KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ KHOÁI, LẠC TRONG HIỆN SINH CỦA ĐỜI SỐNG TÂM LINH

Đời sống tâm linh là đời sống của đạo nhân vừa xuất thế, vừa nhập thế.

Đạo nhân luôn sống trong hiện tại, sống bằng sự hiện sinh của sự sinh động của vũ trụ đúng theo sự sinh hóa, chuyển hóa và tiến hóa trong sự lạc quan.

Sự hiện sinh của Đạo nhân sống bằng 3 sự lạc quan của 3 đời sống Thân, Tâm, Trí, 3 đời sống liên quan đến đời sống vật chất, tinh thần và tâm linh.

Sự lạc quan này sinh động trong ba thời hạn của sức sống của Thân, Tâm, Trí. Nó là nền tảng của mọi sinh hoạt của đời sống tâm linh.

Muốn tiến bộ trong một ngành, một khoa học nào, người ta cần rõ nguyên tắc, thấu triệt được nguyên lý của nó.

Muốn tiến hóa trong đời sống, giá trị của mỗi đời sống cũng phải được nhận định rõ. Và giá trị của mỗi đời sống khác nhau nhiều. Nhưng điều chính yếu, là khám phá ra sự lạc quan và sống bằng sự lạc quan trong mỗi đời sống, trong sự luân phiên sinh hoạt của Thân, Tâm, Trí.

Những gì liên quan đến nhu cầu của Thân thì cần thiết và có sự khoái cảm; đến nhu cầu của Tâm là Lạc trong sự cao thượng và sự cực lạc của Trí (Siêu Trí, Siêu Siêu Trí).

Hay là:

Đời sống vật chất thì cần thiết (1).

Đời sống tinh thần thì cao thượng.

Đời sống tâm linh thì mầu nhiệm.

Ngược lại:

Sự cần thiết cho thân thể.

Sự cao thượng cho tâm hồn.

Sự mầu nhiệm cho linh hồn.

Sự cao thượng mà không sinh động, thì sự cao thượng không tăng tiến được.

Sự mầu nhiệm không sinh động, thì sự mầu nhiệm không được bén nhạy, tăng tiến.

Về nhu cầu cần thiết cho thân thể chỉ cần ở mức vừa đủ.

Nhưng sự cao thượng phải luôn được tăng tiến, nhưng sự cao thượng của con người ở đâu để làm cho nó sinh động?

- Sự cao thượng của con người toát ra từ những đức tính. Nó là sự kết hợp của Lương Tâm và Trí con người.

Con người sinh hoạt thường xuyên bằng đức tính, thì sự cao thượng luôn hiện hữu trong sinh hoạt.

Nhưng trong Lương Tâm có sự tác động, quan phòng của Thiên Tuệ, Thiên Tánh, do đó sự cao thượng mới biểu lộ được sự siêu việt.

Khi sinh hoạt biểu lộ tính siêu việt thường xuyên, đó là đời sống của một chơn ngã.

Khi một người đã sống bằng chơn ngã, chơn Đạo, người này không quan tâm đến việc làm để tạo nên Phước, Đức nữa, nhưng trong đời sống lúc nào cũng hưởng được chơn Phước, chơn Đức.

Đây không còn đời sống của một con người bình thường, mà là đời sống của tiểu vũ trụ hòa nhập với đại vũ trụ, với sự sinh động của vũ trụ là Thân (chơn Thân) gắn với Thiên Năng, Tâm (chơn Tâm) với Thiên Cơ, Trí (chơn Trí các loại) với Thiên Lý.

Thân là chơn thân gắn với Thiên Năng.

Tâm là chơn Tâm gắn với Thiên Cơ.

Trí là chơn Trí gắn với Thiên Lý.

Đây là đời sống xuất thế, nhưng trong nhập thế, người sống bằng đời sống tâm linh tiếp xúc với đời sống xã hội sẽ vận dụng những gì trong việc xử thế?

- Dùng Lương Tâm trong việc xử thế, trong đó có sự công bằng (2) và cao hơn là tình thương.

(Khi con người dùng Lương Tâm, thì Trí quan sát, Trí suy nghĩ hướng vào trong để tìm cái Lý…, hay là hồi quang vào một đối tượng vô hình. Nhờ đó Trí thông minh tăng sự sáng suốt và trí năng, hay là Sự Sáng, sự sống trong sức sống tăng).

Lương Tâm sinh động thường xuyên trong sinh hoạt, sự mẫn cảm càng bén nhạy, “tình người” càng tăng (tình cảm của loài người trong chơn ngã tăng), nên cho những người sống đời sống tâm linh đắc “Đạo Nhân”.

Hay là, “Đạo nhân” xuất nguồn từ Lương Tâm, “Đạo” nào cũng liên quan đến Thiên Tuệ, Thiên Tánh.

Như vậy, “trong Đạo Nhân có Thiên Tuệ, Thiên Tánh sinh động trong tình Người”.

Đây cũng là “sự đắc nhập của con người vào sự sinh động của Thiên Tuệ, Thiên Tánh qua bộ phận mầu nhiệm và vô hình là Lương Tâm”.

- Dùng Trí trong sự tiến hóa con người, là dùng Trí quan sát, Trí suy nghĩ… nhìn vào Lương Tâm để tìm ra sự cao thượng, siêu việt, sự mầu nhiệm.

Nhờ ở những điều đó, đạo nhân có thể giáo hóa con người (3) nhờ ở sự cảm ứng, cảm nghiệm với các loại năng lực bằng Sự Sáng (sự sống) thuần túy của Trí, Siêu Trí, Tuệ vào những chức năng của vũ trụ mà giác ngộ được Lý, Vận, và những chuyển động trong đó.


(1) Nhu cầu ăn, ở, trang phục thích hợp với thời tiết cần thiết cho thân thể. Sự thặng dư quá nhu cầu, và tiện nghi quá mức cần thiết đưa đến xu hướng thọ cảm về sự khoái cảm và dục cảm… tạo thành nền văn minh vật chất. Nó làm lu mờ sự cao thượng của đời sống tinh thần, và làm mất đi sự mầu nhiệm của đời sống tâm linh.

(2) Sự công bằng dùng cho những người cố chấp, có định kiến, tâm địa hẹp hòi, còn nhiều thú tính (độc, ác, hung dữ…), chưa có lòng tha thứ.

Những điều này được bộc lộ ra sinh hoạt bên ngoài bằng cái Tôi.

(3) Người đời rất khó chấp nhận những điều mới lạ, nếu như những điều này không cao hơn những điều họ suy nghĩ, hay không trổi vượt hơn những gì mà họ đang sử dụng.

Đã sao chép liên kết!