KHOA HỌC TÂM LINH

Khám phá sự tuyệt đối nhờ vào tính toàn diện của cả 3 loại khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

TÍNH VĨ ĐẠI TRONG HOẠT ĐỘNG TÍCH CỰC CỦA ĐỨC TÍNH

Đức tính trổi vượt lên tình cảm cá nhân. Nó được tôn trọng và được kính trọng ở sự thể hiện việc làm có công ích, trong sự phát triển kiến thức.

Sinh hoạt của đức tính ở đầu, não, không có tình cảm sinh động, nên nhục thân không có trược khí, lúc nào thanh khí cũng chuyển động.

Vì bản thể của đức tính là nhân điện, nên nhục thân không mệt mỏi. Do đó, sinh hoạt lúc nào cũng tích cực.

Sống bằng đầu não, con người đã siêu thoát khi đức tính hoạt động với Siêu Tâm, Siêu Trí.

Đối với đời sống tinh thần, đức tính rất cao quí, nhưng nó là sự sinh động của những thể linh thiêng (Điện, Sự Sáng). Vì vậy, đức tính là sự sinh động linh thiêng.

Chơn đức tính này xuất nguồn từ Lương Tâm (liên quan với Thiên Tuệ, Thiên Tánh) cho nên nó trổi vượt trên tình cảm cá nhân.

Sự vĩ đại của con người ở chổ thâm sâu và vô hình, trong Tình thương, được Trí thông minh thể hiện ra bên ngoài.

Sinh linh và con người có tình thương. Nhưng tình thương có sự hy sinh, tha thứ, bao dung, khiêm tốn, nhẫn nhịn…, tình thương đó mới là Đức yêu thương.

Con người có Đức yêu thương, thì có nhiều đức tính khác nảy nở tùy theo môi trường, hoàn cảnh… mà Đức yêu thương giao tiếp.

Từ sự vĩ đại của Đức yêu thương, mà con người mới làm nên những việc vĩ đại.

Sự vĩ đại của Đức yêu thương làm tan biến bản ngã nhỏ bé của cá nhân.

Sự vĩ đại của Đạo yêu thương (Đạo Bi) chỉ những sinh linh siêu nhiên và siêu siêu nhiên mới thấy được.

Bản ngã tan biến, cuộc sống chỉ còn lại sự sinh động của Đức yêu thương, hay Đạo yêu thương.

Do bản ngã không còn, Đức yêu thương có tính bình đẳng. Tại sao vậy?

- Đức Bi là tình thương của nhân loại sinh động trong cá nhân dành cho mọi người. Nó là một loại nhân tình (tình cảm của nhân loại) mà mỗi người đều có. Nhưng do tình cảm cá nhân che đậy mối chân tình này.

Chân tình này, ai cũng giống nhau, chẳng phải người lớn tuổi mới có, người trẻ lại không, hay ngược lại.

Cũng chẳng phải, người có địa vị cao sang trong xã hội có, mà người nghèo, người khổ, không địa vị, vô danh lại mất đi tình thương.

Ai cũng có Đức Bi, có nhân tình, thì tình thương này có tính cách bình đẳng. Chính ở sự bình đẳng của Tình thương, nó không có giai cấp, và vượt qua sự bình thường của người khác do sự phong phú sung mãn của Tình thương.

Sự sung mãn của Tình thương làm thay đổi cả một cuộc sống, từ sự bình thường sang sự linh thiêng, nhưng con người khó nhận ra.

Nó thuộc sự sinh động của một nội lực. Ngoại lực thì kỳ diệu, nhưng nội lực thì thể hiện được sự mầu nhiệm, sự linh thiêng này xuất nguồn từ bên trong nội lực.

Năng lực này lan tỏa ra ngoài nhục thân, và ảnh hưởng đến môi trường xung quanh.

Năng lực lành mạnh nhất của Tâm là Đức Bi.

Năng lực lành mạnh nhất của Trí là Đạo Bi.

Những năng lực lành mạnh hóa giải được Họa.

Như, Đức Bi hay là Tình thương sinh động, sự sinh động này tỏa ra, hóa giải được Họa xung quanh, trong người, hóa giải được bệnh tật.

Thực tế, người có lòng nhân, Đức Bi mới xoa dịu được nỗi đau khổ của tâm hồn, và sự đau đớn của thân thể của tha nhân. Họ mới có thể trở thành những triết gia chân chính, các lương y…

Người có Đạo Bi mới cứu, và xoa dịu được linh hồn của tha nhân. Và họ có thể trở thành Đạo nhân, Đạo sĩ, Thánh nhân v.v…

Chưa nói đến sự tích cực toàn diện của Đức Bi hay Đạo Bi bao gồm nhiều đức tính, mỗi đức tính có một kết quả, mà kết quả đó cũng đủ tạo nên sự thành công trong cuộc đời.

Trong đường Đạo, hay trong đời sống tâm linh, đức tính tạo nên công đức khi được ứng dụng vào Đời. Và nhờ ở đức tính, con người mới có thể sống và đắc Đạo được.

“Nó là sự thành công của việc Đời và Đạo vậy”.

Nhưng sự thành công toàn diện nhờ vào sự gì?

- Sự thành công toàn diện và lâu dài, nhờ vào đức tính cơ bản là lòng yêu thương tha nhân và tạo vật. Hay là, “Tình thương đưa đến sự thành công toàn diện và lâu dài”.

Ngược lại với Tình thương là sự Độc, Ác, Hung, Dữ được bộc lộ trong những sinh vật không có Đạo lý, không có Trí suy nghĩ…

Đạo lý luôn dạy con người bỏ, xóa đi thú tính bằng cách đưa Tình thương vào, nhưng chủ đích là muốn con người sống bằng Thiên Ân đó trong ba đời sống (vật chất, tinh thần và tâm linh).

Thiên Ân này là một di sản, con người phải biết giữ gìn, thăng hoa nó để truyền nối.

Đa số, con người chỉ chú tâm tạo nên di sản vật chất và tinh thần, còn di sản tâm linh rất ít người quan tâm, và hướng dẫn tha nhân thấy rõ được di sản tâm linh và gìn giữ nó.

Đã sao chép liên kết!