KHOA HỌC TÂM LINH

Khoa học tự nhiên, siêu nhiên và siêu siêu nhiên

Sự Sống

Sức sống có Sinh, Diệt còn sự sống thì hằng sống, sinh và sinh mãi

Mục lục

LINH HỒN HOẠT ĐỘNG

Tâm Trí (tâm hồn) tạo cho linh hồn một bản ngã, dù cho nhục thân đã tan rã, tâm hồn toát ra nhưng linh hồn vẫn tiềm ẩn sinh động trong đó, thì linh hồn còn vương vào bản ngã.

Đó là sự nối tiếp của cái “còn” cái “có” của một bản ngã.

Trái lại, tâm hồn không còn bản ngã, nó siêu thoát, dù cho nhục thân còn sống động, linh hồn cũng đã siêu thoát rồi. Và, cho đến khi nào, không còn thấy một cái gì, một điều gì… thuộc về mình nữa, lúc đó nó thuộc về vũ trụ, hoạt động một cách vô vi, chơn thật trong vô ngã.

Linh hồn hoạt động, nó không còn dính dáng đến nhục thân, chỉ có tâm hồn, có lúc liên quan đến nhục thân.

Do đó, linh hồn có tính khách quan đối với tâm hồn và nhục thân trong sinh hoạt. Nhờ tính khách quan (1), mà linh hồn chơn thật.

Linh hồn hoạt động bằng tư tưởng, nên gọi là vô vi (việc tuy có làm, nhưng thị giác quan của phàm nhân không thấy được).

Việc làm này được thực hiện đầy đủ như tư tưởng, chứ không thiếu sót như sự “thực hiện hữu vi” qua phương tiện của nhục thân.

Với tính cách vô vi, chơn thật, vô ngã và Thiện (Lành) trong sinh hoạt, trong việc làm của linh hồn, cho nên linh hồn mới tạo nên công đức.

Hay là, một công đức phải có tính cách:

- Vô vi: việc làm không thể thấy được bằng thị giác quan.

Nó là việc làm của tư tưởng, một việc làm trọn vẹn, đầy đủ như tư tưởng có, tỏa ra đầy đủ cường lực của nó.

- Chơn thật: vì nó có tính khách quan.

- Vô ngã: không có bản ngã trong đó, chẳng có “cá nhân tính”, có sự hòa nhập vào vũ trụ.

- Thiện (Lành): có tính hiếu sinh, không tàn phá, hủy hoại, không có Diệt như Độc, Ác…

Con người chủ động trong sinh hoạt, khi linh hồn sinh động, thì các trực giác quan của điện thân hoạt động.

Vỏ não ngưng hoạt động, phần trong của khứu giác rung động bằng siêu tần số, “trực khứu giác” có khả năng hửi được hương siêu nhiên, và “thiên lý nhãn”, “thiên lý nhĩ” bắt đầu hoạt động.

Khi linh hồn đã hoạt động, thì sinh hoạt của đời sống được mở rộng thêm vào thế giới siêu nhiên để phát triển Siêu Trí, và cả sự gặp gỡ của linh hồn với một sinh linh hay một linh hồn khác. Nhưng sự gặp gỡ đó dễ thông cảm nhau hơn. Tại sao vậy?

- Vì khi một người đã biết sống bằng linh hồn, khi nhục thân đang sống, thì người đó chẳng còn bản ngã của con người xã hội nữa, do đó, chẳng còn mâu thuẫn giữa con người và con người nữa.

Trái lại, một người chỉ sống bằng bản ngã của con người xã hội (hay là bản ngã do xã hội tạo nên) gặp một người khác, thì ít nhiều, cũng có sự mâu thuẫn nảy sinh trong sự tiếp xúc, dù âm thầm hay công khai.

Hay là, một tâm hồn gặp một tâm hồn, dù không có tranh chấp gay gắt về Danh, Lợi, Tài, Sắc…, thì mức độ thông cảm vẫn có trở ngại.

Nói cách khác, con người tiếp xúc với nhau bằng tâm hồn. Sự phản ứng của tâm hồn đưa đến sự Thuận hay Nghịch với nhau.

Con người tiếp xúc với sinh linh bằng linh hồn, sự phản ứng của linh hồn đưa đến sự tôn kính hay chống đối lại, bằng sự cao thượng của đức tính hay ác đức tính.


(1) Tính khách quan trong “siêu kiến trong mộng”, với linh hồn của điện thân hay quang thân… quan sát khí thân hoạt động, hay quang thân quan sát điện thân hoạt động một cách khách quan.

Đã sao chép liên kết!