KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

ĐỘNG LỰC TIẾN HÓA CỦA Ý VÀ Ý THỨC

Ý: là một lực có cường độ cao, khơi động (hay kích động) một năng lực hoạt động hay sinh động mà con người không để ý đến sự sinh động của năng lực mới này.

Nếu muốn duy trì sự sinh động của năng lực mới này, con người phải ý thức, hoặc phải cảm nghiệm được sự sinh động của năng lực mới này.

Sự ý thức này khiến cho năng lực mới tăng thêm năng lực. Ý thức được và duy trì mãi cho đến khi nó “cực động hóa thành cực tĩnh”, thì ý thức dường như vô thức, thì năng lực mới này cũng thành cực động để trở nên năng lực tự tạo.

Tóm lại:

- Có ý trước, hay là có lực kích động trước, mà lực kích động là Sự Sáng có cường độ cao.

- Sau sự kích động của ý, một năng lực mới sinh động.

- Muốn duy trì sự sinh động của năng lực mới, con người phải “ý thức” sự sinh động của năng lực mới.

- Ý thức được, duy trì mãi cho đến khi nó cực động hóa thành cực tĩnh, thì năng lực mới này trở nên năng lực tự tạo, tức là tự tăng lên đến mức tự động, tự tồn tại.

Hiệu quả nào của ý thức để tăng nhanh năng lực, nhờ vào trạng thái nào của Trí?

- Ngủ: không có mơ, mộng, không có thị kiến, con người không có ý thức. Chỉ lúc tỉnh thức, con người mới có ý thức, nhưng mức độ tỉnh táo cực độ của lúc tỉnh thức, là hiệu quả của ý thức để tăng nhanh năng lực.

(Điều này ta nhận ra trong lúc thiền định, tọa vong, khi nào trí tỉnh táo nhiều, và chỉ còn lại ý thức duy nhất, và tập trung mãi vào sự sinh động của Sự Sáng, thì Sự Sáng tăng nhanh để bức xạ thành năng lực vũ trụ).

Trong con người, sinh hoạt nào cũng là động lực. Nếu ý thức ở vào động lực nào, thì động lực đó tăng.

Như, con người có ác ý, và ý thức vào sự ác, thì động lực của sự ác tăng, hay tính ác tăng thêm cường độ.

Nếu, con người ý thức mãi vào sự chơn không của Tâm, thì “lực của Tâm chơn không” tăng, hay là sự linh thiêng tăng.

Nếu, con người ý thức được tình thương sinh động mãi, thì lực của Tình thương tăng, tức là sự mầu nhiệm tăng.

(Sự mầu nhiệm sinh động trong tình thương vô nguồn gốc thế gian).

Nếu con người ý thức được sự cảm khoái, thì cường độ của sự cảm khoái tăng, tức là sự kỳ diệu tăng.

(Có sự dục cảm, khoái cảm, khoái lạc, lạc, cực lạc…, tức là con người ý thức được sự kỳ diệu của sự thụ cảm đó.

Nếu con người không ý thức được sự thụ cảm, thì các thụ cảm đó không được định loại).

Đã sao chép liên kết!