KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ MẦU NHIỆM TRONG NHỮNG BỘ PHẬN VÔ HÌNH

Những bộ phận vô hình trong con người linh thiêng và mầu nhiệm, vì chúng sinh động trong con người và luôn cả trong vũ trụ, tức là trên địa cầu và trong vũ trụ.

Nhưng, tính mầu nhiệm không đồng nhất ở mọi người, ở mọi lứa tuổi, hay ở sự vận dụng những bộ phận vô hình trong đời sống, trong sinh hoạt.

Mức độ mầu nhiệm cũng là mức tiến hóa trong đời sống tâm linh. Do đó, trẻ thơ với sinh hoạt của đời sống liên quan đến cảm giác chưa biểu lộ được sự mầu nhiệm. Và chỉ ở người lớn mới có sự mầu nhiệm.

Tại sao, người lớn mới có sự mầu nhiệm và do “thể” nào, sự mầu nhiệm được phát sinh?

- “Thể” sinh động vô tận trong vũ trụ và trong thân thể con người là điện và thể sáng (Sự Sáng) trong đó luôn có sự mầu nhiệm và linh thiêng.

Thể sáng (Sự Sáng) sinh động nhiều ở não mà con người vận dụng qua một bộ phận vô hình là Trí. Hay ngược lại, Trí hoạt động bằng thể sáng, bản tính của thể sáng là sự sáng suốt.

Thể sáng do hoạt động nhiều, sự sáng suốt theo đó tăng lên, trong đó sự mầu nhiệm phát triển. Hay là, Trí được vận dụng, phát sinh sự mầu nhiệm.

Nhưng, Trí gồm nhiều chức năng, tỷ lệ mầu nhiệm không cùng một mức độ phát triển ở mọi chức năng, do sự vận dụng nhiều ít và thời gian hoạt động dài hay ngắn.

Những chức năng của Trí bao gồm (quan sát, nhớ, suy nghĩ, thông minh) liên quan đến tỷ lệ mầu nhiệm trong Sự Sáng từ ít đến nhiều là:


Chức năng của Trí

Quan sát

Nhớ

Suy nghĩ

Thông minh

Tỷ lệ mầu nhiệm trong Sự Sáng

Rất ít

Ít

Nhiều

Rất nhiều

Tỷ lệ mầu nhiệm trong Sự Sáng (thể sáng) của Trí thông minh rất nhiều. Nhưng sự hiểu biết của con người từ Trí, dù có cao, có nhiều đến đâu cũng còn giới hạn. Chúng liên quan nhiều đến địa cầu, và phần ít đến vũ trụ.

Sự hiểu biết của con người từ Tuệ, là sự hiểu biết đầy đủ xuất nguồn từ Nguyên Lý, liên quan đến cả vũ trụ.

Nó khác xa với sự hiểu biết của Trí được tích lũy nhiều đời, thật ra chẳng được bao nhiêu.

Với khoa học tự nhiên, hữu hình, khoa học gia vận dụng Trí, chỉ tìm được sự kỳ diệu trong sự phức hợp của tạo vật hữu hình. Còn đạo gia dùng Tuệ, khám phá ra sự mầu nhiệm trong cái Lý.

Nhưng, cái Lý chẳng phải tự có được. Nó được tạo ra bởi Đấng tạo hóa, trong đó có sự mầu nhiệm và sự sáng tạo.

Hay là:

Đấng tạo hóa → sáng tạo → mầu nhiệm → Lý.

Tìm sự mầu nhiệm, Trí quan sát phải hướng vào trong. Càng sâu vào trong, sự thông minh càng tiến hóa, nhưng chưa hẳn là sự hiểu biết tuyệt đối.

Sự hiểu biết tuyệt đối không cần đến một phương tiện nhân tạo nào nữa, đó mới thật là sự hiểu biết tuyệt đối.

Chỉ ở Tuệ (Siêu Siêu Trí) mới có sự hiểu biết này. Hay là, con người dùng Tuệ để tìm hiểu đại vũ trụ từ tiểu vũ trụ. Đó là tìm hiểu sự cấu trúc của đại vũ trụ vậy.

Đây là phương pháp của các vị đại giác, không dùng phương tiện nhân tạo, như các khoa học gia, để thâm nhập vào đại vũ trụ trong chính mình bằng Tuệ (bằng cái thấy của Tuệ nhãn, hiểu tức thì).

Nó là một thực thể cũng là một phương tiện có khả năng bao trùm cả ba thế giới, đồng thời hòa nhập vào Nguyên Lý để làm cho con người đạt đến mức Toàn kiến, Toàn Tri, Toàn giác và Toàn năng (1), mà tất cả những phương tiện nhân tạo từ trước đến nay không thể có được những khả năng đó.


(1) Khi Tuệ hoạt động, trong đó có tất cả huyền năng, huyền lực, thần lực trong ba thế giới. Và tất cả ba loại lực đó hoài nhập với 3 loại lực của ba thế giới bên ngoài, nhưng nó không phải là nguồn gốc sinh hóa nguyên thủy của nguyên năng.

Đã sao chép liên kết!