KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ CHƠN CHÍNH CỦA ĐỜI SỐNG TINH THẦN

Sự chơn chính của đời sống tinh thần là trạng thái thuần túy của Tâm, không có sự sinh động của tình cảm cá nhân.

Trạng thái này chứa đựng sự chơn thật phát sinh từ sự ngưng động hoàn toàn của phàm tâm không bị khuấy động do ngoại cảnh. Tâm không bị động loạn do ngoại cảnh, mặc dù các giác quan vẫn hoạt động, Trí thu nhận những hiện tượng, sự việc, nhưng chúng không tạo nên một sự dao động nào để gây ra tâm trạng, hay những định kiến do tâm trạng phát sinh. Ngay cả những gì do phàm tâm đã lưu lại, như tình cảm, hay ký ức của tình cảm.

Trạng thái chơn chính không loại bỏ sự cảm nhận qua sự trung thu của giác quan. Sự cảm nhận này vừa chủ quan, đồng thời nó cũng mang tính khách quan. Nghĩa là có sự đồng bộ của tính chủ quan và khách quan của sự cảm nhận trong mọi hiện tượng và sự, việc bên ngoài.

Tính khách quan do nơi sự, việc được Trí giữ nguyên trạng, không có ý riêng, tình cảm cá nhân cũng không. Vì vậy, không có sự xét đoán, phán xét về tâm lý trong những gì thu nhận được. Chỉ còn lại sự thông minh thuần túy của Trí khám phá ra cái Lý trong những gì thu nhận được qua các giác quan.

Chủ quan và khách quan trên một sự, việc, thì sự chơn thật của nó được biểu lộ ra. Đó là cái Lý nằm trong sự việc đó.

Tìm ra được cái Lý, Trí sẽ tìm ra cách giải quyết sự, việc đó đúng theo sự Thuận lý.

Tính đồng bộ của sự chủ quan và khách quan cũng làm cho Tâm và Trí trở nên “một”, tức là Tâm cũng là Trí, mà Trí cũng là Tâm. Đó là sự chơn chính của một tâm hồn, sinh động hoàn toàn bằng chơn Tâm, chơn Trí, hay là tâm hồn của loài người sinh động trong chơn ngã thì Tâm và Trí mới đồng nhất được.

Sự đồng bộ trong trong tiểu vũ trụ của Tâm và Trí cũng là “sự đồng bộ của hai yếu tố liên quan trong thế giới tự nhiên là không gian và thời gian”.

Nhờ ở sự đồng bộ của Tâm và Trí trong sự chơn chính mà không gian và thời gian của thế giới tự nhiên không còn ảnh hưởng đến sinh hoạt của chơn ngã. Hay là, chỉ có cái Lý sinh động trong hai yếu tố đó liên hệ mật thiết đến sự khám phá của Trí khôn của loài người mà thôi.

Một cõi giới mới được mở rộng ra trong sinh hoạt con người. Nó chứa tất cả những gì đồng nhất. Bên ngoài, không gian và thời gian tuy có, nhưng tâm hồn chơn chính chẳng cảm thấy. Vì vậy, người sống bằng chơn ngã đồng hóa mình với không gian và thời gian của thế giới hữu hình, cho nên Tâm được tự do, tự toại nguyện.

Bên trong, sự sinh động của tâm hồn mang tính thực tại. Nó xóa đi những gì thuộc về quá khứ của tâm trạng, nhân tính và tình cảm chung của loài người biểu hiện. Do đó, không còn sự mâu thuẫn giữa các loại tình cảm khác nhau giữa người với người.

Người bình thường không thể cảm nghiệm được trạng thái này. Họ thấy không gian là một cõi, một thế giới mênh mông trong đó thời gian chuyển động. Nhưng Tâm phàm thu hẹp nó lại, hoặc có khi chẳng còn thấy rõ được thế giới bên ngoài, vì tình cảm và tư tưởng tạo cho mình một cõi giới riêng biệt, tách khỏi sự vĩ đại của thế giới bên ngoài.

Cõi giới mới này là một cõi giới có thật trong đó không gian và thời gian đồng nhất. Do đó nó toát ra sự linh thiêng và mầu nhiệm trong một cõi siêu nhiên sinh động bằng chơn Tâm, chơn Trí.

Đã sao chép liên kết!