KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ KHÁC BIỆT VỀ MỨC LINH THIÊNG VÀ MẦU NHIỆM GIỮA GIỚI TÍNH

Do mức độ khác biệt này, mà mức độ tiến hóa trong đời sống tâm linh có nhanh, có chậm, và về sự tiến bộ trong đời sống tinh thần cũng vậy.

Sự khác biệt về mức linh thiêng và mầu nhiệm do ở sự phát sinh ra các loại cảm giác, các loại dục cảm.

Bởi vì người Nữ có nhiều bộ phận phát sinh ra dục cảm hơn người Nam. Do đó, người Nữ có nhiều dục cảm hơn người Nam.

Nhưng, người Nam, vị dục, thanh dục, thị dục… đa số phát triển hơn người Nữ. Vì vậy, đa số những người nấu ăn ngon và giỏi đều thuộc về Nam giới, kể cả các nghành nghệ thuật như: âm nhạc, hội họa, điêu khắc… đa số danh nhân thuộc Nam giới.

So sánh hai loại dục cảm, là nhục dục cảm và vị dục cảm, thì nhục dục cảm nặng nề hơn vị dục cảm.

Dù nặng nhẹ đến đâu, hai loại dục cảm này cũng che đậy, ngăn ngại sự sinh động của sự linh thiêng và mầu nhiệm. Hay là, khi nhục thân còn cảm giác sinh động, thì Trí liên quan đến cảm giác đó. Vì vậy, Siêu Trí không thể xuất hiện hoạt động được.

Tại sao ta phải tìm cho ra các loại dục cảm đó?

- Người thường coi các loại dụng cảm là thụ hưởng của sự khoái cảm. Và họ muốn sự thụ hưởng đó được kéo dài mãi, và cho đó là hạnh phúc.

Nhưng, đối với người đã nhận rõ được mức thang giá trị của các đời sống, thì dục cảm là sự ngăn ngại của sự tiến hóa của một sinh linh.

Sự khác biệt của một sinh linh với con người thường là ở chổ đó, tức là “một sinh linh muốn tiến hóa đời sống tâm linh phải luôn sống bằng sự linh thiêng và mầu nhiệm, đồng thời thăng hoa chúng.

Người thường chỉ mong thụ hưởng sự khoái cảm của nhục thân, vì vậy khó trưởng thành.

Theo nghĩa này, sự trưởng thành không chỉ căn cứ trên sự phát triển của nhục thân, nhưng dựa trên sự tiến hóa đầy đủ của Tâm và Trí.

Với Tâm, đó là sự can dự của Lương Tâm trong mọi sinh hoạt.

Với Trí, là ứng dụng cái Lý (Thuận lý, Chơn lý, Đạo lý) trong những sinh hoạt. Hay là, có sự can dự của Lý và Trí trong tư tưởng, tức là có sự khôn ngoan và sáng suốt của Lý và Trí trong tư tưởng.

Để hiểu sơn hơn về vấn đề này, thử hỏi nhờ đâu con người trưởng thành?

- Quy định sự trưởng thành trên tuổi tác không thể chuẩn xác được (1), mà nên quy định vào sự vận dụng của Lương Tâm. Nghĩa là, khi nào con người biết vận dụng Lương Tâm trong sinh hoạt, thì người đó mới trưởng thành.

Vì sao?

- Vì Lương Tâm là một bộ phận mà loài người ai cũng có, cũng là nơi con người phân biệt được sự tốt xấu, đúng sai, phải trái. Nó là nguồn gốc của sự Thuận lý, Luân lý, Chơn lý và Đạo lý…

Do đâu mà con người làm sai?

- Do ở sự nhìn ra ngoài, mà chẳng nhìn vào trong. Chẳng kể đến trẻ con, người lớn tuổi thuộc về hàng ấu trĩ, là người chỉ sinh hoạt bằng cảm giác, tình cảm riêng rẽ của chính mình, mà không có sự Thuận lý trong đó.

- Mức độ tiến hóa của con người để được trưởng thành theo sự diễn tiến như sau:

Sai, Trái, Xấu → Đúng → Tốt.

+ Nhìn ra ngoài → sinh hoạt bằng cảm giác và tình cảm cá nhân → Sai, Trái, Xấu → thuộc dạng ấu trĩ.

+ Nhìn vào Lương Tâm, Trí tư duy → Hiểu được Thuận lý → Đúng → thuộc hạng trưởng thành.

+ Sử dụng được Lương Tâm → tìm ra được cái Đẹp, cái Hay trong sự Thuận lý → Tốt → trưởng thành trong sự Thiện.


(1) Người ta quy định 18 tuổi, con người trưởng thành, vậy mà có những người 60, 70, ngay cả đến 80 tuổi vẫn chưa phân biệt được tốt, xấu… và vẫn phạm sự sai trái, xấu xa…

Như vậy, sự quy định phải từ những gì bên trong, mới có thể đúng được.

Đã sao chép liên kết!