KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

ẢNH HƯỞNG VÀ HẬU QUẢ CỦA ĐỜI SỐNG VẬT CHẤT

Tính tích cực hay tiêu cực của đời sống được biểu lộ qua sinh hoạt. Nhưng sinh hoạt và hành động của đời sống, được thể hiện dưới 3 dạng (hữu hình, siêu hình và vô hình).

Đối với đời sống vật chất, tính tích cực được nhận rõ trong những sinh hoạt, và hoạt động hữu hình, liên quan trực tiếp đến nhục thân. Còn sinh hoạt và hoạt động siêu nhiên và siêu siêu nhiên (siêu hình và vô hình) của tâm hồn (Tâm, Trí) và linh hồn (Siêu Tâm, Siêu Trí) thì tiêu cực, không hòa nhịp vào sự tiến hóa đồng bộ của 2 vũ trụ.

Hay là, nó không tạo ra năng lượng tiên thiên trong con người (tiểu vũ trụ) dưới dạng đức tính và đạo tính (1).

Đức tính và đạo tính là năng lực vô hình. Bất cứ một loại lực nào, mà không được luyện tập, vận dụng, chúng không được phát triển, ngược lại, chúng sẽ bị thoái hóa, tiêu hao.

Như vậy, sự tiêu cực của tâm hồn và linh hồn trong đời sống vật chất, càng trở nên tiêu cực hơn.

Những người chỉ lo cho sự khoái cảm, khoái dục của nhục thân, đời sống tinh thần và tâm linh yếu kém, tức là có vẻ mạnh bên ngoài, yếu bên trong:

Mạnh thể lực (2), yếu linh hồn.

Nặng thân thể, nhẹ ý chí.

Tâm hồn (Tâm, Trí), linh hồn (Siêu Tâm, Siêu Trí) là những bộ phận vô hình có chức năng sinh hóa, sáng tạo, khởi phát, nhưng cả hai đều là năng lực, nhưng là nội lực.

Tính tiêu cực biểu hiện, là nội lực yếu, hay là, Tâm và Trí đều yếu kém.

Hậu quả của sự yếu kém của Tâm, Trí (hay là của nội lực) đưa đến sự mơ hồ và hồ đồ của Trí khôn.

Trí hồ đồ: chức năng suy nghĩ kém.

Trí mơ hồ: sức nhớ giảm.

Suy nghĩ không còn nhanh, sức nhớ giảm, mau quên: tuổi thọ chẳng còn kéo dài được bao nhiêu.

Đối với Tâm cũng vậy, nó ảnh hưởng đến sự Nghịch lý và Thuận lý trong một cảm giác:

Cảm giác vô luân sinh ra Họa.

Cảm giác Thuận lý sinh ra Phước.

Cảm giác vô luân sinh ra Họa: nhục dục sinh ra cực khổ cho Thân. Ở tay, do nhục dục phát sinh ở trên. Phần dưới, thì khổ Thân, ở chân.

Cảm giác Thuận lý sinh ra Phước: vì cảm giác đó tốt, đúng, phải… do sự cảm nghiệm từ Lương Tâm loài người.

Ảnh hưởng và hậu quả của đời sống vật chất do sự hấp dẫn của ngoại cảnh, hay là, sinh hoạt do tâm trạng nổi lên, vì ngoại cảnh, thì tâm hồn của cá nhân còn lặn hụp trong đời sống gian trần. Hay là, tâm hồn gian trần không thoát khỏi cõi gian trần.

Đời sống con người tuân thủ, và hoạt động theo một định luật là: ngoài mà sinh động, bên trong kém hoặc ngưng hoạt động, trái lại, bên ngoài ngưng động, bên trong sinh động hay hoạt động nhiều hơn.

Như, ngoại cảnh sinh động, sinh hoạt với tốc độ cao, Tâm Trí bị lôi cuốn ra ngoài, đặc biệt ở những thành phố lớn ứng dụng kỹ thuật cao. Những loại kỹ thuật với tốc độ cao, làm tăng nhanh Trí năng, đồng thời nó sẽ đưa con người vào nền văn minh kỹ thuật.

(Văn minh kỹ thuật hấp dẫn tâm hồn. Sự kỳ diệu của nó làm mất sự linh thiêng và mầu nhiệm con người – Âm thanh, ánh sáng, màu sắc nhân tạo, đưa Tâm Trí ra ngoài.

Tâm Trí bị lôi cuốn ra ngoài, con người lấy gì để làm chủ được bản thân?

Tâm Trí bị ngoại cảnh cám dỗ, bản thể linh thiêng và mầu nhiệm tiềm ẩn sinh động liên quan cảm ứng với “bản thể chung” trong vũ trụ bị gián đoạn. Lúc đó, con người tự khen ngợi, đề cao chính mình.

Hay là:

Nếu sống hoàn toàn bằng ngoại cảnh do sự kỳ diệu của nền văn minh kỹ thuật, con người tự bóp nghẹt sự sinh động của đời sống tâm linh.

Lòng Đại Bi xuất nguồn từ đời sống tâm linh. Nếu đời sống tâm linh không sinh động, thì lòng Đại Bi cũng ngưng sinh động. Đại Ác thay thế, đại họa tất phải xảy ra từ Trời, từ Đất, và từ con người với tư tưởng sát nhân hàng loạt, hơn nữa, là tư tưởng diệt chủng).

Đời sống vật chất trong nền văn minh vật chất, văn minh kỹ thuật ở mức cao, tạo sự vui thích và sự bất an cho con người.

Xã hội trong nền văn minh này có một tổ chức với nhiều cơ cấu phức tạp, tinh vi. Nhưng con người có quá nhiều việc, nhu cầu. Chúng luôn nối tiếp, đưa con người vào vòng lẩn quẩn, biến đổi như ảo vọng, tâm hồn luôn bất an.

Cảm nhận được điều này, nhiều người chỉ phiền trách, nhưng không can đảm để tự mình đổi thay, và sống giản dị hơn trong thực tại với tâm hồn bình an.

Đời sống vật chất, trong một xã hội như vậy, tạo cho con người quá nhiều ước vọng. Nhưng ước vọng trong tương lai là ảo vọng.

“Sở hữu” vật vô thường, hay ước vọng để có vật vô thường, cũng là ảo vọng vậy.

Nhu cầu và sự việc tiếp diễn mãi không ngừng, lôi cuốn theo cảm giác và tình cảm, sự linh thiêng và mầu nhiệm bị mất đi.

Bình thường, bốn thể linh thiêng trong vũ trụ lúc nào cũng sinh động. Nhưng khi cảm giác và tình cảm cá nhân nổi lên, thì Huyết và Khí trong cá nhân đó toát ra sự đặc thù của chúng – Hay là, sự đặc thù của chúng tách cá nhân đó ra khỏi sự linh thiêng và mầu nhiệm của vũ trụ.

(Đặc thù ở Tâm Trí của mỗi cá nhân, nhưng cái chung thì ở Tánh loài người).


(1) Đạo tính là tính của vũ trụ sinh động trong 2 vũ trụ tạo thêm năng lực cho vũ trụ, luôn cả Phước, Đức, Đạo, và duy trì mãi tính kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.

(2) Lực sĩ có sức mạnh của ý chí tinh thần, tạo nên thể lực.

Đã sao chép liên kết!