KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ TÍCH CỰC TRONG VÔ NGÃ

Đời sống nội tại, với những sinh động của những bộ phận vô hình trong sinh hoạt xóa tan sự hiện hữu của bản ngã.

Trong sinh hoạt của bản ngã, sự tích cực có cao đến đâu và rất lâu cũng chỉ là tương đối.

Hay là, những gì con người làm ra từ bản ngã chỉ ở vào mức tương đối.

Như trong giáo dục, học vị ngày nay cao nhất là giáo sư tiến sĩ, thạc sĩ v.v… Những người đạt được học vị này còn tiếp tục học hay không?

- Chắc chắn họ vẫn tiếp tục học. Như vậy, những học vị này chỉ tạm thời là cao nhất, không phải là tuyệt đối cao, nhưng chỉ tương đối cao so với sự tiến hóa của Trí khôn trong tương lai.

Đối với mọi điều, sự việc khác, cũng vậy, chỉ tương đối thôi, ngay cả sự Thiện, Ác cũng vậy.

Biết mọi sự đều tương đối đều xuất nguồn từ bản ngã, vì vậy chẳng nên khắc khe, gắt gao nghiêm khắc như trong sự nhận định, trong sự đòi hỏi của sự tuyệt đối của sự hoạt động từ vô ngã mà ra.

Nếu dựa trên tính tuyệt đối mà đánh giá, thì mọi sự, việc phải đạt đến mức hoàn hảo, và luôn hoàn hảo ở mọi thời và ở mọi nơi.

Đối với những người sống với tính Thiện trong xã hội, nếu quan tâm đến sự tích cực trong tính Thiện, khó mà nhận ra được tính Thiện và sự chí thiện, thánh thiện trong sự tương đối hay tuyệt đối.

Sự thánh thiện khác với tính Thiện như thế nào?

- “Thiện là sự lành”. Mọi sinh hoạt đều có tính lành. Sự lành này toát ra từ một bản ngã. Hay là từ một bản ngã toát ra sự lành trong mọi sinh hoạt.

Tính Lành như vậy chưa được gọi là thánh thiện.

Sự thánh thiện không toát ra từ một bản ngã, nó xuất ra từ vô ngã.

Do từ vô ngã (hay chơn ngã), tính thánh thiện toát ra cùng lúc với sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Như vậy, có thể nói: “Tính Lành toát ra trong hành động vừa linh thiêng và mầu nhiệm, đó là sự thánh thiện vậy”.

(Sự kiện này cho thấy rõ, con người không thể theo ý riêng của mình để phong ngôi vị thánh cho nhau. Nhưng, con người tự chứng thực sự thánh thiện của mình trong đời sống với những sinh hoạt và hành động mang tính linh thiêng và mầu nhiệm.

Nhờ tính Thiện, con người có lòng từ bi, có tình thương, nhưng do đối tượng, do hoàn cảnh sinh ra không có tính liên tục, thường xuyên. Có khi là tình cảm hay đức tính luân phiên hành động.

Trong vô ngã, tất cả những đức tính sinh động cùng lúc. Sự hợp nhất của mọi đức tính duy nhất là Đức Bi – một tình thương siêu nhiên tỏa ra tất cả những đặc tính, năng lực của nó cùng lúc như ánh sáng mặt trời chan hòa tỏa ra mọi lúc, mọi nơi.

Vì Đức Bi, xuất nguồn từ vô ngã trong đó sinh động năng lực siêu nhiên, cho nên Đức Bi là một năng lực siêu nhiên sinh động mãi mãi.

Tính tích cực của nó cũng là sự sinh động không ngừng của một năng lực tiên thiên trong vũ trụ, cũng là tình thương vô nguồn gốc thế gian, không do những hình ảnh của thế gian hình thành sẵn có trong sự siêu nhiên và từ bản chất, tính chất siêu nhiên trong con người.

Tính tích cực trong trạng thái vô ngã làm đổi thay tính chất sinh hoạt của bản ngã.

Sinh hoạt có tính chủ quan của bản ngã được chuyển sang sự hồn nhiên và thánh thiện, tức là không tâm trạng trong sinh hoạt, nên lòng trong sáng. Có tâm trạng là có sự dao động của ngũ hành; còn tâm trạng, còn bản ngã.

Tính tích cực trong vô ngã làm cho cuộc sống hồn nhiên, thì cường độ sự xác tín từ Lương Tâm càng cao, nó làm tan biến bản ngã. Nhờ đó, Tâm Trí sáng suốt, thông suốt được cái Lý (là sự thật sinh động trong sự, việc).

Sự thánh thiện sẽ toát ra trong đó, có cả sự linh thiêng và mầu nhiệm. Hay là Tâm Tánh thánh thiện, tự nó thoát ra sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Sự mầu nhiệm của tình thương siêu nhiên trong đời sống tâm linh xóa mọi sự độc, ác, dữ… mà không cần đến sự kiểm soát, chế ngự lấy tính chất độc, ác, dữ, xấu…

Xóa đi mọi nọc độc, ác, dữ mà không cần đến sự cố gắng kiểm soát và chế ngự, cho ta thấy rõ được khả năng tuyệt đối của sự mầu nhiệm trong tình thương siêu nhiên, vô nguồn gốc thế gian.

Tài trí và đức độ trong tình thương siêu nhiên làm cho tha nhân được vui, mừng, sung sướng.

Ngược lại, làm cho người khác khổ sở, khốn đốn, đau thương…, việc làm này cũng biểu lộ tài trí, nhưng tài trí này không có đức độ.

(Khổ tâm, khổ trí… là cái dơ, cái độc của Sự Sáng. Quỷ tính trong Tâm Trí con người làm dơ, độc Sự Sáng.

Sự Sáng bị ô nhiễm, sự sống yếu đi. Khổ tâm, khổ trí là nguyên nhân của mọi sự đau khổ, đau đớn của thân xác.

Đối với thú vật, thì ác thú, mãnh thú làm đau đớn thân xác con mồi bị chúng vồ được. Nó thích thú trong sự đau đớn thân xác của con thú khác.

Người có Tánh này là người Ác).

Đã sao chép liên kết!