KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

VẬN DỤNG NHỮNG CƠ QUAN VÔ HÌNH

Sự hiểu biết của Trí khôn tiến bộ nhanh nhờ ở sự so sánh và sự vận dụng những chức năng nào có thể giúp cho Trí thông minh phát triển nhanh và ít tốn thời gian để học hỏi.

Cũng vậy, các phương pháp, phương thức, công thức, phương tiện… không cùng một hiệu quả, tức là có nhanh, có chậm. Nhưng, càng ngày, chúng được cải tiến thêm, hoàn chỉnh hơn. Dù vậy, sự vận dụng nhắm vào hiệu quả của chúng không thể không có sự so sánh, để cho mình có được một niềm tin vững chắc. Nếu không, sẽ nẩy sinh ra sự nghi ngờ, làm cho Trí khôn trở nên hồ đồ, và cản trở niềm tin.

Với người có ý thức tiến bộ, sự vận dụng luôn nhắm vào những gì có hiệu quả nhanh của thời đại đó. Nếu không, con người sẽ thái hóa do sự tiến triển của sự sáng tạo của tương lai, tức là người không ý thức được sự tiến bộ, “Trí độ” dừng lại ở một thời điểm, không theo kịp sự tiến triển của sự sáng tạo, người đó sẽ thái hóa.

Ý thức được sự tiến hóa cao hơn ý thức tiến bộ, vì nó liên quan đến những cơ quan vô hình mà mỗi cơ quan có đặc thù tiến hóa khác nhau do sự sinh hóa không cùng một lúc.

Như Tánh vũ trụ tiến hóa và nhiều đặc thù hơn Tánh siêu nhiên. Và Tánh siêu nhiêu có chức năng và cấu trúc phức tạp hơn Tánh hồn nhiên.

Chức năng và cấu trúc càng phức tạp khó nhận, biểu lộ tinh hoa của sự tiến hóa trong những cơ quan vô hình như vậy.

Loài người tuy đông, nhưng chỉ một số ít, ý thức được mức tiến hóa của sự sinh hóa, để có thể vận dụng một cách hữu hiệu những cơ quan vô hình được sinh hóa sau, nhưng có khả năng ưu việt.

Trí được sinh ra từ Thân và Tâm, nhưng đa số dùng Tâm nhiều hơn Trí, hay là để cho Tâm hoạt động nhiều hơn Trí. Bởi vì Tâm là một trong những yếu tố tạo nên bản ngã nhanh hơn những cơ quan vô hình khác.

Điều này cũng dễ nhận, là những sáng tạo từ Trí con người, ngày nay còn tồn tại như di tích không nhiều so với sự sinh động của tình cảm và tâm trạng của mỗi cá nhân.

Sự sinh động của tình cảm và tâm trạng được người coi đó như sinh hoạt chủ yếu của đời sống, nếu chúng không xuất hiện trong sinh hoạt, thì lẽ sống cũng không còn nữa. Mẫu người này chiếm đa số, đời sống của họ chỉ tiến lên ở sự vận dụng của Trí, rồi lại thoái xuống ở sinh hoạt của Tâm. Bản ngã được tạo nên, khó lay chuyển. Có người suốt một cuộc đời chỉ dùng đến Tâm. Trí, hành động theo ý muốn của bản ngã với sự chủ quan, và may rủi luân phiên xảy đến, vui sống và chịu đựng, tự an ủi, coi những điều xảy ra cho một số phận đã được an bày.

Sự suy nghĩ này trái với luật tiến hóa là những gì có thể tiến hóa mình cần được nhắc nhớ lại, tức là những suy nghĩ có thể tiến hóa được con người cần phải nhớ lại, nhắc lại để tiến hóa mình, và cả tha nhân. Nhưng, những người sống, sinh hoạt bằng Tâm luôn nhớ lại tâm trạng và hiệu quả do tâm trạng tạo nên. Vì vậy tính chủ quan càng trở nên vững chắc.

Thiếu tính khách quan trong đời sống, sinh hoạt của tính chủ quan sẽ trở nên nhàm chán. Hơn nữa, có người suốt đời vẫn khổ tâm, chỉ vì quan trọng hóa sự việc vô thường.

Tính khách quan nhìn vào trong mới thấy rõ sinh hoạt của bản ngã, hóa giải được sự can dự của tính chủ quan, mà một cơ quan vô hình luôn sinh động tính khách quan, là Lương Tâm.

Hay là, Lương Tâm luôn mang tính khách quan điều chỉnh tâm hồn con người sinh hoạt theo sự Thuận lý, thay đổi bản tính của bản ngã – một tạo vật vô hình chứa đựng mầm móng của bệnh tâm lý.

(Bệnh ở nhục thân do vi trùng gây ra làm đau đớn cơ thể. Nhưng còn một thứ bệnh khác nghiêm trọng hơn, làm tâm hồn (Tâm Trí) con người thống khổ… mà không một loại thuốc nào chữa khỏi.

Đó là bệnh: “Lớn bản ngã”).

Lương Tâm có vô số đặc thù của nó toát ra từ Thuận lý. Nếu người nào biết vận dụng nó, cuộc sống đổi thay một cách nhanh chóng, từ bất hạnh, phiền não chuyển tức khắc sang đời sống hạnh phúc và vui vẻ… chỉ cần ứng dụng một trong những đặc thù của nó, ảnh hưởng rất lớn lao, như “sự khôn ngoan và sức mạnh của nó”, hay là “sức mạnh của sự khôn ngoan” xuất nguồn từ Lương Tâm, ta sẽ thấy một hiện tượng khác thường.

Sự khôn ngoan, bình thường chưa được biểu lộ ra, ta không thấy được sức mạnh của nó.

Khi nó được đưa ra trong sự sáng tạo, trong tác phẩm, công trình, phong trào, chương trình văn hóa, văn nghệ, thể thao, thể dục v.v… với cái hay, điều lạ cùng với sự hưởng ứng và tham gia của khán giả, quần chúng… ta mới thấy được sức mạnh của nó.

Sự tham gia rất tích cực và sống động trong đó, vì mọi người đều cảm thấy vui, thích…

Đây là một loại sức mạnh, nhưng là sức mạnh tinh thần.

Nói gọn lại: “sự khôn ngoan là một sức mạnh tinh thần được nhiều người hưởng ứng, khi nó được biểu lộ trong sự sáng tạo”.

Đã sao chép liên kết!