KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ LINH THIÊNG VÀ MẦU NHIỆM TRONG CON NGƯỜI SINH ĐỘNG Ở ĐÂU VÀ Ở “THỂ” NÀO?

- Từ “Không sinh ra Có” là hiệu quả của sự mầu nhiệm, nhưng trong đó, tiềm ẩn sự linh thiêng. Trong đại vũ trụ cũng như trong tiểu vũ trụ, phải từ “sự chơn không của Tâm, Trí” mới sinh cái Có, đó là sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Sự linh thiêng và mầu nhiệm sinh động, tiềm ẩn trong Sự Sáng.

Khi Sự Sáng ngưng chức năng báo hiệu, xúc tác của nó ở 3 thể linh thiêng (Huyết, Khí, Điện) thì sự linh thiêng và mầu nhiệm của nó mới xuất hiện.

Đầu, não là nơi chứa mọi sự linh thiêng, và từ đó sinh hóa ra những mầu nhiệm.

Linh thiêng bao gồm: linh khiếu (lổ tròn trên sọ não), linh giác quan, linh căn, linh cảm, linh hồn… tất cả đều ở não. Hay là tất cả những gì linh thiêng, liên quan đến vũ trụ đều sinh động trong não.

Nhưng, thể được chứa trong não, là Sự Sáng. Vì vậy, sự linh thiêng của linh giác quan, linh căn, linh cảm, linh hồn…, đều từ Sự Sáng mà được tạo thành.

Sự mầu nhiệm và linh thiêng liên quan đến sự chơn không của Tâm và Trí.

Với các cõi giới trong con người, “sự chơn không” trong một cõi giới nào, làm tăng lực của nó trong cõi giới đó.

Thí dụ: Tâm chơn không.

Sự chơn không đó làm tăng khí lực, điện lực (tức là thần lực và huyền lực).

Điều này được minh chứng, là ban đêm, khi ngủ, không còn một tâm trạng nào dao động, nên trong trạng thái chơn không của Tâm, nội lực được thu hồi, và tăng dần. Vì vậy, sáng sớm, khi thức giấc, tiếng nói mạnh. (Tiếng nói mạnh, là khí lực trong nhục thân đầy đủ).

Sự chơn không của Tâm làm cho diện mạo được trang nghiêm, lòng mạnh mẽ.

Trái lại, Tâm còn động loạn, thì lòng trở nên yếu đuối.

Lòng mạnh mẽ, hay yếu đuối, do ở “Lực” sinh động, hay là do tình cảm.

Những tình cảm nặng nề, như sợ, giận, lo…, là những lực rất mạnh, có sức tác hại đến sức khỏe của những người có loại tình cảm đó.

Tóm lại, “tình cảm là Lực”, theo phương diện vật lý, nhưng với đời sống tinh thần, tình cảm mang nhiều vẻ đẹp của tâm hồn.

Sự linh thiêng sinh hóa từ sự mầu nhiệm có trong vũ trụ ở cùng khắp mọi nơi, mọi thời gian, chỉ cần Tâm, Tánh trong sáng, thì sự linh thiêng trong Tâm Tánh mới cảm ứng được sự linh thiêng trong vũ trụ mà sinh hóa ra sự mầu nhiệm.

Nhưng làm sao khám phá ra sự linh thiêng và mầu nhiệm trong con người?

- Những sinh hoạt nào thuộc về cá nhân, thuộc hẳn về con người, thì không có sự linh thiêng và mầu nhiệm, như cảm giác và tình cảm cá nhân.

“Còn những gì đã sẵn có sự linh thiêng và mầu nhiệm trong vũ trụ mà sinh động trong con người, thì chúng linh thiêng và mầu nhiệm, như những Lý vô hình, những đạo tính, Đạo Bi v.v…”

Biểu hiện cái Lý bên ngoài, là sự khôn ngoan.

Còn “hành động yêu thương” là biểu hiện của Đạo Bi.

Hay ngược lại, “sự khôn ngoan và hành động yêu thương” chứa đựng sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Muốn cho đời sống luôn có sự linh thiêng và mầu nhiệm, thì sinh hoạt chẳng còn thuộc về bản ngã nữa, mà chúng xuất nguồn từ chơn ngã.

Cũng như, bầu trời chẳng có mây che phủ, ban ngày, ánh sáng mặt trời chan hòa, ban đêm, mắt nhìn rõ tinh tú.

Với con người, linh thiêng là sự sinh động nội tại của các thể trong nhiều trạng thái.

Như ngủ, Tâm Trí không dao động, Huyết và Khí trở nên linh thiêng, nhưng con người không cảm nhận được.

Muốn cảm nhận và cảm ứng được sự linh thiêng, Tâm Trí không dao động trong khi tỉnh thức.

“Linh thiêng là sự sinh động nội tại của các thể”. Hay là, các thể sinh động nội tại mà không dao động, thì nó linh thiêng, hay là sự sống của sức sống của các thể mới linh thiêng.

Mầu nhiệm do con người tạo ra, là kết quả của sự linh thiêng xúc tác bởi Siêu Trí và Tuệ.

Tất cả hai đều ở não bộ. Mầu nhiệm gồm 2 bậc:

Mầu nhiệm gồm 2 bậc

Sự hiện thực của linh thiêng và mầu nhiệm liên quan đến chơn ngã, đến sự tu, luyện, sinh hoạt… đều xảy ra. Nhưng tại sao có những người tu, luyện, mà sinh hoạt có lúc linh thiêng, mầu nhiệm, có khi lại không?

- Những gì còn liên quan đến sinh hoạt của bản ngã, hay là liên quan đến các cõi giới Thân, Tâm, Trí của bản ngã, thì Sự Sáng của Trí không linh thiêng, mầu nhiệm. Vì đó không phải là Sự Sáng của Thuần Trí.

Muốn con người được linh thiêng và mầu nhiệm, thì Trí không nghĩ đến Thân.

Trí không nghĩ đến Thân, thì Phước, Họa chẳng sinh. Thân, lúc đó là Chơn Thân, nên Chơn Phước xảy ra.

Tâm không có tâm trạng, thì Đức và Ác đức chẳng sinh. Tâm, lúc đó là Chơn Tâm, sinh động Chơn Đức, là những đức tính của vũ trụ sinh động trong Chơn Tâm.

Trí chẳng có gì liên quan đến bản ngã để suy nghĩ. Lúc đó, Trí là Chơn Trí, Sự Sáng thuần túy sinh động, cũng gọi là Thuần Trí.

Tất cả 3 cõi giới (Thân, Tâm, Trí) không có gì dấy lên, lúc đó, chỉ có sự linh thiêng và mầu nhiệm sinh động trong con người.

Sự linh thiêng và mầu nhiệm chỉ sinh động trong sự sống (Sự Sáng), không có trong sức sống. Hay là những hiện tượng mầu nhiệm và linh thiêng xảy ra từ sự sống (Sự Sáng).

Với trạng thái nào, những hiện tượng lạ lùng xảy ra ở con người?

- Những hiện tượng đó chỉ xảy ra, khi con người được “Hư vô hóa” hoàn toàn, tức là không còn bản ngã sinh động, ngay cả sự hiện hữu của nhục thân, tuy có, nhưng cũng như tan biến.

Nói cách khác, là không còn một cảm nhận nào về sự sinh động của sức sống nữa, chỉ có một ý thức duy nhất về sự sinh động của sự sống mà thôi. Lúc đó, “sự sống (Sự Sáng) sinh động với tất cả sự linh thiêng và mầu nhiệm trong đó” (1).

Không còn một cảm nhận nào về sự sinh động của sức sống, đó là con người đang trong “trạng thái Hư vô”, chỉ còn sự sống sinh động. Nhưng Trí khôn phải luôn ý thức được trạng thái Hư vô đó, vì trong đó, có những nhân tố vô hình sinh động liên quan đến đời sống tâm linh của con người, đến các cõi giới khác.

Cho nên, muốn chuyển hóa sinh hoạt vào cõi giới siêu nhiên và siêu siêu nhiên, Trí khôn con người phải nhập vào trạng thái Hư vô. Và sau đó mới có những sinh hoạt siêu nhiên.

Nói cách khác, là “trạng thái Hư vô, là bước đầu đưa con người vào sinh hoạt siêu nhiên”.

Chính trong trạng thái này, con người cảm nghiệm được nhiều điều, hiện tượng lạ lùng, vượt qua khả năng của các giác quan.

Người nào thấy được sự mầu nhiệm, đời sống người đó, ngày càng linh thiêng, dùng được các trực giác quan.

Đã có sự linh thiêng trong cuộc sống, con người mới cảm nghiệm được sự mầu nhiệm.

Hai nhân tố (linh thiêng và mầu nhiệm) là nền tảng, hay là nguồn sinh hóa ra công đức của chơn ngã, của người sống bằng đời sống tâm linh có đức tin mạnh. Nó ít xảy ra, hoặc không xảy ra ở người tin vào bản ngã của mình.

Sự kỳ diệu của khoa học ngày nay do sự sáng tạo của Trí khôn, làm cho con người dùng những phương tiện, luôn cả người sáng tạo, tin vào chính mình hơn. Điều đó đưa đến sự tự phụ, kiêu căng. Do đó tính chủ quan càng tăng thêm.

Vì vậy, sự linh thiêng và mầu nhiệm ít xảy ra, do con người kém, hoặc không có đức tin.

Người tụ phụ, thường kém đức tin, và không gặp may, nhưng lại phải đối đầu với nhiều thử thách.

Cũng vậy, ở những thành phố lớn, văn minh, nhiều người theo tôn giáo, nhưng họ học Đạo lý và thực hành Tình thương nhiều hơn là tin vào Đấng tạo hóa, và tin vào sự linh thiêng và mầu nhiệm. Họ hưởng thụ thành quả của họ dưới dạng “Phước”, là sự sung mãn của đời sống vật chất. Vì vậy, những hiện tượng lạ lùng, vượt qua sự hiện thực của Trí khôn con người, không xảy ra ở những nơi đó.

Những việc lạ lùng, phép lạ xảy ra trước nhãn quan con người, từ sự chứng kiến đó mà tâm hồn của họ đã được Thiện hóa rồi. Và họ có đức tin.

Nhưng, cao hơn nữa, là sự linh thiêng và mầu nhiệm xảy ra trong Tâm, Trí con người mang tính mặc khải, như trong siêu kiến, siêu thính (siêu thính, siêu thị), thì linh hồn con người đã được “thánh hóa” rồi, sự thánh thiện bắt đầu sinh động trong sự cảm nghiệm.

Và từ đó, người đó để cho sự thánh thiện sinh động trong mọi sinh hoạt, mọi lúc, mọi nơi. Mà chẳng hề nghĩ đến công đức trong việc làm. Nhưng sự thánh thiện sinh động đó, là công đức vậy.


(1) Sự sống (Sự Sáng) là nguồn sinh hóa ra tạo vật. Từ nguyên thủy, nó không có cảnh giới, cũng chẳng phải là một cõi giới, một thế giới nào.

Vì nó từ “Hư vô” sinh ra Có, nên mới có sự phân biệt về cảnh giới, cõi giới… là những gì tương đối.

Đã sao chép liên kết!