đối giao cảm (thực vật).

Cả hai hệ đều sinh động liên quan đến vũ trụ, đến Thiên Cơ, Thiên Năng. Cho nên sinh mạng con người có số mạng (số mạng ngắn dài của nhục thân qua hệ khí, huyết, mà mức độ ngắn dài của nó lại do điện, hay là do tư tưởng sinh động trong quá khứ và trong hiện tại).

Hay là, “những gì sinh động một cách tự động không liên quan đến sự chủ động của con người thì nó thuộc về vũ trụ”.

Như vậy, “trong sinh hoạt, có lúc con người thuộc về vũ trụ, có lúc thuộc về con người”.

Như, tim tự động đập (động), khi không có tình cảm hoặc không có cảm giác giác nổi lên (tĩnh). Tự động đập trong trạng thái “Tĩnh” là “động trong tĩnh”. Trạng thái này thuộc về vũ trụ, dù thức hay ngủ.

Tim đập bất thường, khi có tình cảm hoặc tư tưởng nổi lên, là “động trong động”. Trạng thái này thuộc về con người.

Cả hai trạng thái này xuất nguồn từ Sự Sáng. Người thường đang sống, không biết được cái chết của nhục thân.

Muốn biết được cái chết của nhục thân, con người phải ở trong trạng thái chết.

Trải qua trạng thái chết rồi, con người mới phân biệt được sự sống, sự chết của nhục thân do ở bộ phận nào.

Sự sống, sự chết của nhục thân do ở hệ thần kinh đối giao cảm (thực vật) mà chính nội lực trong đó mới là yếu tố quyết định.

Nội lực của hệ thần kinh là điện lực (trong đó tiềm ẩn Sự Sáng sinh động).

Sự tăng giảm của điện lực trong hệ thần kinh này cũng là tăng giảm của sức sống của nhục thân.

Sự ngưng động của điện lực, là sự chết của nhục thân (sự chết thật, hoặc sự chết tạm thời do Trí điều khiển).

Khi nào Trí điều khiển được sự sống, sự chết của nhục thân, lúc đó con người mới làm chủ được sự sống, sự chết của nhục thân.

Trong trạng thái của Thái Cực, chẳng còn Dương, chẳng còn Âm riêng biệt. Sự sống cũng là sự chết, hay là sức sống không còn sinh động nữa, thì sức sống cũng là sự sống. Đối với con người, chính trong trạng thái Hư vô (chơn không), Dương và Âm của Sự Sáng mới hợp nhất, mới trở lại Thái Cực.

Sự sống, sự chết mới hợp nhất để trở thành sự sống của vũ trụ. Sự Sáng Dương và Âm hòa nhập vào nhau để thành Sự Sáng, sự sống cũng là Tuệ vậy, đối với con người.

Đã sao chép liên kết!