KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

KHÔNG KHÍ

Là thể quan trọng, chính yếu của sự sống của nhục thân. Con người có thể nhịn ăn, nhịn uống trong một thời gian dài, nhưng không thể không thở. Chỉ vài phút không có không khí ra vào, cơ thể sẽ phải chết (trừ ra những người biết điều khiển hệ thần kinh thực vật để thở bằng da, bằng lổ chân lông…).

Không khí là nhân tố quan trọng để hình thành khí thân, với sự xúc tác của nhân điện và thể sáng vào nó.

Sự xúc tác của hai thể nhẹ và có cường độ cao vào ngũ tạng, sinh hóa ra ngũ tạng khí và tạo ra tình cảm. Và chúng trở nên năm loại tình cảm chính là vui, mừng, giận, lo, sợ…

Sự tuần tự sinh hóa từ tạng trên đi xuống tạng dưới là: Phổi, Tim, Gan, Tỳ, Thận…

Vui: sinh ra từ sự sinh động của Phổi (phế khí).

Mừng: từ Tâm khí (Khí ở Tim).

Giận: từ Can Khí (Khí ở Gan).

Lo: do Tỳ khí (Khí của Tỳ).

Sợ: từ Thận Khí (Khí của Thận).

Năng lượng (không khí) hấp thu vào cơ thể không đồng nhất ở mọi người. Do đó, sự sinh hóa của tình cảm ở mỗi cá nhân không cùng một thời gian. Hay là trạng thái của sự dao động của Tâm ở mỗi người không giống nhau.

Như vậy, sự biến đổi từ “Tánh hồn nhiên” sang “Tâm”, hoàn toàn khác nhau ở mỗi cá nhân, mà một trong những nhân tố chính yếu là môi trường nhân sinh. Nơi nào, con người sử dụng nhiều Trí và Tâm trong sinh hoạt, thì sự biến đổi từ “Tánh hồn nhiên” sang Tâm càng nhanh. Như, các vùng xa xôi, hẻo lánh…, trẻ thơ duy trì được lâu “Tánh hồn nhiên”. Trái lại, ở thành phố đông đúc, sinh hoạt nhiều bằng Tâm, Trí…, trẻ thơ mất nhanh “tánh hồn nhiên”.

Về sinh lý, không khí được đưa vào cơ thể, hấp thu bởi ngũ tạng, sinh hóa ra ngũ tạng khí, góp phần tạo nên nội khí, chân khí.

Đã sao chép liên kết!