KHOA HỌC TÂM LINH
Sự Sống
Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi
- Bản quyền tác giả
- Lời mở đầu
- Chương I: VŨ TRỤ
- SỰ ĐỔI MỚI KHÔNG NGỪNG
- SỰ TIẾN HÓA
- a. Những liên quan đến tính năng hằng hữu trong luật tiến hóa
- b. Tiến hóa trong mọi tạo vật
- c. Sự tiến hóa trong con người
- NĂNG LỰC
- NĂNG LỰC NGUYÊN THỦY
- 1. Sự sinh động trong năng lực nguyên thủy
- 2. Năng lực tự tạo trong con người
- NĂNG LỰC TÁC TẠO
- NĂNG LỰC TIÊN THIÊN VÀ HẬU THIÊN
- 1. Năng lực tiên thiên
- 2. Năng lực hậu thiên
- Năng lực hậu thiên và tiên thiên trong đời sống
- Dương và Âm
- Chương II: SỰ SỐNG
- CON NGƯỜI TÌM SỰ SỐNG
- SỰ SỐNG CỦA MỌI SỨC SỐNG Ở ĐÂU?
- 1. Những sinh động thuộc về vũ trụ, về tạo vật
- 2. Cái gì tồn tại mãi mãi
- a. Sự phi thường trong sự bình thường: là sự sinh động vô hình
- b. Sự cảm ứng của các loại lực của tiểu vũ trụ (con người) và vũ trụ
- c. Sự sống và sự hằng sống trong sự tự tạo
- SỰ SỐNG
- a. Dương và Âm trong sự sáng
- b. Nguồn gốc của mọi tạo vật trong Thân, Tâm, Trí
- c. Xúc tác là một động lực và cũng là chức năng cần thiết cho sự biến hóa mà nguyên động lực là Sự Sáng
- d. Sức sống trong sự sống
- e. Sự chuyển hóa của sức sống để thành sự sống
- LÝ
- a. Nhờ gì mà sinh linh cảm ứng được với Thiên Tuệ?
- b. Muốn làm chủ được tiểu vũ trụ, con người phải thấy rõ tất cả những thể, những hệ thống hình thành tiểu vũ trụ
- c. “Lý” là sự sinh động vô hình, là sự thật không biến đổi… tác tạo nên mọi vật hữu hình, siêu hình và vô hình (như Tánh, Trí…)
- 1. Thuận Lý
- 2. Chơn Lý
- 3. Đạo Lý
- d. Hiệu quả của Lý
- e. Tính tuyệt đối và tương đối trong sự sáng tạo và thụ tạo từ Lý
- g. Căn cứ trên hàng triệu sách, tài liệu, dữ liệu… chúng ta suy nghĩ, và phần nào kinh ngạc về kiến thức, sự Biết và Hiểu của con người
- NHỮNG THÀNH TỰU PHI THƯỜNG CỦA CON NGƯỜI
- a. Trí khôn
- b. Ý thức và phép lạ
- c. Con người có khả năng phát triển sự linh thiêng và mầu nhiệm hay không?
- d. Sự Sáng có thể tạo nên những lực khác, sự hiện thực xảy ra như thế nào
- e. Sự thành tựu phi thường khởi đầu do sự nhận ra được thời gian tồn tại tương đối và tuyệt đối của một giá trị
- g. Linh thiêng một yếu tố thành tựu của sự phi thường
- h. Một trong những thành tựu phi thường được sử dụng trong sinh hoạt của siêu nhân là thần thông. Vậy thần thông là gì?
- HIỆN TƯỢNG VẬT LÝ VÀ SINH LÝ TRONG NHỮNG THÀNH TỰU PHI THƯỜNG
- Ngồi lâu trong nước
- Người sống chôn trong lồng kiếng
- Hiệu quả mầu nhiệm trong sự sinh động tâm lý
- Vật lý siêu nhiên trong những thành tựu phi thường
- SỰ MẦU NHIỆM TRONG SỰ SỐNG
- Sự kỳ diệu
- Sự linh thiêng
- Sự mầu nhiệm
- Chương III: CÁC ĐỜI SỐNG
- SỰ TỰ DO VÀ CON NGƯỜI
- a. Sự tự do có từ lúc nào?
- b. Ý và hành động
- c. Sự trưởng thành của Trí trong Lý
- d. Con người giống và khác nhau do đâu?
- e. Cách nhìn của mỗi mẩu người
- g. Sự tồn tại của thành quả
- 1. Môi trường và nhân sinh
- 2. Nhập thế và xuất thế
- ĐỜI SỐNG CON NGƯỜI
- a. Sự toàn hảo
- b. Sự bất toàn
- ĐỜI SỐNG VẬT CHẤT
- a. Những yếu tố liên quan đến đời sống vật chất
- b. Ảnh hưởng và hậu quả của đời sống vật chất
- ĐỜI SỐNG TINH THẦN
- a. Những yếu tố của đời sống tinh thần
- Hậu quả của việc làm Thuận lý
- Tính chất bồi dưỡng của kiến thức trong đời sống tinh thần
- Tinh hoa nhân bản
- b. Hiệu quả và hậu quả của đời sống tinh thần
- c. Sự chơn chính của đời sống tinh thần
- 1. Tính siêu nhiên trong đời sống tinh thần
- 2. Hiệu quả của tính siêu nhiên trong đời sống tinh thần
- ĐỜI SỐNG TÂM LINH – QUAN NIỆM ĐỊNH HƯỚNG
- TÂM LINH
- 1. Cái Một trong tâm linh
- 2. Những nhân tố hoạt động trong tâm linh
- 3. Cảm ứng siêu nhiên
- ĐỜI SỐNG NỘI TẠI
- 1. Sinh hoạt trong đời sống tâm linh
- 2. Sự siêu việt trong linh cảm
- a. Ý thức nội tại
- b. “Ý” là sự khởi phát của Sự Sáng
- c. Niềm tin hiện thực
- d. Sự tiến hóa thật của Trí khôn
- 3. Sự tích cực trong tâm linh
- a. Sự tích cực trong vô ngã
- b. Sự siêu thoát trong tâm linh
- c. Sự tiến đổi trong tâm linh
- 1. Mức cao nhất trong sự tiến đổi
- 2. Hiệu quả của sự tiến đổi của đời sống nội tại
- 3. Sinh động vô hình trong sự tiến đổi
- a. Sự tiến đổi con người vào đời sống tâm linh tạo ra một quan niệm sống mới, khác thường so với hai đời sống tinh thần và vật chất
- b. Sự Khoái, Lạc trong hiện sinh của đời sống tâm linh
- TIẾN HÓA TÂM LINH
- a. Tinh hoa của đời sống tinh thần và tâm linh
- b. Tinh hoa di truyền
- BA ĐỜI SỐNG
- 1. Dấu hiệu, sinh hoạt bên ngoài bộc lộ sự tiến hóa bên trong
- 2. May mắn thuận lợi trong sự tiến hóa của Tâm
- 3. Hiện tượng bên ngoài bộc lộ trạng thái bên trong
- 4. Tham, Dục mạnh của đời sống vật chất (hữu hình) trong nền văn minh vật chất
- 5. Muốn tiến hóa nhanh, phải dùng những bộ phận cao quý để điều khiển những thứ cần thiết
- GIÁ TRỊ ĐỜI SỐNG
- 1. Cách sống của mỗi mẫu người
- 2. Vẻ đẹp trong cuộc sống
- 3. Sinh hoạt của mỗi mẫu người
- 4. Giá trị của mỗi đời sống
- 5. Tính tích cực trong mỗi đời sống
- 6. Bảng tóm tắt về ba đời sống liên quan đến cõi giới, đời sống, bộ phận, Lý, sinh hoạt và giá trị
- Chương IV: SÁNG TẠO VÀ THỤ TẠO
- CON NGƯỜI
- 1. Tìm ở hiện tượng, di vật
- 2. Tìm nguyên nhân ở Lý
- 3. Tự hữu hay thụ tạo
- 4. Sự tìm kiếm nguyên nhân sinh hóa
- 5. Sự sáng tạo trong sự thụ tạo
- SỰ KỲ BÍ TRONG VÔ HÌNH
- 1. Sự sinh động vô hình
- 2. Những cơ quan vô hình và sự sinh động vô hình trong đó
- 3. Những cơ quan vô hình trong đời sống
- a. Tiến hóa trong sinh hóa
- b. Vận dụng những cơ quan vô hình
- c. Tiến hóa trong tư tưởng
- d. Tiến hóa trong sự vận dụng những sinh hóa mới
- SINH HÓA VÀ TIẾN HÓA
- 1. Sinh hóa
- a. Hiệu quả của sinh hóa
- b. Chức năng mầu nhiệm của sự sinh hóa
- 2. Chuyển hóa
- a. Chuyển hóa trong sinh hoạt
- b. Các cõi giới trong sự chuyển hóa
- 1. Cõi giới tự nhiên
- 2. Cõi giới siêu nhiên
- 3. Cõi giới siêu siêu nhiên
- CÁC LOẠI THÂN TRONG SỰ CHUYỂN HÓA
- 1. Thủy thân
- 2. Khí thân
- a. Nguyên khí
- b. Không khí
- c. Ngũ vị khí, cốc khí
- d. Sự hình thành Khí thân
- e. Sự tồn tại của Khí thân
- 3. Điện thân
- a. Dạng tâm lý và tinh thần
- b. Dạng tâm linh
- c. Sự hoạt động của điện thân
- d. Điện thân trong cấu trúc năng lượng của vũ trụ và con người
- 4. Quang thân
- a. Những biến đổi trong sinh hoạt trong tiến trình hình thành quang thân
- b. Sự hình thành quang thân qua sự ngưng nghỉ của các đời sống thông thường
- c. Quang thân đối với quy luật của địa cầu và vũ trụ
- Chương V: CẤU TRÚC HUYỀN BÍ
- CÁI NHÌN CỦA TRÍ KHÔN
- 1. Những sinh động vô hình trong con người
- 2. Sự suy nghĩ trong Sự Sáng của Trí và Tuệ
- a. Điều đáng nói: sự sống
- b. Sự thay đổi hướng sống và sinh hoạt
- c. Chủ động tạo sự lạc quan trong đời sống
- 3. Cái “có” khác thường của một sinh linh
- a. Sự tiến hóa tương đối của sinh linh
- b. Tại sao con người được gọi là sinh linh?
- Sự mầu nhiệm
- Những bộ phận vô hình và mầu nhiệm
- NĂNG LỰC TRONG SINH HOẠT, HÀNH ĐỘNG
- 1. Sức mạnh của tư tưởng
- a. Siêu ý hiện thực
- b. Sự tiến hóa không chu kỳ trong Sự Sáng
- 2. Tầm cỡ châu biến năng lực
- a. Sự vĩ đại của tiểu vũ trụ trong ý thức
- 1. Sự vĩ đại trong sự sống
- 2. Nội lực và sinh linh
- 3. Trí: con đường vào vũ trụ, chứa đựng sự sống
- 4. Sự toàn hảo trong sự sống sáng tạo
- a. Các loại Trí và mức độ sáng suốt
- b. Sống đúng với mức tiến hóa
- c. Năng lực tự tạo có sự sống vĩnh cửu
- d. Trí trong chức năng mầu nhiệm
- e. Trí trong chơn ngã xuất nguồn từ Lương Tâm
- Ý THỨC
- A. THU NĂNG LỰC, NĂNG LƯỢNG
- B. THU HÚT NĂNG LỰC, NĂNG LƯỢNG BÌNH THƯỜNG
- 1. Ý thức trong sự Hiểu: chức năng đưa con người tiến hóa
- 2. Các trình độ liên quan đến Hiểu, Biết
- a. Người bình thường
- b. Người Trí
- c. Người tiến hóa
- 3. Sự “Hiểu” tăng mãi “khả năng Hiểu”
- a. Mức chưa hoàn hảo của Trí và Siêu Trí
- b. Sự tiến hóa và tiến bộ không cần đối tượng
- 4. Phương tiện tiến hóa con người
- a. Có mấy loại ý thức
- b. Tri thức (Hiểu, Biết)
- c. Động lực tiến hóa của ý và ý thức
- 1. Ý thức được sự linh thiêng và mầu nhiệm
- 2. Ý thức được tâm hồn và sự sống
- d. Ứng dụng phương pháp, và chức năng vô hình hóa để tiến hóa
- e. Sự quan trọng của ý thức
- 1. Sự thay đổi ý thức từ loại này sang loại khác
- 2. Các loại ý thức và các loại Trí liên quan
- 3. Ý thức trong Luân hồi
- 4. Hóa giải mọi nhân tố tạo nên Nghiệp
- a. Sự vĩ đại của vũ trụ và của con người
- b. Đạo nhân sống bằng sự sống, phàm nhân sống bằng sức sống
- c. Tính rốt ráo trong việc đi tìm sự sống
- 1. Bộ phận có khả năng tuyệt đối
- 2. Sự di truyền của sự sống qua các sức sống
- 3. Sự hỗn hợp của những nhân tố thuộc về thế gian và vũ trụ
- g. Ý thức trong sự quan sát
- CẤU TRÚC HUYỀN BÍ TRONG TIỂU VŨ TRỤ
- A. CHỨC NĂNG MẦU NHIỆM
- 1. Tỉ lệ linh thiêng và mầu nhiệm trong 4 thể và trong các loại thân
- B. CẤU TRÚC HUYỀN BÍ CỦA CÁC GIÁC QUAN VÀ CÁC LOẠI TRÍ
- 1. Ba chức năng của giác quan
- 2. Giác quan trong sự phát triển và tiến hóa
- 3. Sự trưng thu của giác quan qua ba cõi giới
- C. KHÍ
- 1. Tính chất của Khí
- 2. Sự hình thành của khí thân
- 3. Ba trạng thái để khí thân được hình thành
- 4. Sinh hoạt và phương pháp để tạo thành khí thân
- 5. Các loại khí trong con người và không gian
- a. Không khí và thanh khí
- b. Khí (tình cảm) chuyển động làm rung động cả hai cõi giới
- c. Ảnh hưởng trong và ngoài nhục thân của Khí
- 6. Sự liên quan của “Khí và Thần”
- a. Khí kém do hao tán
- b. Khí vượng
- D. THẦN
- 1. Thần yếu kém
- 2. Thần và nhịp tim
- 3. Khí hóa Thần
- 4. Triệu chứng Khí hao, Thần kém
- a. Khí hao
- b. Thần kém
- 5. Thần An
- 6. Cung cấp Lực cho “Thần”
- a. Năng lực được chuyển hóa về não
- b. Triệu chứng liên quan đến “Thần”
- 1. Thông Khí và bế Khí
- 2. Sự tán tụ của Thần
- E. THÁNH THAI VÀ THAI NHI
- 1. Sự toát ra của một loại thân
- 2. Thánh thai và trạng thái của Tâm Trí
- 3. “Thánh thai từ” Sinh Diệt vào sự sống
- 4. Thánh thai đến sự hằng sống
- 5. Hai cơ quan liên quan đến sự toát ra của điện thân
- a. Từ trường của năng lực
- b. Chức năng của từ trường nhân điện
- c. Những nhân tố tạo nên hào quang
- d. Tim và Phổi liên quan đến sự toát ra của điện thân
- G. LINH HỒN
- 1. Tâm hồn
- 2. Nguồn gốc của linh hồn
- 3. Cấu trúc linh hồn
- a. Sự minh triết của Siêu Trí
- b. Linh hồn xuất hiện trong hoạt động
- c. Sự siêu việt của linh hồn
- d. Linh hồn hoạt động
- e. Ảnh hưởng của linh hồn trong đời sống
- g. Nuôi dưỡng linh hồn
- 1. Sự thăng hoa của linh hồn
- 2. Tâm hồn và sự đam mê
- H. LƯƠNG TÂM
- 1. Sự thật và cái đúng tuyệt đối trong Lương Tâm
- 2. Những tinh hoa tâm lý
- 3. Chức năng của Lương Tâm
- 4. Hiệu quả của sinh hoạt bằng Lương Tâm
- 5. Bao giờ Lương Tâm hoạt động
- Chương VI: CỨU CÁNH CỦA ĐỜI SỐNG
- Chương VII: CON ĐƯỜNG VÀO SỰ SỐNG
- Chương VIII: CÁC PHƯƠNG PHÁP
SỰ TIẾN HÓA TRONG CON NGƯỜI
Trí khôn của loài người và của con người tiến hóa lấy đời sống của chính mình. Và cũng chính con người do cách sống tự hủy hoại mức tiến hóa đó.
Đối với cá nhân, khi Trí khôn tăng trưởng, người đó có thể trở nên tự phụ, tự thỏa mãn…, gia tăng sự khoái cảm, khoái dục của đời sống vật chất. Mức độ đam mê của những cảm giác đó làm hại đến sức tiến hóa của đời sống tinh thần và tâm linh.
Do đó, con người tự tạo ra tai họa cho chính mình.
Đối với một cộng đoàn, hay một dân tộc cũng vậy, do cách sống, cách sáng tạo làm tăng thêm những cảm giác thích thú cho nhục thân để tận hưởng, trái lại, chính họ hủy hoại đi, đời sống tinh thần, đạo đức và tâm linh, nghĩa là họ làm mất đi sự linh thiêng và mầu nhiệm trong đời sống của họ.
Như vậy, con người tự mình tạo ra sự tiến hóa, hay sự thái hóa của sự linh thiêng và mầu nhiệm trong cuộc đời quá ngắn ngủi của nhục thân mà thời gian chỉ kéo dài trên dưới một trăm năm.
Nhìn kỹ xem, cuộc đời con người quá ngắn để tiến hóa, vậy mà con người lại phí phạm đi sự quý báu của quãng thời gian đó.
Hiểu được như vậy, con người phải tu, luyện, sống, đạo…, phải đánh giá chính xác mỗi đời sống, để có thể lựa chọn đúng phương pháp, phương thức hữu hiệu để tiến hóa.
Tất cả đều đổi mới trong vũ trụ, nhưng là một sự đổi mới trong tiến hóa.
Con người cũng vậy, từ sinh hoạt, nhu cầu của nhục thân, chuyển sang những sinh hoạt, nhu cầu tiến hóa của Tâm, Trí.
Rõ được đều này, con người xóa bỏ được quỷ tánh, thú tánh là sự độc, ác, dữ… để sống bằng nhân tánh. Rồi từ nhân tánh, chuyển hóa để sinh hoạt bằng Tánh siêu nhiên, bằng sự chí thiện.
Hiệu quả của sự độc, ác, dữ… là sự thống trí, khổ tâm, đau đớn…, có nghĩa là, nếu con người sống bằng quỷ tánh, thú tánh thì người đó tạo nên sự thống khổ, đau đớn cho tha nhân. Và, con người đó đã chứa đựng sự độc, ác, dữ… trong Tâm, Trí mình.
Khi con người biết sống bằng nhân tánh, người đó đã tiến hóa nhiều, vì cái hay, vẻ đẹp của nhân tánh là sự vui, an hòa, hiền lành… Những điều này được chứa đựng trong sự lịch sự, được biểu lộ trong lời nói, cử chỉ, trong cách cư xử với tha nhân.
Có thể nói: “lịch sự và văn minh biểu lộ nhân tánh trong sinh hoạt. Nó làm cho tha nhân được vui, an tâm, dễ thông cảm”.
Dùng nhân tánh sống với người quỷ tánh, thú tánh, dần dần sự độc, ác, hung dữ sẽ mất đi, dù cho chúng không mất hẳn, nhưng chúng cũng bị hóa giải đi (1) một phần nào.
Sự tiến hóa của con người không dừng hẳn ở mức Nhân tánh, nó có thể đưa sự Hiểu, Biết sinh hoạt con người vào cõi siêu nhiên, khi những bộ phận vô hình và mầu nhiệm của con người đã được hình thành.
Hay là, sự hình thành những bộ phận vô hình và mầu nhiệm của con người là những phương tiện đưa sinh hoạt và đời sống con người vào cõi siêu nhiên và siêu siêu nhiên, nghĩa là nhờ vào những bộ phận này, mà con người được siêu nhiên hóa, được thánh thiện hóa.
Biết rằng có sự tiến hóa, nhưng làm sao con người có thể tiến hóa theo ý muốn?
- Người nào “cảm nhận Biết, và Hiểu” được sự tiến hóa trong sự sáng tạo, thì người đó có thể tiến hóa theo ý muốn.
Hay là:
Người nào nhận rõ được sự tiến hóa của những bộ phận vô hình (như Tâm, các chức năng của Trí, Tánh v.v…), thì người đó mới có thể hiểu được Thiên ý trong sự sáng tạo, và mới có thể được mặc khải để tiến hóa nhanh.
(Trong con người, tất cả những vật thụ tạo của Thân, Tâm, Trí là cảm giác, tình cảm, tư tưởng đều tiến hóa, nhưng quan trọng nhất là sự tiến hóa của những bộ phận vô hình. Như Trí con người là vô hình, nếu không có sự tiến hóa thì Trí khôn con người không phát triển. Có sự phát triển, tức là có sự biến đổi trong trạng thái.
Nhờ vào đó mà Sự Sáng trong Trí mới thành năng lực tự tạo, thành sự hằng sống).
Trở thành hằng sống, cũng là trở về nguồn sáng tạo, sự tiến hóa của con người khởi xuất từ đâu?
- Sự tiến hóa của con người để trở về nguồn sáng tạo là từ dưới chân lên trên đầu, từ ngoài vào trong (từ cảm giác bên ngoài của nhục thân, từ Huyết để chuyển sang Khí. Nó là gốc của tình cảm – Và từ Khí chuyển sang Điện, hay là tình cảm chuyển sang tư tưởng). Và các chức năng của Trí cũng không còn thuộc về bản ngã con người nữa.
Mất chức năng, không phải là những chức năng đó mất luôn, mà các chức năng liên quan đến Sự Sáng của Trí hòa nhập vào các chức năng của vũ trụ là Thiên Lý, Thiên Cơ và Thiên Năng. Chúng sinh động trong Sự Sáng của Trí con người.
Dần dần ta nhận thấy sự tiến hóa của con người càng xa, rộng, nhưng con người có thể tiến hóa như vũ trụ không?
- “Vũ trụ sinh động, tự nó tiến hóa mà không cần đến đối tượng”, vì nó tự có năng lực tự tạo là Sự Sáng (hay là “thể sáng” cũng là thể hằng có và hằng sống). Sự Sáng sinh động, tự tạo lấy năng lực cho nó bằng cách sinh hóa và chuyển hóa.
Con người, muốn tiến bộ, phải có đối tượng để suy nghĩ, suy luận. Nếu muốn tiến hóa được như vũ trụ, con người cũng phải sinh hoạt bằng Sự Sáng của vũ trụ, tức là bằng Sự Sáng của siêu siêu Trí (Tuệ) hòa nhập vào Thiên Lý (nguyên lý của vũ trụ) và “Hiểu mãi mãi” chẳng cần đến suy nghĩ, suy luận nữa.
Chẳng cần đến suy nghĩ, suy luận nữa, thì làm gì còn đối tượng, và cần đến đối tượng để suy nghĩ.
Như vậy “Hiểu được cái Lý vô hình, và Hiểu mãi mãi, chẳng phải là tự tiến hóa hay sao?
Tiến bộ có lúc nhanh, lúc chậm, lúc tiến bộ, có khi thái hóa, vì tiến bộ còn cần đến đối tượng, đến sự cố gắng. Còn “tiến hóa” thì lúc nào cũng tiến hóa, vì Thiên Lý luôn luôn sinh động và Hiểu cũng luôn luôn sinh động. Cả hai đều sinh động trong Sự Sáng của vũ trụ.
Trong sự tiến hóa, hiệu quả của nó chỉ tăng và tăng mãi. Nếu không như vậy, làm sao ngày nay có vô số cái Lý mà con người nhận ra.
Nhưng vô số cái Lý đó cũng đều xuất nguồn từ cái “Một”, là từ Thiên Lý vậy.
Sự huyền nhiệm trong Thiên Lý, sự tiến hóa cũng ở Thiên Lý, ta phải xem mức tiến hóa của tạo vật, con người, sinh linh… mới nhận ra được sự phi thường trong đó:
- Vô giác, vô tri (đất, đá, cỏ, cây…).
- Có cảm giác (thú vật, động vật).
- Có cảm giác, có ý thức về cảm giác (con người lúc còn thơ ấu, có cảm, có biết).
- Có cảm, có ý thức, có Hiểu (có cảm, có Biết, Hiểu, con người khi có Tâm, Trí).
- “Hiểu tức thì” Nguyên Lý và các Lý (Hiểu không qua sự Cảm, Biết, không qua các giác quan, không có đối tượng).
Thông thường, con người Biết rồi mới Hiểu được. Nhưng, nếu Hiểu mà không cần phải Biết, phải học…, đó là Thần đồng, thiên tài năng. Hiểu được những gì con người đã làm, đã có từ con người – Đây là chuyện phi thường.
- Mức tiến hóa cuối cùng, là người, tuy sống bằng nhục thân, nhưng là một sinh linh với Tâm, Trí mở rộng như vũ trụ.
Tâm, Trí phải mở rộng ra như vũ trụ, con người mới giác ngộ (“Hiểu tức thì”) được Nguyên Lý. Hay là, chỉ có Sự Sáng của Trí thông minh tỏa ra bằng với thể tích của vũ trụ, lúc đó con người cũng là vũ trụ mới có thể có khả năng chứa đựng được Nguyên Lý.
Nhờ vào phương tiện có tầm hoạt động và quan sát xa như các phi thuyền vũ trụ, siêu viễn vọng kính, máy phát sóng v.v…, tầm quan sát của con người ngày nay mở rộng rất nhiều, nhưng đó cũng thuộc về giác quan. Những gì thuộc về hoạt động của giác quan không có khả năng mở siêu Trí.
Cao hơn nữa, từ khả năng “Hiểu vô tận” sinh linh còn mang nhục thân được mặc khải Đạo lý, với nhiệm vụ là tiến hóa đời sống tinh thần với đời sống tâm linh.
(Đạo lý khởi đầu bằng sự Thiện hóa đời sống tinh thần, và dẫn đến thánh thiện hóa đời sống tâm linh – Đời sống chỉ sinh hoạt bằng sự linh thiêng và mầu nhiệm).
Theo sự sinh động và chuyển động có tính cách vật lý, thì mức tiến hóa cuối cùng của con người là gì?
- Mức tiến hóa cuối cùng của con người là sự hòa nhập Sự Sáng của Tuệ từ sự bức xạ của nó vào Sự Sáng của vũ trụ.
Sự Sáng của Tuệ từ não bộ tỏa ra, đi ngược lại thời gian của địa cầu đã trãi qua, và bao trùm luôn cả thời gian mà địa cầu sẽ phải tiến đến.
Ngược lại với thời gian của địa cầu, Trí khôn con người bao trùm tất cả thời gian hiện tại đến thời gian bắt đầu của vũ trụ được hình thành.
Và hơn nữa, sự bao trùm này của Sự Sáng của Tuệ làm cho Trí khôn con người hòa nhập vào Nguyên Lý của vũ trụ, nên Trí khôn giác ngộ (Hiểu tức thì).
Muốn rõ hơn về sự hòa nhập của hai vũ trụ, ta cũng cần biết những bộ phận, cơ quan vô hình nào đưa con người vào sự tiến hóa cuối cùng?
- Nhờ những bộ phận vô hình như Tâm, Trí mà con người tiến hóa từ thụ tạo hòa nhập vào sự sáng tạo, từ nhục thân mà Tâm, Trí, Tuệ được sinh hóa.
- Nhục thân có cảm giác. Và cảm giác sinh tình cảm, tức là Thân sinh ra Tâm.
Tâm có tình cảm, tâm trạng sinh ra tư tưởng, tức là Tâm sinh Trí. Cuối cùng Trí sinh ra Tuệ.
HÌNH
Đây là sự tiến hóa của con người, nhờ những bộ phận vô hình sinh hóa ra những bộ phận vô hình khác.
Với những bộ phận vô hình đó, làm sao con người phân biệt và tìm ra được cái gì là sức sống, là vật thụ tạo; và cái gì là sự sống có sự sáng tạo?
- Tất cả những sinh hóa từ Điện, Khí, Thủy đều là thụ tạo cả, dù chúng là vô hình, siêu hình (như tư tưởng, tình cảm, cảm giác… của con người).
Tất cả những thứ ấy đều là tạo vật có sức sống được sinh hóa từ Sự Sáng của Trí, từ sự sống.
Như vậy, Sự Sáng của Trí có phải là “sự hằng sống” hay không?
- Sự Sáng, sự sống của Trí con người có khả năng sáng tạo, nhưng nó không phải là sự sống tự hữu (tự có), sự hằng sống.
Nếu không phải là sự sống tự hữu thì sự sống, Sự Sáng mà con người có, và sáng tạo được không phải là sự sống nguyên thủy (là sự hằng có, hằng sống).
Dù nó chưa có tính hằng sống, nhưng đã là Sự Sáng, sự sống rồi, nó có thể hòa nhập vào sự sống nguyên thủy để trở thành sự hằng sống, có cùng một bản chất, bản tính và tính năng của đại vũ trụ.
Từ “sức sống” chuyển sang “sự sống” hay là từ một con người bình thường trở thành thánh nhân, đạo nhân, ta thấy có một sự biến đổi lớn lao. Nhưng trong sự diễn tiến bình thường của đa số, thì mỗi giai đoạn của cuộc đời cũng liên quan đến sự tiến hóa của 3 cõi giới (Thân, Tâm, Trí) của tiểu vũ trụ.
Hay là, mỗi giai đoạn của cuộc đời (thời thơ ấu, thiếu niên, thanh niên, trung niên, lão niên) có cách sống khác nhau, liên quan và phù hợp với sự tiến hóa của 3 cõi giới.
Như, thiếu niên mà sinh hoạt như người già, thì tuổi trẻ mất đi sự nhanh nhẹ của thân thể.
Nếu già mà sinh hoạt như thanh niên (2) thì không thấy được sự già dặn, từng trải của Trí thông minh.
Tuổi trẻ (16-32): tinh lực mạnh, sinh hoạt bằng cảm giác. Và phải có kinh nghiệm về cảm giác.
Trung niên (32-48): có kinh nghiệm về tình cảm và đức tính và hiệu quả (thấy được Lương Tâm mình và của tha nhân).
Trung lão niên (40-56): có kinh nghiệm về đức tính và hiệu quả của nó trong đời sống tinh thần, trong kỹ thuật, nghệ thuật, văn học, tư tưởng học…
Lão niên (56 →…): có kinh nghiệm về đạo tính.
Như vậy, sinh hoạt của mỗi giai đoạn của đời sống mang đến cái gì?
- Những hiện tượng tâm lý, sinh lý, vật lý trong con người… làm cho Trí tiến hóa, Sự Sáng tăng trưởng, tức là, những gì còn có thể tiến hóa được, chúng phải được tiến hóa.
Cái tốt, cái đẹp cũng phải tiến hóa đến mức tột cùng của nó, đến mức toàn hảo của nó:
Từ không tốt → khá tốt → tốt → thật tốt → tốt hoàn toàn.
Cũng có thể nói, đây là sự diễn tiến của tinh hoa của sự sống nằm trong sức sống. Tương tự như Hột là tinh hoa của cây, trái, nó là sự sống của thân cây và trái, vì thân cây là sức sống. Sức sống không còn, thân cây mục nát, còn hột là sự sống, nhờ vào đó mà sức sống tiếp diễn.
Cũng như con người, Thân có trước, mới có Tâm và Trí.
Ba thành tố (Thân, Tâm, Trí) này chứa đựng những phương tiện nào để con người tiến hóa?
- Chức năng của một bộ phận hữu hình, siêu hình và vô hình… cũng là phương tiện để con người tiến hóa.
HÌNH
Ngay cả đến sự linh thiêng và mầu nhiệm cũng là những phương tiện để cho con người tiến hóa.
Có những chức năng phụ liên quan đến chức năng chính, và những phương tiện phụ nằm trong những chức năng chính như:
Sự linh cảm là chức năng phụ, chức năng này liên quan đến chức năng chính, là sự linh thiêng.
Tóm tắt:
Về những gì liên quan đến sự tiến hóa của hai vũ trụ.
Tiến hóa là gì?
- Là sự đổi mới thường xuyên của mọi tạo vật, đối với con người, là sự biến đổi theo chiều hướng tốt, đi lên của mọi trạng thái sinh hoạt liên quan đến Thân, Tâm, Trí.
Từ sự sống của những loại thân có khả năng hoạt động trong hai thể Khí, Thủy quanh địa cầu chuyển sang những thân nhẹ hơn có khả năng hoạt động trong Điện và Sự Sáng của vũ trụ.
Từ sinh hoạt ở mức độ “cảm nhận chuyển sang Biết” rồi từ “Biết chuyển sang Hiểu”.
Từ ngoài vào trong: từ sinh hoạt của nhục thân sang sinh hoạt của khí thân, điện thân, quang thân.
Từ đời sống vật chất tiến lên đời sống tinh thần và tâm linh, với sự toàn diện của sự kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.
Có gì trong sự tiến hóa?
- Trong sự tiến hóa còn có cả sự tiến bộ nữa. Đời sống con người luôn đổi mới, do sự biến thái, biến tướng, biến thể. Do đó, trong sự sinh hóa có sự tiến bộ, tiến hóa trong bản năng, khả năng và các chức năng của những bộ phận cơ quan hữu hình, siêu hình và vô hình trong cơ thể con người.
“Tiến bộ trong bản năng và khả năng”, và “tiến hóa trong các chức năng” tức là có những chức năng mới được nẩy sinh.
Tiến bộ trong bản năng, khả năng do thói quen, tập, luyện, công phu… đưa đến sự thuần thục, chính xác. Hay ngược lại, sự thuần thục, chính xác trong bản năng, khả năng là sự tiến bộ.
Đối với sự tiến hóa, thì khó nhận ra, vì nó liên quan đến những bộ phận, cơ quan vô hình sinh động trong con người như Tâm, Tánh, Trí, Lương Tâm v.v…
Tiến hóa là sự sinh động, sinh hóa vô hình khó nhận ra, nhưng thật ra là có, như sự sinh hóa của những chức năng của Trí.
Từ sự quan sát của các giác quan sinh ra chức năng “nhớ” của Trí. Sau đó, chức năng “suy nghĩ” được tạo nên do chức năng quan sát và nhớ. Cuối cùng là sự thông minh, nó được tạo nên do 3 chức năng kia. Đó là sự tiến hóa của các chức năng của Trí.
Trong tiến trình tiến hóa, sự sinh hóa của những chức năng của Trí lôi cuốn theo một số hiệu quả của nó, “từ sự cảm nhận, đến Biết, và sau hết là Hiểu.
(Sự cảm nhận và Biết của con người luôn chính xác hơn các loại máy do con người chế tạo, vì con người trực tiếp “ý thức tức thì” những gì có trong con người, hoặc thâm nhập từ bên ngoài vào.
Cao hơn hết là Hiểu. Bản chất, bản tính và tính năng của nó là phương tiện để con người giác ngộ được Thiên Lý).
“Qui luật của vũ trụ để tiến hóa sức sống và sự sống trong tạo vật như thế nào. Tại sao “có sinh có Diệt” và chỉ “có Sinh mà chẳng có Diệt” nữa?
- Qui luật “Sinh Diệt” và “Sinh chẳng có Diệt” (Vô sanh: tự có và hằng sống) đều thuộc về vũ trụ để tiến hóa các tạo vật có sức sống và sự sống, hay là những tạo vật chỉ có sức sống mà chưa có sự sống hoặc có rất ít sự sống.
Qui luật “Sinh, Diệt”: dùng để tiến hóa “sức sống”; có tăng có giảm; có sống, có chết.
Qui luật “Sinh”: dùng để tiến hóa “sự sống”, nó chỉ làm tăng mãi chứ không có giảm.
Trong vũ trụ, cũng như trong con người, có những tạo vật hữu hình, siêu hình và siêu siêu hình. Chúng có sức sống và cũng có những tạo vật có sự sống.
“Những tạo vật nào có sức sống thì phải trải qua sự Sinh, Diệt để tiến hóa”, để tăng sức sống bằng cách chuyển hóa, tức là phải trải qua trạng thái Diệt để tiến hóa.
Còn những tạo vật nào có “sự sống” rồi, và tự sinh động lấy, chúng chỉ tăng chứ không có giảm. Như “Hiểu” là một chức năng và cũng là tạo vật (một bộ phận vô hình) trong Trí con người, nó chỉ tăng thêm sự Hiểu chứ không có giảm.
Đến đây ta nhận ra điều gì?
- Là “qui luật Sinh”, sinh động tiềm ẩn trong “qui luật Sinh, Diệt”.
Hay là: “sự tiến hóa luôn tồn tại sinh động trong sự biến hóa”.
Hay là: “sự sống” vĩnh cửu sinh động trong “sức sống”.
Hay là: “Tĩnh” vẫn luôn sinh động bên trong cái “Động”.
Nói một cách khác là: “sự chơn thường tiềm ẩn trong vô thường” (Vô thường và chơn thường… là những từ dùng để nói sự đổi thay và sự bất biến đổi của một tạo vật, một hiện tượng hay một trạng thái nào đó. Về phương diện vật lý, “vô thường” là trạng thái biến đổi, đổi thay của sức sống, và “chơn thường” liên quan đến sự sống là trạng thái bất biến đổi).
Tương tự như “loài người và mỗi người”. “Loài người” là sự sống, con người là sức sống. “Con người có Sinh, có Diệt”, nhưng “loài người vẫn tiếp tục Sinh”, vẫn tiếp tục tồn tại.
Sự tiến hóa trong vũ trụ là một chức năng bất biến đổi của vũ trụ, nhưng tạo vật được tiến hóa do đâu?
- Sự tiến hóa của tạo vật do sự xúc tác nguyên thủy, có lực khởi động năng lực nguyên thủy để sinh hóa. Sự xúc tác nguyên thủy trở nên Nguyên Lý vũ trụ (Thiên Lý) sinh động trong Sự Sáng để tạo vật được sinh hóa và tiến hóa.
Sinh động trong Sự Sáng, Thiên Lý làm tăng Sự Sáng (sự sống) qua hai chức năng của vũ trụ là Thiên Cơ và Thiên Năng. Căn cứ vào chức năng của Thiên Lý, thì mọi Lý khác được sinh hóa từ Thiên Lý đều có chức năng tiến hóa mọi tạo vật liên quan.
Trong con người, “khi Sự Sáng tiềm ẩn sinh động trong những thể linh thiêng khác mà tăng trưởng, thì những bộ phận liên quan đến những thể linh thiêng đó phát triển thêm khả năng, tài năng và tính chất linh thiêng.
Những bộ phận vô hình trong con người được hình thành mang tính cách tiến hóa, như Lương Tâm, tâm hồn, linh hồn, Siêu Trí, Tuệ…
Tính cách tiến hóa trong con người bắt đầu từ sự kỳ diệu của những bộ phận, cơ quan hữu hình đến sự linh thiêng và mầu nhiệm của những bộ phận vô hình, cho nên:
Tiến hóa: từ sự kỳ diệu → linh thiêng → mầu nhiệm.
Kỳ diệu: trong cấu trúc của bộ phận (ngũ tạng, lục phủ, hệ thần kinh, hệ miễn nhiễm, hệ nội tiết, hệ tuần hoàn, hô hấp v.v…).
Linh thiêng: trong sự cảm ứng của hai thể linh thiêng cùng loại, giữa hai vũ trụ.
Mầu nhiệm: trong sự “hiện thực tức thì” qua những bộ phận mầu nhiệm… như Trí, Siêu Trí và Tuệ.
Trong đời sống, ta nhận ra sự tiến hóa và tiến trình của nó, nhưng cùng đích của sự tiến hóa của con người là gì?
- Là hòa nhập sự sống (Sự Sáng của Trí) vào Sự Sáng (sự sống) của vũ trụ.
Sự sinh động của vũ trụ để sinh hóa ra muôn vật, muôn loài thuộc mọi dạng… là Sự Sáng và Thiên Lý.
Vì vậy, sau khi sự sống (Sự Sáng của Trí) hòa nhập vào Sự Sáng của vũ trụ, thì con người, ngay lúc đó là một tiểu vũ trụ (3).
Cuộc sống giống như sự sinh động của vũ trụ, là sinh hoạt bằng Lý và Trí.
Muốn hòa nhập sự sống trong con người vào sự sống của vũ trụ, phải bắt đầu từ đâu?
- Con người phải bắt đầu bằng Sự Sáng của Trí. Chỉ có Sự Sáng (sự sống) của Trí mới hòa nhập được với vũ trụ.
“Sống và sinh hoạt được như vậy, thì Đạo cũng là Đời, và Đời cũng là Đạo”.
Tính chất trong cuộc sống đó như thế nào?
- Tính chất của Sự Sáng như thế nào, thì cuộc sống bằng Sự Sáng cũng như thế đó.
Tính chất của Sự Sáng toàn diện trong 3 nhân tố: kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.
Vì vậy, đời sống con người trong sự hòa nhập đó, lúc nào và nơi nào cũng kỳ diệu, linh thiêng và mầu nhiệm.
Trong vũ trụ, Sự Sáng là thể linh thiêng đầu tiên sinh hóa ra những thể khác. Đối với tiểu vũ trụ, Sự Sáng của Tuệ là mức cuối cùng của sự chuyển hóa, hay là mức cuối cùng của sự tiến hóa của tạo vật (hoặc của sinh linh).
Khi Sự Sáng của Tuệ của con người (hoặc của sinh linh) bằng với Sự Sáng của vũ trụ, thì con người (hoặc sinh linh) đó đạt đến mức cuối cùng của sự tiến hóa, của sự chuyển hóa, tức là “sự chuyển hóa bằng với sự sinh hóa”, hay là “khởi điểm cũng là cuối điểm” hay ngược lại.
(Giao điểm của sự chuyển hóa và sinh hóa không có yếu tố thời gian.
Cũng vậy, giao điểm của hai hướng đi ngược chiều không còn yếu tố thời gian và không gian.
Hay là: “cái gì sinh động mà không còn yếu tố không gian và thời gian chi phối, cái đó hằng sống”).
Sự Sáng của Tuệ hòa nhập vào Sự Sáng (sự sống) của vũ trụ, nhưng tại sao tiểu vũ trụ lại bằng với đại vũ trụ được?
- Tiểu vũ trụ không thể bằng với đại vũ trụ được, khi đem so sánh nhục thân với đại vũ trụ. Nhưng trong tiểu vũ trụ, có một thể linh thiêng có thể bằng với sự rộng lớn của đại vũ trụ, đó là sự bức xạ, cũng là sự quang tỏa của Sự Sáng của Tuệ (siêu siêu Trí).
Sự quang tỏa của Sự Sáng của tiểu vũ trụ bằng với sự rộng lớn của đại vũ trụ (4), lúc đó hai vũ trụ bằng với nhau về sự rộng lớn, và cùng đồng một bản thể, bản tính và tính năng.
Nếu sự quang tỏa của Sự Sáng không còn nữa, thì nhục thân trở lại cực nhỏ so với đại vũ trụ. Cho nên, muốn bằng mãi với đại vũ trụ, thì sự quang tỏa của Sự Sáng của Tuệ phải được duy trì mãi, tức là con người phải luôn luôn trong trạng thái đại định.
(1) Muốn “lành mạnh hóa xã hội” một cách hữu hiệu là nên hóa giải sự độc, ác, hung, dữ… trong tâm hồn con người bằng cách giáo dục tâm hồn ở tuổi thơ, hơn là trừng phạt hình sự ở tuổi trưởng thành.
Thú, mãnh thú, con người còn thuần hóa chúng được, tại sao tâm hồn con người lại không thể tiến hóa được?
(2) Tuổi già, nhưng tác phong không nghiêm trang, tinh thần thiếu đạo, đức… lại sinh hoạt bằng dục cảm, cảm khoái, nhục dục của nhục thân, như một thanh niên trong thời kỳ chỉ sống thiên về đời sống vật chất.
(3) Đối với vũ trụ, “sự sống” không có ngôi vị (Thần, Tiên, Phật, Thánh …). Ngôi vị do con người đặt ra (Thế tôn: thế gian tôn trọng). Cái nhìn thật đúng đó là: “sự sống của tiểu vũ trụ đã hòa nhập vào sự sống vũ trụ”.
(4) So sánh một bóng đèn điện với căn phòng rộng lớn, bóng đèn nhỏ hơn nhiều. Nhưng khi bóng đèn được bật lên, ánh sáng của nó bằng với thể tích của căn phòng đó. Lúc ánh sáng còn, thì hai vật bằng nhau, khi ánh sáng không còn nữa, thì bóng đèn lại nhỏ hơn so với căn phòng.