KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

LINH HỒN XUẤT HIỆN TRONG HOẠT ĐỘNG

Linh hồn xuất hiện trong hai trạng thái “Tĩnh” và “Động” với sự thụ động hay chủ động của con người.

- Trạng thái “Tĩnh”: linh hồn xuất hiện hay toát ra lúc nhục thân chết. Hay, lúc nhục thân ngủ.

Đây, là sự xuất hiện mang tính thụ động của con người.

- Trạng thái “Động”: linh hồn xuất hiện trong khi tỉnh thức.

Con người chủ động điều khiển mọi sinh hoạt, làm ngưng động tất cả hoạt động của tâm hồn, khi ngũ giác quan ngưng thu nhận những tín hiệu bên ngoài.

Hay, chủ động trong khi luyện tập, điều khiển hai hệ khí, huyết ngưng chuyển động, chỉ còn lại sự sống trong 2 thể đó sinh động, tức là nhân điện và Sự Sáng tiềm ẩn sinh động trong Khí và Huyết được tụ về não, thì linh hồn xuất hiện và hoạt động.

Với người bình thường, ban ngày tâm hồn hoạt động, về đêm, tâm hồn ngưng mọi dao động, trong giấc mộng linh hồn hoạt động.

Vì vậy, ban đêm là thời gian thuận tiện để cho linh hồn cảm ứng với các sinh linh không còn sống bằng nhục thân.

Hiện tượng này biểu lộ Sự Sáng của Trí được chuyển sâu vào trong, về não bộ, được chuyển sang chức năng của Siêu Trí, lúc đó con người đang sinh hoạt trong cõi siêu nhiên.

Hay là, “khi linh hồn hoạt động, thì con người không còn buồn ngủ nữa”, hoặc là “khi Siêu Trí hoạt động, con người luôn tỉnh thức và ý thức được trong khi nhục thân đang ngủ, nghỉ”.

Nói thêm rằng: “khi Sự Sáng của những chức năng của Trí được chuyển sâu vào trong, thì con người sinh hoạt trong cõi siêu nhiên”.

Loại sinh hoạt này liên quan đến các phương pháp tu, luyện là:

Chỉ cần linh hồn xuất hiện, 3 trực giác quan tự động hoạt động ngay, không cần luyện tập từng mỗi giác quan.

Muốn linh hồn xuất hiện, hoạt động, thì tâm hồn phải ngưng động.

Khi tâm hồn cách ly với thế giới bên ngoài (ngoại cảnh) (1), và không còn bị rung cảm bởi thế giới bên ngoài và nội tâm nữa, lúc đó linh hồn mới hoạt động được.

Lúc linh hồn hoạt động, con người sống trong sự bình an, động tác thanh thoát, và nhẹ nhàng trong hơi thở.

Hơi thở nhẹ nhàng biểu lộ điều gì?

- Hơi thở nhẹ nhàng là dấu hiệu của chơn thân đang xuất hiện trong nhục thân, hay là, không có sự hiện hữu của cảm giác và tình cảm đang sinh động, hay đang dao động mạnh.

Hơi thở nhẹ nhàng của chơn thân (2) chỉ là sự hô hấp tự động của nhục thân.

Trái lại, hơi thở nặng nề là sự dao động mạnh của cảm giác và tình cảm. Sự dao động này do ngũ khí của các tạng gây ra, khiến cho hơi thở nặng nề, không phải là không khí được hô hấp.

Hơi thở nhẹ nhàng của chơn thân là không khí được nhục thân hô hấp với sự hoạt động của linh hồn hay chơn tâm, nuôi dưỡng mọi tế bào, nên nhục thân được khỏe mạnh.

Hiện tượng linh hồn hoạt động được, khi nó đủ sức toát ra khỏi tâm hồn, tương tự như mầm của hạt đủ sức vươn lên khỏi mặt đất, tiếp xúc với không khí, nắng, gió, mưa… và lớn dần để trở thành cây cỏ…

Cũng vậy, khi linh hồn và điện thân hoạt động trong giấc mộng, thị kiến hay phân thân, linh hồn đó mới tiến hóa, tăng thêm năng lượng qua sự thu hút những huyền lực có trong thế giới siêu nhiên.

Sự tiến hóa của linh hồn trong sinh hoạt của điện thân giống như sự phát triển của tâm hồn (Tâm, Trí) nhờ vào các giác quan của nhục thân, hoặc nó tự phát triển qua những chức năng của nó, mà không cần đến nhục thân, Tâm Trí cũng có thể tiến hóa.

Mọi sinh hoạt của con người được bao gồm trong hai trạng thái ngủ và thức, trong đó linh hồn có thể hoạt động được.

Ngủ: nhục thân ngủ, nhưng trước đó, bên trong, khí thân hay điện thân đã hoạt động rồi, nhờ vào sự tan biến của tâm trạng, cảm giác và tư tưởng của bản ngã, nhưng Trí vẫn tỉnh thức. Sự Sáng sinh động trong khi nhục thân ngưng động, giúp cho điện thân và linh hồn toát ra khỏi nhục thân và hoạt động được trong thế giới siêu nhiên.

Thức: Tinh thần tỉnh thức nhưng nhục thân như trong trạng thái ngủ, tức là không còn tâm trạng và cảm giác sinh động, thì linh hồn có thể hoạt động và cảm ứng được với những hiện tượng và trạng thái siêu nhiên.


(1) Những người ẩn tu, các dòng tu kín… cách ly với thế giới bên ngoài, không phải là họ tự giam mình trong tu viện. Sự cách ly với ngoại cảnh đạt đến mức hoàn toàn, khi tâm hồn không còn một hình bóng của thân nhân, của những gì liên quan đến bản ngã nổi lên…, lúc đó linh hồn mới hoạt động được, đời sống đã siêu thoát khi nhục thân còn sống.

(2) Bước đầu của tọa thiền, hay là trước khi tọa thiền, và muốn cho công phu có kết quả, người tập phải có hơi thở nhẹ nhàng, hay là không còn sự rung động của cảm giác và tình cảm, hoặc ảnh hưởng còn lưu lại của sự rung động đó.

Nếu ảnh hưởng còn tồn tại, không nên tọa thiền. Muốn tọa thiền, trước hết, Tâm phải chơn không.

Hơi thở của chơn thân còn nhẹ nhàng hơn cả hơi thở của một người đang ngủ ngon.

Đã sao chép liên kết!