KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

SỰ YẾU MẠNH CỦA NHỤC THÂN LIÊN QUAN ĐẾN TÂM VÀ TRÍ

Hay là, sự hoạt động liên đới của Thân, Tâm, Trí ảnh hưởng trực tiếp đến sự yếu, mạnh của nhục thân. Và trạng thái yếu, mạnh của nhục thân phát sinh ra một số hiện tượng tự nhiên, hoặc siêu nhiên như sự linh thiêng, sự hoạt động của trực giác quan, Trí nhớ kém, nội Khí yếu v.v…

Trẻ thơ, có một số đã có tánh linh. Tánh linh thiêng này biểu lộ sự thông minh về sau của chúng. Sự linh cảm và tha tâm thông của chúng với cha mẹ do sự đồng nhất của Thể sáng do di truyền và ảnh hưởng lẫn nhau.

Tùy theo mỗi cá nhân, sự linh cảm trong tánh linh có thể được duy trì, hoặc bị mất đi do nơi Tâm Trí dao động, phát sinh ra độc khí, trược khí trong nhục thân.

Nhục thân được coi như một môi trường thiên nhiên, trong đó có những tác nhân, ảnh hưởng dưới dạng của Khí và Điện.

Cũng vậy, ở một môi trường thiên nhiên, sinh thái hoặc nhân sinh, “thời gian nào và không gian nào, mà có độc khí và trược khí nổi lên, thì thời gian và không gian đó, không có sự linh thiêng”.

Với con người, cũng vậy, nếu Tâm còn tâm trạng cá nhân, còn bản ngã thì Tâm, lúc đó không có sự linh thiêng. Hay, nói ngược lại, khi bản ngã hoạt động, con người đó mất tánh linh.

Nếu Trí có những tư tưởng thuộc bản ngã, ô nhiễm độc tính, ác tính…, thì Trí, lúc đó không có sự linh thiêng và mầu nhiệm.

Ở một thể trạng cao hơn tâm hồn (Tâm và Trí) là linh hồn.

Một linh hồn cực sạch là linh hồn đó không còn gì thuộc về thế gian (siêu thoát), chẳng còn một ký ức nào thuộc về thế gian tồn tại, sinh động…, thì linh hồn đó mới linh thiêng và mầu nhiệm.

Ngay lúc đó, linh hồn (với thanh khí của Tâm, thanh điện của Trí trở thành thể linh thiêng của vũ trụ) và cùng với Sự Sáng mới cảm ứng được với những bậc linh thiêng (đã từng trải sống bằng năng lực tiên thiên).

Đây là: “Sự sống của tiểu vũ trụ cảm ứng được với sự sống của vũ trụ bằng tính chất linh thiêng và mầu nhiệm trong Điện và Sự Sáng” (1).

Nếu con người sinh hoạt bằng sức sống, thì người đó chỉ cảm ứng được sự mầu nhiệm, linh thiêng theo tỷ lệ mầu nhiệm chứa trong mỗi thể linh thiêng.

Tóm lại:

- Phàm tâm mà được “chơn không hóa”, thì Khí thân được bộc lộ ra, và có khả năng di chuyển trong giới hạn của bầu khí quyển.

- Phàm tâm, phàm trí được “chơn không hóa”, thì Điện thân được bộc lộ ra, và có khả năng di chuyển trong thế giới siêu nhiên.

Mỗi cá nhân cảm nhận được sức khỏe của chính mình. Nhưng mức thặng dư của nội lực trong nhục thân làm cho các loại thân khác nhẹ hơn trong nhục thân hoạt động, qua sự linh cảm, mộng, siêu kiến, với sự hoạt động của các trực giác quan, như trực giác quan nghe được Âm.

Hay là, khi con người không còn nghe được Thanh, thì mới nghe được Âm, tức là thính giác quan ngưng, thì trực giác quan mới nghe được Âm.

Thính giác quan ngưng, khi nhục thân ngủ, hay trong trạng thái nửa ngủ, nửa thức thì Khí thân, Điện thân mới nghe được Âm. (Liên quan đến sinh lý, hiện tượng này là sự ngưng động của vỏ não, và chỉ có não hoạt động mà thôi).

Cho nên, mộng, siêu kiến, linh cảm… là những dấu hiệu, biểu hiện tình trạng sức khỏe tốt của nhục thân.

Trái lại, có những sinh hoạt kém linh hoạt dính dáng đến sự suy yếu của nhục thân, như nội khí yếu, sức nhớ kém, sự yếu mạnh của Thân và Trí, tâm trạng bất ổn v.v…

- Tâm trạng động loạn, nội khí yếu.

Sự yếu đuối của nội khí đưa nhục thân nhanh đến cái chết. Nguyên nhân của sự chết phát sinh từ bên trong, từ nội khí yếu đuối do ngũ hành khí dao động.

Những loại tình cảm dễ đưa con người nhanh đến cái chết:

Nhất là Sợ: tim bóp mạnh, Thần thoát.

Hai là Lo: Phổi khó thở, Vía yếu.

Ba là Giận: Gan nóng, gân cứng, hoả bốc: Hồn thoát.

Thần thoát, Vía yếu, Hồn thoát đều do ngoại cảnh sinh ra.

(Còn Đạo nhân, thì nhìn vào trong mà “hư không hóa” (“Hư vô hóa”) Thân Tâm Trí, tức là “hư không hóa” dục cảm, tâm trạng, trí trạng.

Đốn pháp của Đạo nhân, là “hư không hóa” các chức năng của Trí, cũng có nghĩa là đưa toàn bộ Sự Sáng ở cùng khắp thân tụ về não.

So sánh:

- Phàm nhân: mãi lo toan việc bên ngoài, nên Thần, Hồn, Vía đều yếu.

- Đạo nhân: Thần, Hồn, Vía luôn mạnh, nhờ ở phép Hư vô.

“Hư vô” làm cho sự sống mạnh, vì vậy “đạo nhân chỉ nuôi dưỡng sự sống trong Hư vô mà thôi”.

(Việc đời, đâu còn là chuyện để nói của Đạo nhân.)

Tâm trạng là gốc của bản ngã.

Chính do tâm trạng, với tình cảm nặng nề làm cho Trí nhớ kém đi và mau quên. Bởi vì tâm trạng tạo ra hóa chất (2) mà hoạt tính của nó quá mạnh xúc tác, ảnh hưởng đến hóa chất của những dữ kiện được lưu giữ.

Trái lại, nếu trong cuộc sống, mà Tâm được bình an, thì Trí nhớ con người rất tốt, tức là nhớ nhanh, và lâu như trẻ con sống trong tánh hồn nhiên.

Nếu Trí nhớ bị tâm trạng dao động ảnh hưởng đến những chức năng khác của Trí, như Trí suy nghĩ, Trí quan sát cũng theo đó mà bị ảnh hưởng, sẽ kém đi sự sáng suốt và độ chính xác của nó.

Phải nói rằng: “Tâm trạng nặng nề là mầm mống tạo ra bệnh”.

Tâm trạng con người quá nặng nề, nó tiết ra hóa chất làm giảm sức sống của tế bào.

Tế bào yếu, lão hóa nhanh. Do đó, mà diện mạo, thân thể của người cũng già theo.

(Người tu, luyện mà để ý đến tâm trạng nặng nề của người khác, và bị nhiễm theo, thì chính mình cũng trở nên nặng nề.)

Trạng thái yếu mạnh của nhục thân liên quan trực tiếp đến sự yếu mạnh của Trí.

Nếu Thân mà bị nhiễm độc tố, độc khí, vi trùng, vi khuẩn…, thì Thân đau yếu. Sức sống của nó giảm, tức là Thân không được trường thọ, lại còn đau, yếu nữa.

Nếu Trí bị ô nhiễm bởi những tư tưởng độc, ác…, thì nó mất đi sự lành mạnh, tức là Sự Sáng (Sự sống) mất đi tính linh thiêng và mầu nhiệm.

Nhưng, nếu sự sống được sinh động bằng tư tưởng lành (tư tưởng xuất nguồn từ tình thương), thì sự sống lành mạnh. Và từ đó, phép lạ xảy ra, mà năng lực để hiện thực có sự tác động của Thiên Tuệ, Thiên Tánh.

Năng lực trong phép lạ từ Sự sống thuộc về năng lực của vũ trụ. Nó có quyền lực cao hơn và mạnh hơn các điều lạ xảy ra trên địa cầu do quyền lực của sinh linh, siêu nhân tạo ra do công phu tập luyện.


(1) Tính siêu việt của con người nhờ vào sự linh thiêng và mầu nhiệm.

(2) Trước khi giải phẫu, đánh thuốc mê, bệnh nhân được giải phẫu không có tâm trạng dao động. Vì vậy, các bác sĩ không khám phá ra được các hóa chất đã tiết ra do tâm trạng dao động trong sinh hoạt tâm lý trước đó.

Đã sao chép liên kết!