KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ THAY ĐỔI HƯỚNG SỐNG VÀ SINH HOẠT

Khi con người sống bằng cảm giác, tình cảm hoặc bằng tư tưởng, thì hướng sống và sinh hoạt đã khác rồi.

Chỉ riêng một bộ phận có nhiều chức năng như Trí, sinh hoạt thường xuyên bằng chức năng quan sát, hoặc chỉ tập trung vào sự nhớ, hay vận dụng nhiều chức năng suy nghĩ, thì mỗi người đã có tính cách và tập quán khác nhau.

Cùng một quy luật, hướng nhìn ra ngoài và vào bên trong của Trí khôn thay đổi hoàn toàn hướng sống và sinh hoạt theo qui định của sự tiến bộ và tiến hóa, đó là Đời và Đạo.

Đời: nhìn ra.

Đạo: nhìn vào.

Nhìn ra:

- Bản ngã cá nhân càng lớn,

Chơn ngã càng nhỏ.

- Bản ngã luôn hoạt động,

Chơn ngã biến mất.

Nhìn ra:

- Tâm, Trí (tâm hồn) hoạt động, Linh hồn ngưng động. Trái lại, tâm hồn ngưng động, linh hồn hoạt động.

- Tâm hồn hoạt động, nên vướng bận sự việc của thế gian. (Tâm trạng nổi lên, Trí mờ mịt, sự, việc giải quyết không thỏa đáng, vì thiếu sự sáng suốt.

Nhìn vào:

- Bản ngã cá nhân nhỏ và dần dần tan biến, Chơn ngã hoạt động.

- Chơn ngã luôn hoạt động, bản ngã biến mất.

Nhìn vào:

- Linh hồn hoạt động, tâm hồn tan biến, chẳng còn vướng bận việc thế gian. Thấy rõ được Lý của sự, việc, giải quyết thỏa đáng theo sự Thuận lý.

“Đời” đưa đời sống con người vào vạn nẻo, “Đạo” quy về “một”.

Sinh hoạt của bản ngã càng phân tán, sức sống của con người càng yếu đi.

Sở dĩ con người yếu đuối, vì con người sống bằng cảm giác, bằng tình cảm.

Cảm giác, tình cảm… thuộc về cá nhân nên con người yếu. Lòng vị kỷ càng nhiều, sự yếu đuối càng tăng. Và yếu hơn nữa, vì chúng trở thành Dục.

Nếu tình cảm và cảm giác dựa trên ý chí, lòng yêu thương xuất nguồn từ sự vị tha (vì tha nhân), con người sẽ trở nên mạnh mẽ, can đảm.

Hơn nữa, nếu con người sống bằng Lương Tâm sinh hoạt sẽ trở nên mạnh mẽ, kiên cường vì luôn sống bằng Lý (Thuận lý, Chơn lý, Đạo lý).

“Lý” sinh động mãi mãi trong thể sáng của vũ trụ.

Những gì thuộc về vũ trụ mà con người biết dùng trong sinh hoạt, con người đó trở nên mạnh mẽ, lành mạnh và chẳng sai lầm.

Hay là, khi nào con người dùng “Lý” thường xuyên trong sinh hoạt, thì chẳng phạm sai lầm.

“Dùng Lý”, là có sự can dự của Trí suy nghĩ và Lương Tâm.

Khi Trí suy nghĩ và Lương Tâm hoạt động (1), thì Trí thông minh tiến hóa, và con người mới làm chủ lấy được mình được (tự chủ, tự cường và tự do).

Ngày nay, Trí suy nghĩ nhiều, nhưng vắng bóng Lương Tâm, tâm hồn con người trở nên yếu đuối ở nơi nào nền văn minh vật chất chiếm ưu thế.

Tại sao?

- Vì văn minh vật chất tạo nhiều tiện nghi, làm tăng sự khoái cảm cho nhục thân. Dần dần sự khoái cảm biến đổi con người trở nên dục cảm (lòng ham muốn của cảm giác, sự thích thú trong cảm giác tăng lên).

Dục cảm tăng, tâm hồn (Tâm Trí) yếu đuối, vì dục cảm có sức quyến rũ, cám dỗ rất mạnh, khiến tâm hồn phải đam mê.

Tâm hồn đã đam mê, nó trở nên yếu đuối, mặc dù thân thể vẫn khỏe mạnh.


(1) Trong Lương Tâm con người, Thiên Lý luôn được tác động bởi Thiên Tuệ. Do đó, con người dùng Lương Tâm, được quan sát và phòng vệ bởi “Tạo hóa”, cho nên tâm hồn trở nên lành mạnh.

Mọi Lý sinh động trong Lương Tâm, phương thức xét mình là dùng Lương Tâm trong sinh hoạt.

Phương thức này cường hóa sự tự chủ của con người. Và mọi sinh hoạt toát ra “sự chân chính, cái Hay và vẻ Đẹp” của nó.

Đã sao chép liên kết!