KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

CHỦ ĐỘNG TẠO SỰ LẠC QUAN TRONG ĐỜI SỐNG

Hướng ra ngoài, sự cám dỗ của khoái cảm lôi cuốn tâm hồn của con người vào sự thụ động, vào sự phiền não. Chúng là hậu quả của sự khoái cảm, dục cảm. Nếu chúng mang tính vô luân con người sẽ dấn mình sâu vào tội lỗi mà không hề hay biết, vì coi đó là niềm hạnh phúc, niềm vui.

Con người phải có niềm vui trong đời sống, nhưng cuộc sống phải được quan niệm như thế nào, và làm sao nhận ra được cái vui?

- Nếu ai quan niệm và hiểu rõ được đời sống con người là sự diễn tiến của sự tiến hóa từ đời sống vật chất sang đời sống tinh thần và tâm linh, thì sinh hoạt phải đổi thay từ sự hưởng thụ cảm giác bên ngoài của nhục thân vào bên trong với những niềm vui của sinh hoạt bằng đức tính của đời sống tinh thần và sinh hoạt bằng đạo tính của đời sống tâm linh.

Chỉ có cái vui bên trong của đức tính và đạo tính mới hóa giải được sự bực bội, phiền não, biến nó thành niềm vui mà thôi.

Chủ động tạo sự lạc quan trong đời sống, ít ra mỗi ngày, con người phải hưởng được những niềm vui. Nếu không được như vậy, con người cũng phải có một niềm vui để hưởng. Nếu có sự bực bội, phiền não, hãy chủ động hóa giải chúng và biến chúng thành niềm vui.

Cái vui bên trong liên quan đến đời sống của đạo nhân.

Đạo nhân quan niệm thế nào về đời sống?

- Đạo nhân luôn coi mình là vũ trụ, là sự toàn diện, cũng là một tổng thể. Do đó, thấy mình rộng lớn, và cũng chẳng thấy mình, vừa thấy có, vừa là không.

Trái lại, phàm nhân thấy mình là một cá thể riêng biệt nên không thể hòa nhập vào vũ trụ được. Vì vậy, chỉ sống bằng cảm giác, tình cảm, tư tưởng của mình, không rõ được đạo tính, Thiên Lý trong một tổng thể, hay trong cái “Một cực to” (cái cực to lớn không có gì để so sánh cũng là “cái Không” vậy).

Quan niệm “có mà như không” làm cho sinh hoạt của đạo nhân không còn sự đối đãi nữa.

“Đối đãi khó hòa đồng”, “không có sự đối đãi dễ hòa đồng”.

Trong xã hội, bản ngã đối với bản ngã nảy sinh ra sự đối đãi (đối đãi đưa đến nhiều hậu quả như đối kháng, đối nghịch, đối lập, đối chọi v.v…). Có đối đãi, khó hòa đồng.

Người và vũ trụ, chẳng có đối đãi trong bản ngã, nên dễ hòa nhập.

Vô hình chẳng có đối đãi. Hữu hình và siêu hình, còn đối đãi, so sánh.

Người khôn ngoan, thấy được đối đãi, so sánh để Trí tiến hóa, không vướng vào sự đối đãi, nên chẳng bận tâm.

Điều quan trọng hơn sự đối đãi mà đạo nhân nhận ra được, đó là sự sinh động vĩnh cửu trong Thân, Tâm, Trí của con người.

Sinh hoạt trong đời sống, trong sự sinh động vĩnh cửu như thế nào?

- Cách sống của con người, có mang tính vô thường (luôn biến đổi), sinh hoạt khác thì chơn thường (không biến đổi).

Tính vô thường của sinh hoạt, người đời cho là quan trọng, nên thường xuyên quan tâm đến. Vì vậy, cuộc đời của họ luôn phiền não, khổ tâm.

Sự biến đổi vô tận mà lòng người muốn giữ, làm sao có thể được, ngay cả thân thể, con người coi đó là của chính mình, nó cũng phải biến đổi, chết và tan rã.

Đạo nhân rõ được điều này, nên sống bằng sự chơn thường trong sự vô thường, sống bằng sự sống trong những sức sống phải đổi thay, vì đạo nhân đã nhận ra được sự chơn thường trong những sinh hoạt, thực thể có tính cách vô thường.

Hay là, đạo nhân đã nhận ra “sự sinh động vĩnh cửu” trong “những sinh động có tính Sinh, Diệt” của mọi sinh hoạt liên quan đến Thân, Tâm, Trí của con người.

Đã sao chép liên kết!