KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

Ý VÀ HÀNH ĐỘNG

Khi trẻ thơ không sống hồn nhiên, là chúng bắt đầu có tâm trạng. Và tâm trạng là nền tảng của sự hình thành bản ngã.

Bản ngã và tâm trạng đưa con người vào đường Thiện hoặc Ác.

Nếu có sự hướng dẫn và kiềm chế của Đạo lý (1), và con người chấp nhận nó, đời sống sẽ hướng về đường Thiện. Nhưng, nếu theo tham vọng, dục vọng của bản ngã, chắc chắn, con người sẽ đi vào nẽo Ác.

Bản ngã và tâm trạng đưa con người vào đường Ác như thế nào?

- Vì coi trọng cái Tôi (bản ngã), hay vì sợ mất danh dự, con người bắt đầu.

- Chối.

- Chối đưa đến Dối (nói dối).

- Dối tăng dần lên Gian.

- Gian chuyển sang Xão (gião). Đến đây con người nghĩ ra chước, mẹo để lừa người.

- Xão trá đưa đến quỉ quyệt. Ở mức này, trí khôn con người lập mưu, bẫy người.

Tâm địa chung của Ác nhân, là lén lút, không dám công khai, lời nói tránh né.

Tinh thần yếu đuối. Nếu cần tự vệ, ác nhân trở nên liều lĩnh.

Ý và hành động của trẻ thơ xảy ra như thế nào?

- Bình thường, hành động của trẻ con xảy ra ngay sau ý, tức là hành động theo ý mình.

Ý → hành động → hậu quả

Đối với người trưởng thành, con người có ý, sau đó suy nghĩ, rồi hành động.

Ý → suy nghĩ → hành động

Nhưng sự suy nghĩ có thể Thuận lý hay Nghịch lý.

Nếu suy nghĩ Thuận lý thì:

Ý → suy nghĩ Thuận Lý → hành động → hậu quả (Tốt, Đúng, Phải)

Nếu Nghịch lý, thì:

Ý → suy nghĩ nghịch lý → hành động → hậu quả (Xấu, Sai, Trái)

Như vậy, thời gian tồn tại của thành quả do sự đánh giá, lựa chọn… theo ý và hành động của mỗi người.

Điều này cần đến sự trưởng thành của Lý, Trí trong sự sử dụng sự tự do, nếu không nó sẽ gây ra tai hại cho tha nhân, và luôn cả cho chính người sử dụng nữa.

Có nhiều cha mẹ cho con cái tự do quá sớm, khi chúng chưa tự chủ được sự đòi hỏi, sự cám dỗ của Thân, Tâm, Trí, chưa phân biệt được rõ Tốt, Xấu; Đúng, Sai; Phải, Trái…, thì sự tự do đó chỉ đem lại tai hại cho con cái.

Nếu con người được tự do, mà tự chủ được mọi sinh hoạt một cách Tốt, Đúng, Phải, người đó mới thật trưởng thành.

Thật sự, đây là sự trưởng thành của Trí và Lý trong con người.

So sánh các loại tự do đem ra sử dụng ở mỗi lứa tuổi, ở mỗi người, thì sự tự do trong sự hồn nhiên của trẻ thơ là đáng yêu và dễ thương nhất. Vì sao?

Vì sự hồn nhiên của trẻ thơ mang tính thực tại, không định kiến, cũng chẳng có hậu ý trong hành động. Trẻ hưởng được sự Vui, Thích, vì mọi điều mà giác quan thu nhận đều mới và lạ.

Những gì mới và lạ đều gây thích thú cho con người, nhất là trẻ thơ. Vì vậy, đời sống của chúng luôn lạc quan.


(1) Đạo lý của Chơn Đạo, Chánh Đạo luôn khơi dậy sự sinh động của Lương Tâm, và dùng Lương Tâm để hướng dẫn, hướng thiện mọi sinh hoạt của con người (tư tưởng, lời nói, việc làm).

Nếu không có sự can dự của Lương Tâm, đó không phải là Chơn Đạo, Chánh Đạo, mà chỉ là nhãn hiệu của Tà giáo.

Huấn giáo, huấn lệnh giúp cho con người tốt, đúng, mà không khơi động Lương Tâm, chúng chưa được gọi là Đạo lý, nhưng cũng tốt cho đời sống.

Đã sao chép liên kết!