KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

CÁI NHÌN CỦA TRÍ KHÔN

Con người luôn tìm hạnh phúc cho mình, thông thường bằng nhãn quan.

Nhưng hạnh phúc của con người ở đâu?

- Nó không phải là những thứ con người có được bên ngoài Thân con người. Những vật vô tri, vô giác, tài sản… chỉ là vật dụng của con người.

Hạnh phúc thật sự luôn gắn liền với Thân, Tâm, Trí con người. Hạnh phúc đó là:

- Thân cường.

- Tâm thanh tịnh.

- Trí minh.

Như vậy, muốn được hạnh phúc, phải có phương pháp luyện, tu là:

- Cường thân.

- Thanh tịnh Tâm.

- Minh Trí.

Ở mức này, con người tuy hưởng được hạnh phúc, nhưng vẫn tương đối, vì nhục thân chỉ có thể sống trên dưới trăm năm.

Để đạt được mức tuyệt đối, con người phải có cách nhìn khác. Đó là cái nhìn của Trí khôn.

Cái nhìn của Trí khôn như thế nào?

- Lấy mắt nhìn mọi sự, việc, hiện tượng, chỉ thấy được vẻ bên ngoài, mà chẳng hiểu được cái Lý bên trong.

Nhưng, lấy Trí khôn để nhìn, con người rõ được cái Lý bên trong (sự sinh động vô hình bên trong).

Bởi vì Trí khôn chứa thể sáng, tức là “lấy Sự Sáng của Trí nhìn vào sự sinh động của Sự Sáng trong mọi sự, việc…” (1), Sự Sáng mới hiểu được cái Lý có trong những sự, việc đó.

Từ hai cách nhìn, bên ngoài bằng nhãn quan, bên trong là Trí khôn, con người khám phá ra nhiều điều, nhiều qui luật có trong những gì hữu hình và vô hình liên quan đến luật “Sinh Diệt” và “vô sinh” nhưng mãi mãi sinh động.

Những gì hữu hình phải bị chi phối bởi luật “Sinh Diệt”. Những gì vô hình chỉ Sinh chẳng bị Diệt, và Sinh Sinh mãi mãi.

Hạnh phúc chơn thật của con người gồm 3 cõi giới (Thân, Tâm, Trí) sự hưởng thụ đi ngược lại định luật Sinh Diệt, chỉ còn Sinh và Sinh mãi. Hạnh phúc đó gắn liền với đời sống trường sinh và hằng sống.

Trong con người chỉ còn hai bộ phận vô hình có khả năng Sinh mãi là Tâm và Trí (các loại Trí).

“Thân” ngủ, nghỉ về đêm, nhưng Tâm Trí lúc nào cũng hoạt động được, chẳng vướng vào thời gian của địa cầu. Chúng thuộc về vũ trụ.

Liên quan đến đời sống, Tâm và Trí thuộc về tinh thần. Trí (các loại) thuộc về tâm linh.

Cả hai bộ phận vô hình có khả năng trường sinh và hằng sống.

Cũng từ hai cách nhìn từ ngoài và trong, con người tìm được sự vĩnh cửu ở đâu?

- Một công trình xây dựng hữu hình, dù bằng những vật liệu cứng bền như đá, kim loại, cũng chỉ có thể tồn tại trong vài chục ngàn năm, nhưng công sức đổ ra để thực hiện phải nhất nhiều năm.

Trái lại, một mục tiêu vô hình với công phu ngắn hạn, độ vài chục ngày đêm, con người sẽ cảm nhận được sự vĩnh cửu, sự hằng sống ngay trong Trí, Tuệ của mình (cảm nhận được sự sống, Sự Sáng sinh động).

Các công trình hữu hình là sản phẩm của Trí, chúng không thể tồn tại lâu. Và những gì được sáng tạo bằng Tuệ, tồn tại mãi, vì chúng được xuất nguồn từ Sự Sáng, từ năng lực hằng hữu.

(Những phép tính, công thức… được dùng trong các ngành khoa học chỉ là những phương tiện ứng dụng trong sinh hoạt. Chúng không phải là cứu cánh đưa con người vào sự hằng sống như Đạo lý, như các phương pháp ngưng sinh hoạt của Thân, Tâm, Trí… để Tuệ hoạt động, để cho Sự Sáng sinh động mãi).

Những gì liên quan đến đời sống vật chất, tinh thần, dù chúng là nhu cầu, cũng không thể tồn tại mãi. Nếu nhu cầu đó do sự sáng tạo của Tâm Trí, thì công sức của tâm hồn (Tâm Trí) cũng chỉ được thoáng nhắc lại trong tương lai (hay dư luận ồn ào trong hiện tại, nhưng lại nhẹ nhàng trong tương lai, ngược lại, giá trị chưa biết được rõ trong hiện tại, nhưng lại được ca ngợi trong tương lai).

Chỉ có sự sống mới có tính vĩnh cửu, còn mọi đời sống đều có thời hạn.

Nhờ vào cái nhìn của Trí khôn, con người khám phá ra được sự sống dưới dạng vô hình, và luôn cả cái Lý sinh động bên trong với những đặc tính và chức năng của nó.

Như “Lý” sinh hóa, sinh tạo ra vô tận hiện tượng, tạo vật.

“Lý” chỉ Sinh, nhưng các tạo vật, hiện tượng thì bị Diệt, dù những tạo vật, hiện tượng vẫn tiếp tục sinh hóa theo dạng di truyền để tồn tại.

Sự vĩnh cửu của Lý sinh động mãi, vì “Lý” sinh hóa và chuyển hóa đồng bộ.


(1) Hoạt động này liên quan đến phương pháp hồi quang. “Hồi quang” là đưa Sự Sáng vào trong, hay là dùng Sự Sáng (thể sáng) của Trí khôn quay vào trong nhục thân để kiểm soát, và làm chủ mọi sinh động nội tại của Thân, Tâm, Trí. Và rốt ráo, là để cho Sự Sáng của Trí tự sinh động, tự tăng trưởng để chuyển thành Tuệ.

Đã sao chép liên kết!