KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ TỒN TẠI CÓ THỜI HẠN VÀ VĨNH CỬU

Giá trị của hai sự tồn tại này khác nhau. Trong con người, tính cách quan trọng của nó, liên quan đến sức sống và sự sống trong nhục thân, nhưng lại thuộc về những thể linh thiêng với những đặc thù của mỗi thể.

Mọi sự khám phá những thực thể vô hình, đều do “cái nhìn của Trí khôn” con người, với một hay nhiều mục tiêu, đặt trên sự tham vọng, kỳ vọng hay hy vọng.

Tất cả ba ý muốn này đều tạo ra sự quyết tâm. Có quyết tâm, có tiến hóa. Nhưng quyết tâm trong tham vọng để thụ hưởng, thì hiệu quả của tham vọng sẽ gây tai hại cho người khác. Trái lại, có kỳ vọng hướng về lợi ích tinh thần hay tâm linh của tha nhân, thì sự quyết tâm với sự tự trọng sẽ tạo nên sự tự tin, có ý chí quật cường, có sự tiến hóa.

Tuy nhiên, thực tế của sự khám phá phải căn cứ trên giá trị của thực thể, mà sự quan trọng hữu dụng, là bản tính và tính năng của thực thể đó. Trong con người, đó là sự sống, sức sống và sự chuyển động của sức sống.

Bản tính của:

- Sự sống (Sự Sáng) thì mầu nhiệm (1)

- Sức sống (thể linh thiêng) thì linh thiêng

- Sự chuyển động của sức sống, thì kỳ diệu.

Tính năng (là năng lực của bản tính) của sự sống (Sự Sáng) là năng lực tự tạo lấy năng lực cho nó bằng hai chức năng sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ.

Nguồn năng lực tự tạo này nuôi dưỡng mọi tạo vật vô hình (như Tâm, Trí, Siêu Trí, Tuệ v.v…). Nói rộng ra, nó là một cõi giới ở mức tuyệt đối. Đó là cõi giới không còn cảnh giới - cũng là cõi giới không có cảm giác của nhục thân, không có tình cảm cá nhân của phàm tâm, không có tư tưởng của bản ngã của phàm trí, kể cả không có những cảnh giới trong đó khí thân, điện thân hoạt động.

Sự tồn tại có thời hạn nằm trong sức sống, còn tính vĩnh cửu có trong sự sống, trong năng lực tự tạo.

Con người có loại năng lực này ngay trong cuộc sống của mình, nhưng nó bị những sinh hoạt khác che đậy, vì vậy con người không khám phá ra sự quan trọng của nó, để tiến hóa vào sự vĩnh cửu.

Trong cả hai vũ trụ, “những gì càng sinh động, càng sống lâu”, “Tình thương” không còn đối tượng, cũng vậy, nó càng sinh động, càng sống lâu, vì sự sinh động tạo nên Lực của nó.

Và, khi sự sinh động này trở thành tự động, thì Lực đó cũng trở thành năng lực tự tạo. “Năng lực tự tạo, là sự sống, vừa là sức sống”. Từ sự sinh động của sự sống, hay là từ sự sinh động của năng lực tự tạo, toát ra sự linh thiêng và mầu nhiệm (2).

Hay là, “tính vĩnh cửu của một năng lực tự tạo ở trong dạng chơn không”.

Sự chơn không của bất cứ một bộ phận vô hình nào, hay là sự sống (sự sinh động tự động) của bất cứ một năng lực tự tạo nào cũng đều linh thiêng và mầu nhiệm.

Như Tâm chơn không, nó linh thiêng và mầu nhiệm, là nhờ ở sự sinh động của chính nó.

Đối với Tình thương cũng vậy, khi nó trở thành năng lực tự tạo, Tình thương này toát ra sự linh thiêng và mầu nhiệm trong sự, việc bên ngoài…, gọi là phép lạ.


(1) Ứng dụng trong đời sống: muốn có sự mầu nhiệm sinh động trong cuộc sống, thì sinh hoạt của tiểu vũ trụ phải hoàn toàn điều khiển bằng Sự Sáng (sự sáng suốt của các loại Trí thuần túy).

(2) Con người là một sinh linh vừa linh thiêng và mầu nhiệm, vì trong con người chứa nhiều bộ phận vô hình có sự sống (Sự Sáng), có năng lực tự tạo… Tâm chơn không, Chơn Trí, Tuệ, Lương Tâm, Tánh siêu nhiên, Tánh của vũ trụ v.v…

Khi “Tình thương không có đối tượng” ở vào cường độ cao, được Siêu ý, Siêu siêu ý… khơi động. Sự mầu nhiệm xảy ra như phép lạ.

Đó là hiện tượng vật lý siêu nhiên xảy ra dưới sự hiện thực của một loại năng lượng có cường độ cao.

Đã sao chép liên kết!